Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 677: Yêu Thích

← Chap trước
Chap sau →

Nghe thấy câu nói này, mắt Quý Dữu sáng lên, nhưng ngay sau đó khuôn mặt lại ỉu xìu: “Bác sĩ La, chúng ta đã quen nhau lâu rồi, cô biết trong túi em có bao nhiêu tiền, vì vậy, cô phải nhẹ tay một chút a.”

Bác sĩ La nghe vậy, có chút bất lực, liếc nhìn Quý Dữu, nói: “Cách duy nhất là phải tốn tiền, nếu em không muốn, thì thôi.”

Nói xong.

Bác sĩ La quay mặt đi, không để ý đến Quý Dữu, chuẩn bị tiếp tục công việc.

Bà còn một đống dữ liệu thí nghiệm cần phải xử lý, làm gì có thời gian đôi co với cô nhóc này.

1 giây.

2 giây.

3 giây.

Quý Dữu thấy bác sĩ La thật sự không định để ý đến mình, cũng lo lắng, vội hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Bác sĩ La nói: “500.000 tín dụng một gói.”

Quý Dữu suýt quay đầu bỏ đi.

Nhưng!!!

Cô vẫn kiềm chế lại, nhỏ giọng hỏi: “Vậy… như em, mua một gói là đủ chứ?”

Bác sĩ La cười: “Không đủ, em cần ít nhất 10 gói.”

Quý Dữu: “……”

Quý Dữu hít một hơi, nghiến răng nói: “Em mua!”

Bác sĩ La ngạc nhiên, hỏi: “Em có đủ tiền mua sao?”

Quý Dữu lập tức cười tươi, tiến lại gần, nịnh nọt: “Có… có thể mua chịu không?”

Bác sĩ La liếc cô một cái, nói: “Hợp đồng bán thân của em còn không đáng giá, đừng nói đến giấy nợ.” Hợp đồng bán thân, bác sĩ La có một đống trong tay.

Quý Dữu: “Khụ khụ…”

Xấu hổ quá.

Thực ra, Quý Dữu có tiền, là từ việc bán hồn khí. Chỉ là —— cô không thể công khai sử dụng, cái này rất khó xử.

Quý Dữu đã từng nghĩ đến việc nói với các thầy cô là mình biết chế tạo hồn khí, nhưng điều này liên quan đến Tiểu Dữu, bản thân Quý Dữu không dám đánh cược sự an toàn của Tiểu Dữu.

Vì vậy, chỉ có thể giấu diếm.

Nền tảng của mình, dù là cô giáo Mục Kiếm Linh, hiệu trưởng Hồng hay bác sĩ La đều biết rõ ràng. Là một học sinh nghèo xuất thân từ hành tinh rác, mang gánh nặng vay học phí, làm sao có thể đột nhiên có mấy triệu điểm tín dụng?

Các thầy cô biết, chắc chắn sẽ nghi ngờ nguồn gốc của số tiền này, không khéo còn nghĩ rằng Quý Dữu đã lén lút làm việc phạm pháp vì tiền… Vì vậy, tất cả chi phí của Quý Dữu ở trường, phần lớn đều dùng điểm tích phân của Liên Minh đại học, rất ít dùng điểm tín dụng.

Một gói 500.000 điểm tín dụng.

10 gói, tức là 5 triệu.

Số tiền này, Quý Dữu có, nhưng không thể lấy ra.

Xem ra, phải sớm tìm cách kiếm tiền khác, và phải là cách kiếm tiền công khai, minh bạch.

Chuyện này cấp bách lắm.

Lúc này, Quý Dữu mặt nhăn nhó, nhìn bác sĩ La: “Bác sĩ La, em lấy tất cả điểm tích phân và điểm tín dụng hiện có, ước tính có thể trả được một phần năm, phần còn lại, xin cô cho em thêm thời gian, em sẽ tìm cách.”

Bác sĩ La nghe vậy, không khỏi ngẩng đầu nhìn Quý Dữu: “Muốn trở nên mạnh mẽ đến vậy sao?”

Vì điều này, sẵn sàng bỏ ra toàn bộ tiền bạc.

Quả thực đáng khâm phục.

Quý Dữu mạnh mẽ gật đầu: “Em phải trở nên mạnh mẽ.”

Không phải là muốn, mà là phải.

Bác sĩ La không biết nghĩ đến điều gì, thở dài một tiếng, nói: “Tính cách của em thực sự giống một học sinh mà cô giáo Mục từng dạy, không lạ gì cô giáo Mục lại thích em như vậy.”

Quý Dữu: “!!!”

Cô giáo Mục thích mình?

Không thể nào?

Cô giáo Mục ghét mình còn không kịp, làm sao thích được?

Nghe thấy câu này, Quý Dữu tưởng mình đang nghe chuyện cổ tích. Cô không kìm được hỏi: “Một học sinh của cô giáo Mục là ai? Là anh chị khóa nào? Em có biết không?”

“Khụ khụ…” Bác sĩ La ho khan, nghiêm mặt nói: “Được rồi! Trước khi em đến, cô giáo Mục đã dặn tôi, thuốc rèn thể của bạn, cô ấy sẽ lo.”

Quý Dữu: “!!!”

Quý Dữu mở to mắt: “Em…”

Mình có tài đức gì chứ?

Quý Dữu cảm động đến mức suýt khóc. Ân tình này, mình phải trả thế nào đây?

Bác sĩ La rút ra một tờ giấy, nói: “Ký tên vào đây.”

Quý Dữu: “???”

Bác sĩ La nói: “Hợp đồng bán thân.”

Quý Dữu: “???”

Bác sĩ La liếc cô, nói: “Dù không đáng giá, nhưng vẫn phải ký. ——Đây là lời của cô giáo Mục.”

Quý Dữu nói: “Em ký!”

Nói xong, Quý Dữu cầm bút, ngoan ngoãn nhanh chóng ký tên mình.

Bác sĩ La cất hợp đồng bán thân mới, cười nói: “Dữ liệu cơ thể của em gần đây có chút thay đổi, thuốc rèn thể phù hợp với em, tôi cần điều chỉnh một chút, đợi vài phút nhé.”

Quý Dữu ngoan ngoãn ngồi chờ.

Vài phút sau.

Bác sĩ La đưa một gói thuốc rèn thể cho Quý Dữu, dặn dò: “Sử dụng đúng cách tôi đã hướng dẫn, và mỗi ngày phải đến đo dữ liệu cơ thể.”

Quý Dữu: “Vâng.”

Bác sĩ La: “Ừ, về đi.”

Quý Dữu nghiêm túc nói: “Bác sĩ La, cảm ơn cô.”

Bác sĩ La nhìn cô, không biết nghĩ đến điều gì, nhẹ giọng nói: “Đừng cảm ơn tôi, hãy cố gắng lên, đừng phụ lòng cô giáo Mục.”

Quý Dữu mạnh mẽ gật đầu.

Rời khỏi phòng y tế, Quý Dữu đổi hướng, đi đến khu ký túc xá của cô giáo Mục Kiếm Linh.

Đến cửa.

Quý Dữu hơi do dự, nhưng vẫn giơ tay, gõ cửa.

Im lặng.

1 giây sau.

Cửa mở.

Mục Kiếm Linh đứng ở cửa, mặt đen lại, mắng: “Chạy đến đây làm gì?”

Nhìn khuôn mặt khó chịu của cô giáo Mục, Quý Dữu lại cảm thấy thân thiết lạ thường, cô không cười đùa nữa, mà nghiêm túc cúi đầu cảm ơn  cô giáo Mục: “Cô Mục, cảm ơn cô… em… em nhất định sẽ cố gắng nâng cao thực lực.”

Mục Kiếm Linh giơ tay: “Được rồi, biết rồi, đi đi.”

Mục Kiếm Linh nói xong, định bước vào nhà, ánh mắt Quý Dữu liếc thấy trên màn hình toàn cảnh trong phòng khách của cô giáo Mục đang chiếu bộ phim truyền hình mới nhất của Liên Minh, vẫn do Liên Minh Chi Hoa Diệp Lộ đóng vai chính, nhưng lần này không phải là cuộc chiến giữa tiểu tam và chính thất, mà là —— câu chuyện Lọ Lem lật ngược tình thế.

Tên hình như là “Mùa xuân của cô gái xấu xí”?

Khụ khụ…

Cô giáo Mục, quả nhiên thích xem phim truyền hình cẩu huyết.

Khụ khụ…

Dùng lời của Nhạc Quang mà nói, là một bà già cằn nhằn, nhưng vẫn đầy tâm hồn thiếu nữ, suốt ngày xem mấy thứ tình yêu, lãng mạn này.

Khụ khụ…

Suy nghĩ thoáng qua, Quý Dữu lập tức nhận ra nguy hiểm, cô run lên, vội cười hì hì với cô giáo Mục Kiếm Linh, nói: “Cô… em đi ngay, đi ngay.”

Mục Kiếm Linh thờ ơ ừ một tiếng, mắt liên tục nhìn vào màn hình lớn trong phòng, rõ ràng, đã rất khó chịu với sự làm phiền của Quý Dữu.

Quý Dữu cũng không dám chậm trễ, lập tức chuyển toàn bộ điểm tích phân và hơn 40 vạn tín dụng hiện có cho cô giáo Mục.

Mục Kiếm Linh ngạc nhiên, liếc cô: “Ử?”

Quý Dữu nheo mắt, cười: “Cô giáo… dù tạm thời em chưa trả hết nợ 5 trăm triệu, nhưng em nhất định sẽ cố gắng trả.”

Đây là quyết tâm của cô.

“Không để lại chút tiền ăn sao?” Mặt Mục Kiếm Linh đen lại, không thay đổi, nhưng câu hỏi này, dù giọng lạnh lùng, nhưng lộ ra một chút quan tâm.

Quý Dữu cười hì hì, vui vẻ nói: “Em tìm được một công việc bán thời gian trên Tinh Võng, chắc có thể kiếm chút tiền. Về ăn uống, Kiều Kiều, Thẩm Trường Thanh, Nhạc Tê Nguyên sẽ bao em vài tháng, về đi lại, em có Thịnh Thanh Nham làm tài xế miễn phí, nên cô không cần lo lắng về chi phí của em ở trường.”

Mục Kiếm Linh nghe vậy, lập tức giơ chân, đá vào mông Quý Dữu, nói: “Vậy còn không lăn mau đi.”

Quý Dữu ôm mông, nhanh chóng chạy xa.

Cửa đóng lại.

Lờ mờ, Quý Dữu nghe thấy tiếng phim truyền hình trong nhà.

Khụ khụ…

Cô giáo Mục mê xem phim, thật khiến người ta đau đầu.

← Chap trước
Chap sau →