Lời của Thiệu Thịnh An khiến lòng Kiều Thanh Thanh nghẹn ngào, hốc mắt cay xè.
“Anh không hỏi thêm gì cả, thật sự chỉ vì em nói không muốn có con là anh đồng ý sao?”
Thiệu Thịnh An nghiêm túc nhìn cô: “Bởi vì em là Thanh Thanh của anh, người anh yêu nhất chính là em. Dù có con, người anh yêu nhất vẫn là em. Em không muốn có con, vậy thì anh cũng không cần.” Anh xoa đầu cô, giống hệt như khi còn là thiếu niên dỗ cô học thêm vài từ tiếng Anh: “Em đừng cảm thấy áp lực, chúng ta là vợ chồng, vợ chồng là một thể. Lựa chọn của em cũng chính là quyết định của anh.”
“…” Kiều Thanh Thanh không nói được gì, chỉ ôm chặt lấy anh.
Ôm vợ trong lòng, Thiệu Thịnh An cười nói: “Sao dạo này lại hay khóc thế, vợ của anh à, đừng khóc nữa. Ngày mai mắt sưng lên, ba mẹ anh nhìn thấy lại tưởng anh sắp chết nên em mới khóc đến mức đó đấy.”
Kiều Thanh Thanh đánh nhẹ anh, nghẹn ngào nói: “Em chỉ lừa ba mẹ là anh bị bệnh thôi, còn anh thì hay rồi, dám nói thẳng là anh có thể bị ung thư. Anh đúng là to gan thật đấy, nói chuyện xui xẻo thế mà cũng nói được.”
“Không sao! Anh mình đồng da sắt mà. Em còn không hiểu tính ba mẹ anh sao, không nói nghiêm trọng như thế thì họ đâu có nghe. Sau này… sau này hãy tính tiếp, chỉ cần cả nhà chúng ta ở bên nhau là được rồi.” Thiệu Thịnh An hôn nhẹ lên má cô: “Ngủ thôi, sắp mười hai giờ rồi.”
“Hay là để em làm đi.”
Thiệu Thịnh An không ngờ Kiều Thanh Thanh vẫn còn kiên quyết, liền khuyên: “Anh đã hỏi bác sĩ rồi, em làm thì phải mổ, còn anh thì không cần, nhanh hơn, tiện hơn, hiệu quả cũng như nhau.”
Kiều Thanh Thanh hơi do dự.
“Thôi, đừng nghĩ nữa, quyết vậy đi, ngủ đi.”
“Không ngủ được.” Nằm trên giường đắp chăn, Kiều Thanh Thanh nói bằng giọng ồm ồm.
“Vậy thì chúng ta nói chuyện đi. Em còn chưa kể cho anh nghe chuyện về cái không gian kia là sao. Anh nghe mẹ nói là bảo vật tổ tiên truyền lại, là sao thế?”
Kiều Thanh Thanh nằm nghiêng, đối diện với Thiệu Thịnh An, khẽ nói: “Vì không gian đó lần đầu tiên xuất hiện là trên người bà cố ngoại của em, sau đó truyền lại cho bà ngoại, rồi đến mẹ em, giờ là đến em.”
Không gian của Kiều Thanh Thanh là một bảo vật truyền qua dòng mẹ, từ đời bà cố ngoại để lại. Lúc đầu nó chỉ nhỏ bằng một chiếc hộp nhỏ. Khi bà cố ngoại lần đầu phát hiện, bà rất bất ngờ nhưng không dám nói với ai, cho rằng đó là ân huệ của trời ban. Vì vậy bà coi nó như hộp trang điểm bí mật của mình, chỉ dám cất vào đó những món đồ quý giá yêu thích. Ví dụ như một đôi bông tai bạc, trâm gỗ yêu thích, hoa cài tóc v.v…
Đối với bà cố ngoại xuất thân nghèo khó, đó đã là thứ quý giá nhất mà bà có được. Sau này khi kết hôn, bà lại bỏ thêm vào hộp một đôi vòng bạc do chồng tặng. Chồng giao cho bà quản lý việc nhà, vì thế tất cả tài sản trong nhà đều được cất trong hộp trang điểm đó. Trong thời đại loạn lạc, khu dân nghèo thường xuyên xảy ra trộm cắp, nhà người khác luôn mất của, chỉ riêng nhà bà chưa bao giờ mất một xu. Ông cố ngoại khen vợ biết cách quản lý, còn nói lấy được bà đúng là do tổ tiên phù hộ.
Vì nhà nghèo, bà cố ngoại chưa từng bỏ vào hộp những món đồ thật sự đáng giá như ngọc bích hay vàng bạc.
Mãi đến khi bà ngoại ra đời, mọi chuyện mới thay đổi.
Khi bà cố ngoại mang thai bà ngoại của Kiều Thanh Thanh, chiếc hộp trang điểm đột nhiên biến mất, tất cả đồ vật bên trong rơi ra ngoài. Bà cố ngoại tưởng rằng ông trời đã lấy lại món quà ban tặng, tuy đau lòng nhưng đành bất lực. Mãi đến khi con gái lớn lên, năm mười lăm tuổi thì đột nhiên có được chiếc hộp trang điểm đó. Bà ngoại của Kiều Thanh Thanh từng nghe mẹ kể về câu chuyện chiếc hộp nên lập tức kể lại với mẹ mình. Lúc này bà cố ngoại mới biết, thì ra chiếc hộp không biến mất, mà là truyền lại cho con gái.
Chiếc hộp đến tay bà ngoại, bà quý như bảo vật.
Khi đó, bà ngoại thực ra đã lén gia nhập Đảng ngầm, đang nhiệt huyết đấu tranh vì lý tưởng. Mà không gian thần bí kỳ lạ này chẳng phải là nơi an toàn và kín đáo nhất để giấu đồ và truyền tin sao? Nhờ có “báu vật truyền đời” này, công việc ngầm của bà ngoại Kiều Thanh Thanh diễn ra rất suôn sẻ. Sau đó, bà nhận được tin địch đang lén vận chuyển một lô vàng lên tàu, định mang về nước để lập công. Bà ngoại và đồng chí nhắm trúng số vàng đó, muốn chiếm lấy làm quân lương. Sau một trận hành động đầy hiểm nguy, họ đến được nhà kho. Vàng rất nặng, một thỏi vàng nặng khoảng hai cân, nên họ đành chia người mang đi. Bà ngoại Kiều Thanh Thanh giấu mười thỏi trên người rồi định rời đi, bất chợt linh cảm lóe lên, bảo vật tuy nhỏ nhưng vẫn có thể nhét thêm hai thỏi nữa. Thế là bà bỏ thêm vào. Không ngờ, vàng vừa cho vào hộp là lập tức biến mất, chiếc hộp cũng đột nhiên phình to ra, chỉ trong chớp mắt từ một hộp nhỏ biến thành một hộp lớn!
Khoảnh khắc đó, bà ngoại của Kiều Thanh Thanh kinh ngạc tột độ. Sau này kể lại chuyện cũ cho Kiều Thanh Thanh, trong mắt vẫn còn đầy vẻ thán phục.
“Hồi đó ấy, bà thực sự sợ đến ngơ người luôn. Nhưng bà thông minh a! Biết được vàng có thể khiến bảo vật to lên, trước mắt không phải toàn là vàng sao? Dù gì tụi bà cũng không thể mang hết đi, để lại thì chẳng khác nào cho tụi địch quốc, sao có thể được? Thế là bà ném hết vàng vào trong đó. Trời ơi, lúc đó cháu không thấy cảnh tượng ấy đâu, bỏ vào một hòm vàng, bảo vật cứ thế phình ra vù vù, bà cũng không có thời gian xem nó to đến mức nào, lấy hết vàng rồi mau chóng rút lui. Sau khi an toàn rồi mới đo thử, nhưng không có dụng cụ, bà đành tự tính toán. Bà thông minh mà, nên tính được hết.”
Hóa ra lúc đầu chỉ bỏ hai thỏi vàng khoảng bốn cân vào, chiếc hộp liền nở ra, bà ngoại đoán khi đó hộp cỡ khoảng bốn mét khối, dài rộng tầm hai mét, cao một mét, nhìn hơi dẹt, hình vuông đều.
“Bà đoán á, bốn cân vàng làm chiếc hộp to bằng bốn mét khối. Hôm đó, tụi bà nộp được tám mươi cân chiến lợi phẩm, ban đầu vốn là một trăm cân, nhưng một đồng chí hy sinh mất rồi. Trên tàu có mười lăm hòm, mỗi hòm có năm mươi thỏi vàng, tức mỗi hòm nặng một trăm cân. Bà bỏ vào bảo vật mười bốn hòm, tức 1400 cân. Thanh Thanh à, 1400 cân đó, bảo vật chắc cũng to cỡ 1400 mét khối. Sau này á, bà tìm được thước đo phù hợp rồi, cháu đoán sao, kết quả gần đúng với bà đoán luôn: 1322.33 mét khối. Bà đoán chắc là liên quan đến độ tinh khiết của vàng, nếu vàng tinh khiết 100%, thì không gian chắc sẽ thật sự đạt 1400 mét khối đó!”
Khi còn nhỏ, Kiều Thanh Thanh nghe xong câu chuyện, trong lòng dấy lên niềm khát khao mãnh liệt. Năm đó cô mới mười lăm tuổi, vừa nhận được không gian, vốn đã yêu thích không rời, nay nghe bà kể lại chuyện cũ, lại càng cảm thấy không gian này thật phi phàm, không giống vật thường.
Một không gian có thể nuốt vàng rồi phình to ra, thật kỳ diệu biết bao!
Khi Kiều Thanh Thanh mười lăm tuổi nhận được không gian, nó đã không còn là 1322,23 mét khối nữa, mà đã lên đến 1441 mét khối. Sau này bà ngoại cô đã thử rất nhiều cách để làm không gian lớn hơn, phát hiện ngoài vàng thì ngọc thạch cũng có thể khiến nó phình ra, tỷ lệ biến đổi cũng khoảng là 1 cân: 1 mét khối. Ngọc có chất lượng cao, chỉ cần một cân là đổi được một mét khối; còn ngọc chất lượng kém, mười cân cũng chưa chắc đổi được một mét khối.
Đến thế hệ của mẹ cô, không gian không mở rộng thêm nữa. Mẹ cô nói: “Vậy là đủ dùng rồi, đi du lịch còn chẳng cần mang va-li, to đến thế làm gì nữa?”
Bà ngoại nói: “Nó giống như có sinh mệnh vậy, sau khi nuốt vàng hoặc ngọc thì sẽ đưa ra giá phù hợp, tỷ lệ trao đổi đều do nó quyết định. Nó ẩn trong huyết mạch của phụ nữ nhà ta. Lúc bà mang thai bác cả của cháu, nó đã biến mất. Sau đó bà sinh ra nhị cữu rồi đến mẹ cháu, bà khi đó đã rất mong không gian này sẽ một lần nữa xuất hiện trên người mẹ cháu, và cuối cùng nó thật sự xuất hiện!
Đây là ân huệ của trời, là món quà dành riêng cho dòng máu phụ nữ nhà chúng ta. Thanh Thanh à, chúng ta đều là người bình thường, dùng nó để làm những chuyện tiện lợi cho mình là được rồi. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được dùng nó để làm việc ác, và càng không được nói ra ngoài, ngay cả chồng tương lai của cháu cũng không được biết. Mẹ cháu đã làm được điều đó, nên trong cuộc hôn nhân ấy, bà ấy không phải chịu thêm tổn thất nào. Cháu cũng phải làm được như vậy.”
Nghe đến đây, Thiệu Thịnh An hỏi: “Bà ngoại gặp phải chuyện gì đó không hay sao?” Tổn thất? Bà ngoại đã chịu tổn thất gì sao?
“Ừ.” Kiều Thanh Thanh gật đầu: “Ông ngoại em về già bị người ta dụ dỗ sa vào cờ bạc, mê lắm rồi, khiến nhà nợ nần chồng chất, phải bán nhà bán đất để trả nợ. Nhưng ông vẫn chưa tỉnh ngộ, còn muốn vay tiền để đánh bạc tiếp. Ông thậm chí còn có ý định bán bí mật về không gian này, bán cho dân cho vay nặng lãi, nói bà em chỉ là một bà già, giữ không gian thì chẳng có ích gì, chi bằng đi theo mấy người kia làm ăn. Không gian này rất tiện, mang gì qua cửa kiểm tra an ninh cũng không bị phát hiện, nhất định có thể kiếm được bộn tiền. Nhưng ông chỉ biết một chút bên ngoài thôi, đâu biết rằng lúc ấy không gian đã truyền sang tay em rồi. Bà em cả đời chính trực, làm sao chấp nhận chuyện đó được? Ý nghĩ đó của ông đủ để khiến cả nhà chúng em rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục… Cuối cùng bà em giết ông, rồi cũng tự sát.”
Thiệu Thịnh An như bị sét đánh, lẩm bẩm: “Bảo sao em chưa từng nói với anh về không gian này.”
“Đúng vậy.” Kiều Thanh Thanh gật đầu: “Sau khi tụi mình yêu nhau rồi kết hôn, mẹ em mới kể cho em biết sự thật về việc ông bà em lần lượt qua đời năm đó. Lúc ấy em mới hiểu tại sao năm đó bà lại đột nhiên nói với em những lời như thế, thì ra lúc ấy bà đã quyết định kết thúc tất cả rồi.” Kiều Thanh Thanh lộ vẻ buồn thương.
“Em không muốn sinh con, ngoài lý do không muốn con mình ra đời trong thời đại đầy biến động, còn bởi vì không gian sẽ biến mất sau khi mang thai. Bà ngoại và mẹ em đều sinh con gái, không gian sau đó mới xuất hiện lại trên người con gái. Nhưng họ không chắc nếu không sinh con gái, liệu không gian có biến mất hoàn toàn không, em không dám đánh cược điều đó.”
Thật ra, cô đã từng hỏi ý chí của không gian, nhưng nó chỉ trả lời câu hỏi và nói cho cô nghe thấy vào ngày mình trọng sinh. Nó đưa cô trở về mười năm trước, rồi sẽ kết thúc nhân quả giữa nó và huyết mạch của cô, duyên phận đến đây là chấm dứt. Khi cô chết, nó cũng sẽ hoàn toàn rời đi.
Trong đó dường như ẩn chứa ý nghĩa sâu xa. Kiều Thanh Thanh đã nghĩ rất lâu, cuối cùng đoán ra được ý của không gian.
Cô sẽ là người cuối cùng trong dòng mẫu hệ sở hữu không gian này. Dù cô có sinh con gái, không gian cũng sẽ không hiện diện trên người con bé nữa.
Nó sẽ hoàn toàn biến mất.
Mơ hồ, Kiều Thanh Thanh đã hiểu ra điều gì đó. Có lẽ bà cố đã vì một cơ duyên nào đó mà có được bảo vật này, hoặc tổ tiên của họ vốn đã có cơ hội ấy, chỉ là đến đời bà cố mới bộc lộ ra.
Đó là một món quà quý giá và đáng được trân trọng nhưng phúc phần ấy là có giới hạn, không thể tham lam đòi hỏi mãi.
Vì vậy, Kiều Thanh Thanh quyết định triệt sản, tuyệt đối không sinh con.
Thiệu Thịnh An nói để anh triệt sản thay, Kiều Thanh Thanh đương nhiên cảm động vô cùng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy bất an, mà sự bất an ấy khiến cô thấy xấu hổ!
Cô chắc chắn bản thân sẽ không bao giờ có người đàn ông thứ hai, Thiệu Thịnh An là người duy nhất của đời cô. Nếu chồng cô triệt sản, thì rõ ràng cô sẽ không thể sinh con với ai khác.
Nhưng bao năm sống sót một mình, cô đã quen với việc không dựa dẫm vào ai. Người cô tin tưởng nhất thực ra chỉ là chính mình.
Không sinh con, vậy thì bản thân phải chắc chắn không thể mang thai. Tư duy của cô đã từ lâu trở nên cực đoan và lệch lạc, khả năng sinh sản khiến cô cảm thấy như mang trong mình một quả bom hẹn giờ!
Nỗi mâu thuẫn và giằng xé này, cô căn bản không thể nói ra trước mặt Thiệu Thịnh An, lại càng không thể thổ lộ với mẹ mình.
Cô sợ chia ly, càng sợ một ngày nào đó, người thân thiết nhất lại nhìn cô bằng ánh mắt xa lạ.
Điều đó sẽ khiến cô chỉ muốn chết ngay lập tức.