Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 1513: Nuôi Nhốt

← Chap trước
Chap sau →

Giải thưởng lớn đã được định trước cho Quý Dữu, nhưng chủ quán lẩu không muốn khiến cô trở thành tâm điểm chỉ trích, nên ông vui vẻ tuyên bố: “Hôm nay, toàn bộ món ăn của quán đều được mua một tặng một và giảm giá 20%, chúc mọi người ăn uống vui vẻ!” 

“Woaaa —” 

Vừa nghe tin, cả quán lẩu lập tức bùng nổ. 

Các món ăn ở đây không chỉ ngon tuyệt mà còn là thực phẩm tự nhiên chất lượng cao, giúp cải thiện thể chất và tăng cường sức mạnh tinh thần. Việc đột ngột tung ra ưu đãi mua một tặng một và giảm giá 20% đúng là một cú hích lớn. Vì vậy, chẳng ai còn tâm trí để bận tâm Quý Dữu và nhóm bạn sẽ ăn bữa tiệc xa hoa ra sao, mọi người đều hối hả gọi món, sợ chậm một bước sẽ không còn đồ ăn mình thích. 

Sau khi mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa, chủ quán dẫn đầu, cùng Manh Manh tiến vào phòng riêng. 

Thấy Quý Dữu vẫn đứng yên, Manh êlập tức quay đầu, cọ cọ vào tay cô: “Click ——” 

Quý Dữu khẽ cười: “Được rồi, chị đi theo Manh Manh.” 

Manh Manh tung tăng chạy về phía một cánh cửa. 

Sau cánh cửa ấy là một không gian rộng lớn có thể chứa đến mấy ngàn người, được trang trí như một khu rừng cổ tích với hoa tươi, đồng cỏ, cây xanh, hồ nước và núi non… 

Chíp chíp chíp ~ 

Từ xa xa, còn văng vẳng tiếng chim hót líu lo trong trẻo. 

Quý Dữu quan sát kỹ, phát hiện những bông hoa, cây cối, hồ nước… tất cả đều là thật. Ngay cả ngọn núi cũng không phải là hình ảnh giả lập, mà được thu nhỏ theo tỷ lệ phù hợp, tạo thành một khung cảnh tinh tế tựa như một khu rừng thu nhỏ, đem lại cảm giác vô cùng kỳ diệu. 

Manh Manh rõ ràng rất vui vẻ khi đến đây, nó chạy đến bờ hồ uống nước, rồi lại cọ vào bên cạnh Quý Dữu, chủ động đưa đầu lại gần cô để được vuốt ve. Quý Dữu nhẹ nhàng xoa lông cho Manh Manh. 

Chủ quán lẩu thấy vậy, khẽ cười bất lực, rồi nhẹ nhàng vỗ đầu Manh Manh, ân cần nhắc nhở: “Manh Manh, đừng quấy rầy chị nhé, biết chưa?” 

Manh Manh ngơ ngác, há miệng kêu lên một tiếng: “Click.” 

Chủ quán lẩu mỉm cười chào Quý Dữu, Thịnh Thanh Nham cùng nhóm bạn rồi rời đi. 

Sau đó. 

Quý Dữu nhìn xung quanh, phát hiện không có thức ăn, cũng chẳng thấy bóng dáng bữa tiệc thịnh soạn nào. Chẳng lẽ mọi người chỉ đến đây để chơi với Manh Manh thôi sao? 

Ngay khi chủ quán vừa khuất bóng, Manh Manh càng trở nên hoạt bát hơn, nó thoải mái chạy nhảy khắp khu rừng mini này. 

Ào ~ 

Một giây, nó lao đến hồ nước, nghịch nước tung tóe. 

Ào ~ 

Một giây, nó lăn tròn trên bãi cỏ, vui vẻ lăn lộn. 

Ào ~ 

Một giây, nó chạy đến bên một gốc cây, quay vòng vòng quanh thân cây. 

… 

Manh Manh vui đùa hệt như một linh vật nhỏ của khu rừng này, khiến ai nhìn vào cũng bất giác mỉm cười. 

Thịnh Thanh Nham tỏ ra thích nghi rất nhanh, bắt chước dáng vẻ của Manh Manh, nằm dài ra cỏ như một con cá muối, nheo mắt lười biếng: “Click ~ Nhân gia cũng muốn làm một chú alpaca a, không làm gì cả a, chỉ cần sống vui vẻ thôi a.” 

Sở Kiều Kiều cũng thả mình xuống cỏ, duỗi tứ chi: “Quả thật rất thư thái.” 

Nhạc Tê Quang cũng phóng khoáng nằm xuống: “Tớ không muốn làm alpaca đâu, món ăn ngon nhất của nó chỉ có cỏ, ngoài cỏ vẫn là cỏ, có gì hấp dẫn chứ?” 

Nhạc Tê Nguyên, Thẩm Trường Thanh cũng nằm xuống nhưng không nói gì, chỉ nhắm hờ mắt. 

Louis, Lance, Từ Châu, Trương Duệ… đứng trên bãi cỏ, cố kìm nén cơn thèm được nằm xuống, nhìn trái nhìn phải vẫn không thấy bóng dáng thức ăn đâu, cuối cùng cũng buông bỏ, cùng nhau ngả lưng xuống đất.

Trong phút chốc, bãi cỏ đầy rẫy những “cá muối” nằm la liệt. 

Manh Manh nhìn thấy cảnh tượng này thì ngớ người, sau đó nó liếm nhẹ ngón tay Quý Dữu, ra hiệu cho cô cũng nằm xuống. 

Quý Dữu không nhúc nhích, nhìn nhóm bạn “anh em nhựa” của mình rồi đưa tay day trán: “Không khí nơi này tuy rất tuyệt, cảnh sắc cũng đẹp, nhưng mọi người có nhớ là chúng ta đến đây để ăn không?” 

Một loạt “cá muối” trên mặt đất vẫn không hề động đậy. 

Quý Dữu gọi mấy lần mà chẳng ai trả lời, cô đành quay sang Manh Manh: “Manh Manh, nói chị nghe, đồ ăn ở đâu vậy?” 

Manh Manh nghiêng đầu, chớp mắt: “Click?”

[Chẳng phải các cậu đến chơi với Manh Manh sao?]

Quý Dữu xoa đầu nó, bất lực cười: “Thôi được rồi… chị chơi với em.” 

Nghe vậy, Manh Manh vui vẻ chạy vòng vòng trong khu rừng mini. Nó dường như rất quen thuộc nơi này, nhắm mắt cũng biết chỗ nào là chỗ nào. Quý Dữu đi theo sau, cũng quan sát hết cảnh quan nơi đây. 

Khung cảnh đẹp. 

Môi trường rất tốt. 

Nhưng nơi này khiến Quý Dữu cảm giác giống như một cái lồng giam hơn. 

Những cái lồng tương tự như vậy có rất nhiều trong quán lẩu, chỉ là cái này lớn hơn, xa hoa hơn, đẹp hơn… nhưng vẫn không thay đổi được sự thật rằng nó là một cái lồng. 

Trước đây, Quý Dữu từng hỏi chủ quán liệu có thể dẫn Manh Manh ra ngoài chơi không, nhưng ông lập tức từ chối. Ông nói cơ thể Manh Manh không thích ứng được với môi trường bên ngoài quán lẩu. Nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng… chỉ cần một chút sai lệch cũng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của nó. 

Nghe vậy, Quý Dữu lập tức từ bỏ ý định đưa Manh Manh đi dạo. Vì vậy, mỗi khi nhớ nó, cô chỉ có thể đến quán lẩu. 

Đang miên man suy nghĩ, Quý Dữu nghiêng đầu nhìn Manh Manh vẫn quấn lấy mình. Cảm nhận được ánh mắt của cô, Manh Manh liền cọ đầu vào cô: “Hmmmmm …” 

Quý Dữu xoa đầu nó, rồi lấy từ không gian lưu trữ ra một nắm cỏ non tươi ngon. Đây là loại cỏ mà cô đã chọn lọc trên toàn bộ tinh hệ, là loại mềm mại, ngọt nhất và giàu dinh dưỡng nhất. 

Manh Manh vui mừng nhảy cẫng lên. 

Sau đó. 

Nó vùi đầu vào ăn uống. 

Quý Dữu lặng lẽ ngồi bên cạnh. 

Rồi cô chợt phát hiện những chiếc lá khô gần đó đột nhiên mọc lên từng cây nấm, tất cả đều là nấm trùng thảo! Cô sáng mắt: “!!!” 

Ngay sau đó. 

Cô phát hiện một vườn rau, bên trong trồng đủ loại rau củ và trái cây. Còn có hồ chứa đầy cá, tôm, cua, các chuồng nuôi gà, vịt, ngỗng nhộn nhịp… rồi cả một gian bếp lớn, trên bếp có hướng dẫn sử dụng, mọi thứ ở đây đều có thể sử dụng tùy ý. 

Quý Dữu: “……” 

Vậy là, giải thưởng lớn lần này chính là tất cả nguyên liệu đều mới hái, mới đánh bắt? Tươi đến mức phải tự tay giết gà, vặt lông ngỗng, hái nấm và nhổ rau sao…??? 

Đúng lúc đó, một đoàn robot phục vụ mở cửa bước vào. 

Tiếp theo. 

Các robot bắt đầu hái rau, rửa rau, nhóm lửa… 

Thấy cảnh này, cuối cùng Quý Dữu cũng hiểu ra. Đây chắc hẳn là bữa tối mà chủ quán lẩu đặc biệt chuẩn bị cho nhóm cô, chỉ là ông đã mượn danh “giải thưởng lớn” để che giấu đi mà thôi. 

Đám “cá muối” trên mặt đất lập tức bật dậy, mở to mắt nhìn. 

Rất nhanh, mọi người bắt đầu thưởng thức bữa ăn thịnh soạn này. 

Vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, Quý Dữu cười đùa với mọi người, nhưng ánh mắt lại vô thức nhìn về phía Manh Manh đang ngoan ngoãn bên cạnh mình, trong lòng không khỏi thở dài. 

Cô từng nghe Lưu Phù Phong nói cơ thể của Manh Manh thực ra không yếu đến mức này. Ít nhất, trước kia nó chưa từng yếu đến mức phải bị nuôi nhốt trong môi trường đặc biệt như bây giờ.

← Chap trước
Chap sau →