Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2535: Biến Mất

← Chap trước
Chap sau →

Nhưng!

Tất cả những điều đó không phải là thứ mà Steven có thể kiểm soát, cũng không phải là vấn đề mà nó có thể đi sâu tìm hiểu.

Steven không bận tâm. 

Nó chỉ muốn sống sót, sống sót để rời khỏi trung tâm nuôi dưỡng, trở về vị diện chủ. Còn những vấn đề sâu xa kia, cứ để cho những kẻ thích đào sâu suy nghĩ đi.

Steven hơi cúi đầu, thu lại ánh mắt. 

Sau đó, nó nằm xuống, cuộn đuôi lại, giả vờ như chẳng nhận ra điều gì, không muốn tham gia vào bất cứ chuyện gì, chỉ muốn nghỉ ngơi yên ổn.

Sự tĩnh lặng như thể kéo dài đến tận cùng của thời gian, đến cuối vũ trụ, không có biên giới, không có khái niệm thời gian.

Trong khi vẫn luôn theo dõi thông tin mà Steven truyền đi, Quý Dữu cũng đang nhắm mắt. Tinh thần lực của cô đã lan rộng khắp vị diện Thiên Thạch, từ vùng đất của tộc Hồng, từng chút một lan ra xung quanh, vượt qua vùng đất cũ của tộc Phấn, dần dần lan xa hơn, rồi chậm rãi nhưng kiên định tiến về phía tộc Thanh.

Quý Dữu luôn chú ý đến mọi động tĩnh có thể xảy ra từ hai phía. 

Nhưng thật đáng thất vọng, dù cô đã làm đủ mọi cách, dù là thông tin từ Steven hay các dòng năng lượng truyền dẫn trong vị diện Thiên Thạch, vẫn không có dấu vết nào của đối phương.

Không một chút nào.

Quý Dữu hơi cúi đầu, thầm mắng một câu: “Mình đã chủ động đến mức này rồi, mà đối phương vẫn không thèm phản ứng gì. Đồ đàn ông tồi!”

Vừa mắng xong, Quý Dữu bỗng cảm thấy rùng mình. 

Trong tầng tầng lớp lớp của các sợi tinh thần, có thứ gì đó đang xuyên qua, di chuyển với tốc độ cực nhanh, lao thẳng đến vị trí của Thanh Đại Thạch và Lục Quang Thạch, nơi đặt đại hồn khí bằng sợi tinh thần.

Quý Dữu như gặp đại địch, nhưng trong lòng lại không khỏi mừng thầm:【Đối phương không tìm ra vị trí thật của mình sao?】

Nhưng! 

Có gì đó không đúng. 

Đối phương không thể ngây thơ như vậy.

Nghĩ thử mà xem một tên đàn ông tồi, sao có thể dễ dàng để người khác nhìn thấu lòng mình? Không thể tin tưởng như thế được.

Niềm vui của Quý Dữu chỉ thoáng qua rồi lập tức bị quét sạch. 

Không chút do dự, cô lập tức kích hoạt hệ thống các tiểu hồn khí đã chuẩn bị từ lâu quanh đại hồn khí, tạo thành một trận pháp thiên la địa võng, sẵn sàng chiến đấu!

Thanh Đại Thạch và Lục Quang Thạch đang giả làm Quý Dữu, thu hút sự chú ý thay cô cũng cảm nhận được sự bất thường. Chúng cong lưng, trong lòng đầy bất an.

Cũng chính lúc Quý Dữu điều khiển hàng ngàn ngàn vạn tiểu hồn khí tạo thành mạng lưới phòng thủ chặt chẽ, thì luồng sức mạnh kia đã đến nơi.

Không chút do dự, Quý Dữu ra lệnh: “Thu lưới!”

Xoạt xoạt xoạt ~ 

Mạng lưới thiên la địa võng khuấy động không gian xung quanh, kéo toàn bộ các sợi tinh thần lại, trong chớp mắt tạo thành một khối kén khổng lồ.

Xoạt xoạt xoạt ~

Thế nhưng! 

Mạng lưới mà Quý Dữu đặt nhiều kỳ vọng, được tạo nên từ vô số tiểu hồn khí, liên kết chặt chẽ, đan xen phức tạp, có thể hợp nhất trong tích tắc hoặc tách rời ngay lập tức, mạng lưới mà cô đã bắt đầu dệt từ khi bước vào trung tâm điều khiển chỉ trong một lần chạm mặt, đã bị xé toạc thành từng mảnh vụn.

Xé toạc. 

Xé toạc.

Xé toạc. 

Một cái, hai cái, ba cái… 

Chỉ trong chớp mắt, vô số tiểu hồn khí đồng loạt vỡ vụn khi đại võng bị xé toạc, hoàn toàn không có chút sức phản kháng nào.

Quý Dữu sững người, đến mức không thốt nên lời. 

Thanh Đại Thạch cũng chết lặng. 

Lục Quang Thạch thì vừa đờ đẫn vừa hiểu rõ, tất cả đã kết thúc rồi. 

Kết thúc thật rồi.

Cùng lúc đó. 

Steven toàn thân run rẩy, đột ngột mở mắt. 

Nó nhìn quanh mọi người vẫn giữ nguyên trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, không ai cử động, không ai lên tiếng, thậm chí cả tiếng tim đập cũng hoàn toàn biến mất.

Thì ra… vẫn chưa có gì thay đổi. 

Steven thở dài trong lòng, định nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Nhưng đúng lúc đó, nó lại đột ngột mở mắt, nhìn về phía miệng khe hở.

Miệng khe hở vẫn còn. 

Nhưng.

Nó: “!!!” 

Đồng tử co lại, toàn thân căng cứng, từng tế bào, từng khớp xương đều run rẩy không kiểm soát được.

Đánh… 

Đánh thật rồi!

Thật sự đã giao chiến! 

Điều khiến Steven vô cùng bất ngờ là, người đối đầu với Điện Hạ không phải Lưu Phù Phong, cũng không phải nhóm bạn Nguyên Tinh của cậu, càng không phải liên quân vị diện Thiên Thạch do cậu dẫn đầu. 

Mà là, chính là nhân vật thần bí mà Điện Hạ vẫn luôn tìm kiếm.

Steven không biết lai lịch của nhân vật thần bí đó, nhưng nó biết Điện Hạ rất muốn tìm ra người này. 

Lý do vì sao đối phương quan trọng đến vậy, Steven không rõ, nhưng nó biết chắc còn quan trọng hơn cả mục tiêu tạo ra một cơ thể hoàn mỹ của Điện Hạ.

Nhưng. 

Đó không còn là điều Steven quan tâm nữa. 

Nó cố gắng kiềm chế sự run rẩy từ sâu trong linh hồn, quyết định lao về phía đáy khoang của chiến hạm đen!

Steven vừa chuyển động, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó lập tức khựng lại, mắt mở to đầy kinh hoàng: “Sao… sao có thể?”

“Miệng khe hở… biến mất rồi!”

“Sao có thể?” 

Cơn chấn động quá lớn khiến nó không kìm được, bật thốt lên tiếng lòng.

Không hề che giấu, cũng không thể che giấu tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của Steven.

Ngay lập tức, tiếng hét ấy đánh thức toàn bộ đám đông vốn đang tĩnh lặng như mặt hồ chết.
Tộc Bạch, tộc Hắc, tộc Hồng, tộc Xám… 

Vô số người đều quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. 

Tất cả, kể cả các thủ lĩnh như HồngnĐại Thạch tuy không đủ mạnh để nhìn thấy Steven, nhưng họ đều biết: Họ vừa nghe thấy tiếng của một mệnh tuyến giả!

Thì ra… mệnh tuyến giả thật sự đã bước vào vị diện Thiên Thạch!

Steven không để ý đến ánh mắt của đám nhóc lùn khiếm khuyết kia, cũng không quan tâm đến suy nghĩ của họ. Nó vẫn sững sờ nhìn về phía đáy khoang…

Miệng khe hở biến mất rồi. 

Biến mất thật rồi.

Rõ ràng vừa mới còn đó. 

Nó đã kiểm tra đi kiểm tra lại, chưa từng lơ là dù chỉ một giây. Nó luôn theo dõi sát sao, chỉ chờ lúc Nguyên Tinh giao chiến với Điện Hạ là lập tức bỏ chạy!

Dù sao, chỉ cần nó chạy được, sống sót là đủ. Còn sau đó có lũ lụt ngập trời thì cũng chẳng liên quan gì đến nó.

Nhưng đúng lúc đó, Steven nghe thấy một giọng nói lạnh lùng, xa xăm, như vọng về từ ngoài vũ trụ: “Cậu đang tìm miệng khe hở sao? Không cần tìm nữa. Tôi đã hủy nó rồi.”

Steven: “!!!”

“Không!!!” Gương mặt Steven đầy kinh hoàng, trong chớp mắt biến thành tuyệt vọng. 

Nó trợn mắt nhìn về phía phát ra giọng nói, gào lên: “Sao cậu có thể? Sao cậu lại phát hiện ra? Sao cậu lại có thể hủy nó?”

Miệng há to, thân thể run rẩy, lòng đầy bất lực, gương mặt tràn ngập hoang mang và tuyệt vọng.

← Chap trước
Chap sau →