Lốc xoáy vẫn cuồng nộ, tạo nên từng đợt xoáy dữ dội trong trung tâm điều khiển.
Thế nhưng, dòng máu kia lại như thể không tồn tại, dù lốc xoáy có mạnh đến đâu, cũng không gây chút ảnh hưởng nào, bởi nó hoàn toàn không có động tĩnh.
Quý Dữu vì thế mà xác định: năng lượng hồn lực không thể gây tổn hại cho dòng máu ấy.
Đã vậy.
Cô nhẹ nhàng giơ tay lên, ngay sau đó, lốc xoáy khựng lại.
Vô số năng lượng bắt đầu tản ra khắp nơi, chỉ trong chớp mắt, năng lượng từng tụ lại thành lốc xoáy đã tan biến hoàn toàn, trở lại thành dạng vô hình vô chất, lan tỏa khắp trung tâm điều khiển.
Quý Dữu chỉ cần vung tay nhẹ là có thể giải tán cả khối năng lượng khổng lồ ấy.
Cảnh tượng này khiến Thanh Đại Thạch và Lục Quang Thạch hoàn toàn bất ngờ, lập tức tràn đầy niềm tin!
Dù kẻ địch có mạnh, có xảo quyệt đến đâu thì sao chứ?
Đại nhân Long Ngạo Thiên cũng rất mạnh mà!
Lốc xoáy biến mất, trung tâm điều khiển lập tức trở nên yên tĩnh.
Cây cổ thụ bị chém làm đôi nằm lặng lẽ một bên, vô số sợi tơ bị đứt sau một hồi hỗn loạn cũng dần lắng xuống hoặc tan thành năng lượng hồn lực.
Dòng máu kia vẫn không thấy đâu.
Quý Dữu trầm mặc, suy nghĩ một lúc, rồi quyết định dùng lớp da người kia làm điểm đột phá để tiếp tục thăm dò đối phương.
Cô đưa tay, nhẹ nhàng xé lớp da người đang cầm.
Ngay sau đó, vang lên tiếng rạn nứt giòn tan.
Một mảnh nhỏ ở giữa lớp da bị cô xé ra, rơi rải rác xung quanh.
Những mảnh vụn này không biến mất, cũng không hóa thành năng lượng hồn lực hay dạng năng lượng nào khác.
Chúng hẳn là một loại vật liệu đặc biệt, nếu không, với lực tay của Quý Dữu vừa rồi, ít nhất cũng phải nghiền nát hoàn toàn.
“Nếu có thể giữ lại thì tốt quá, mang về nghiên cứu kỹ càng.” Nghĩ vậy, Quý Dữu cảm thấy hơi tiếc nuối.
Cô chỉ là một ý thức tinh thần, không có nút không gian trong tay, nên không thể lưu giữ lớp da này.
Đang nghĩ như thế, thì…
Từ sâu trong tâm trí, vang lên một giọng nói:【Chị ơi.】
Quý Dữu giật mình: [Tiểu Dữu! Sao em lại lên tiếng? Đừng làm loạn, nơi này nguy hiểm lắm.]
Trong không gian khép kín, giọng Tiểu Dữu ngọt ngào, mềm mại:【Chị, đưa lớp da đó cho em.】
Quý Dữu: “!!!”
Cô trừng mắt: [Sao em biết chị đang cầm một lớp da?]
Thứ như da người, ngay cả Quý Dữu khi cầm cũng thấy bất an. Nếu không bị nguy hiểm ép buộc, cô đã sớm vứt nó đi rồi.
Tiểu Dữu muốn lấy nó làm gì?
Điều quan trọng hơn là, Quý Dữu vốn đã phong tỏa liên kết với Tiểu Dữu, sao em ấy lại kết nối được?
【Chị.】
【Đừng lo, em ổn mà.】
【Là do Thiết Phiến. Thiết Phiến hấp thụ quá nhiều năng lượng dư thừa, không thể giải phóng, nên một phần lớn đã tràn vào không gian khép kín nơi em đang ở.】
【Em cảm thấy mình mạnh hơn một chút, có thể chủ động mở khóa phong tỏa của chị.】
Quý Dữu: “…”
Vậy là từ giờ, cô không thể đơn phương cắt đứt liên kết với Tiểu Dữu nữa?
Trong đầu vang lên tiếng cười vui vẻ của cô bé:【Chắc là vậy rồi.】
【Nhưng —】
【Em chỉ mở được phong tỏa trước khi chị vào trung tâm điều khiển. Giờ chị đã mạnh hơn nhiều, nếu thiết lập phong tỏa mới, có thể em sẽ không mở được đâu.】
Nghe đến đây, Quý Dữu bật cười.
Tiểu Dữu đúng là một đứa trẻ thật thà, chẳng hề sợ bị chị mình phong tỏa lại lần nữa.
Quý Dữu suy nghĩ một chút, rồi hỏi: [Tiểu Dữu, em có nhìn thấy lớp da này không?]
Nếu không thì, làm sao Tiểu Dữu lại chủ động đòi lấy?
【Ừm.】
【Nó thật kỳ lạ, em lại có thể nhìn thấy nó xuyên qua phong tỏa của chị.】
【Tấm da này…】
【Chị ơi, em cảm thấy có thể đặt nó vào không gian khép kín nơi em đang ở.】
Nghe vậy, Quý Dữu giật mình.
Không gian khép kín, theo như bao lần thử nghiệm của cô và Tiểu Dữu được xác định là nằm bên trong Thiết Phiến, chính là vị trí trung tâm của nó.
Tấm da này thật sự có thể đặt vào đó sao? Vậy… liệu có tiềm ẩn nguy hiểm gì không?
Quý Dữu lập tức hỏi ra nỗi lo của mình.
【Chị đừng lo.】
【Nó là vật chết.】
【Chỉ là một loại vật liệu thôi, em chắc chắn nó sẽ không gây hại cho em, cũng không ảnh hưởng đến Thiết Phiến.】
【Em có thể nhìn thấy nó, chắc là vì bị nó thu hút.】
【Tấm da này…】
【Em nghĩ em có thể dùng được.】
Nghe đến đây, gương mặt Quý Dữu hiện rõ vẻ kinh ngạc: [Em nói dùng… chẳng lẽ là dùng để làm cơ thể sao?]
Tiểu Dữu:【Đúng vậy mà.】
Quý Dữu: “…”
Quý Dữu: [Nhưng đây là cơ thể của đàn ông đó. Tiểu Dữu à, hay là để chị tìm cho em một cơ thể nữ nhé?]
Khối sương mù kia bao bọc một người đàn ông tóc vàng, biết đâu còn có cơ thể nữ thì sao?
Lúc đó tìm thêm một cái.
Nghe vậy, Tiểu Dữu đỏ mặt:【Chị đúng là quan tâm chuyện kỳ lạ ghê.】
Chị chỉ lo mỗi chuyện đó thôi sao?
Tiểu Dữu nghiêm mặt:【Nam hay nữ không quan trọng, em nghĩ…】
Quý Dữu: [Không. Rất quan trọng.]
Cô em gái mềm mại đáng yêu của cô, sao có thể biến thành một cậu em trai mềm mại được chứ!
Tiểu Dữu:【…】
Tiểu Dữu vội vàng trấn an người chị bỗng dưng trở nên quá mức kích động:【Em nói không quan trọng là vì em chỉ cần vật liệu từ tấm da này thôi, chứ đâu phải lấy nguyên tấm da rồi khoác lên người. Em nghĩ vật liệu này còn có thể cải tiến, sau này em sẽ nghiên cứu thêm, biết đâu có thể tạo ra loại phù hợp với em hơn.】
Nghe vậy, Quý Dữu mới thở phào nhẹ nhõm.
Không nói thêm lời nào, cô gom hết những mảnh vụn của tấm da lại thành một khối, giữ trong tay.
[Làm sao đưa cho em?] Quý Dữu hỏi.
Tiểu Dữu vốn nghĩ sẽ phải mất chút thời gian để thuyết phục chị, chứng minh rằng không có nguy hiểm. Không ngờ chị lại đồng ý ngay.
【Chị không lo nữa sao?】
Quý Dữu bật cười: [Lo gì chứ? Đây là lần đầu tiên Tiểu Dữu nhà chị xin chị một món đồ, tất nhiên là phải cho rồi.]
Dù có nguy hiểm thật, cô cũng sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt nó.
Trong không gian khép kín, gương mặt cô bé ánh lên sắc hồng, là niềm vui chân thành.
【Ừm.】
【Chị cứ giữ trong tay, để em thử xem có thể nhận được không.】
Khác với những thứ khác, ví dụ như thức ăn phải qua miệng chị ăn vào thì Tiểu Dữu mới hấp thụ được một phần năng lượng. Còn tấm da này, đang đặt ngay trước mắt Tiểu Dữu liệu có thể chạm vào trực tiếp không?
Tiểu Dữu từ từ, từ từ, đưa tay ra, nắm lấy một góc của tấm da.
Và ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ tấm da, cùng với những mảnh vụn biến mất khỏi tay Quý Dữu.
【Lấy được rồi!】
【Chị ơi! Em lấy được rồi.】
【Thật đó!】
Giọng nói của cô bé tràn đầy niềm vui rõ rệt.
Quý Dữu vô cùng kinh ngạc!
Tiểu Dữu thật sự có thể lấy đồ vật rồi, ngoài tấm da này, liệu còn có thể lấy được những thứ khác nữa không?