Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2704: Cảm Động, Không Dám Động

← Chap trước
Chap sau →

Hai người đang đề phòng lẫn nhau, khiến kênh liên lạc tạm thời thiết lập được cũng chập chờn, suýt nữa thì đứt hẳn.

Trong khoảng lặng ấy, 1373 cố gắng che chắn dao động tinh thần của mình, đồng thời nghĩ rất nhiều, rất nhiều…

Quý Dữu có vẻ rất bình thản, không hề thúc ép nó.

Một lúc sau.

1373 chủ động hỏi: “Ngài nghiêm túc chứ?”

Quý Dữu cười nhẹ: “Nhìn cậu kìa, lại bỏ mất câu ‘Ngài Long Ngạo Thiên’ rồi. Tôi vẫn thích cái vẻ nhiệt tình sôi nổi của cậu hơn đấy.”

1373: “…”

1373 nghiến răng, nói: “Ngài Long Ngạo Thiên, ngài thật sự nghiêm túc chứ?”

Quý Dữu hỏi lại: “Chuyện gì cơ?”

1373: “…”

Không thể chịu nổi nữa, 1373 nuốt xuống nỗi uất ức trong lòng, nói: “Chuyện hợp tác của chúng ta.”

Quý Dữu: “Tất nhiên rồi. Thật hơn cả ngọc trai.”

1373 không nhịn được, lẩm bẩm: “…Ngọc trai rẻ tiền thế mà cũng gọi là thật à?” 

Với trình độ công nghệ hiện tại, việc tổng hợp ngọc trai tự nhiên là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ mất vài giây. Hơn nữa, thứ này chẳng có giá trị gì ở vị diện chính, đã sớm bị vứt vào đống rác lịch sử, chẳng ai thèm dùng, ngay cả chó cũng chê.

Quý Dữu bật cười, vội nói: “Đừng để ý mấy chi tiết nhỏ nhặt đó. Chỉ cần cậu biết hợp tác với tôi thì không thiệt đâu.”

【Chính vì hợp tác với cô mà tôi mới không yên tâm.】 

Tất nhiên, 1373 không dám nói câu này trước mặt Quý Dữu, nó gượng cười, nói: “Trước khi hợp tác, tôi muốn hỏi ngài Long Ngạo Thiên vài câu.”

Quý Dữu vui vẻ: “Không sao, cứ hỏi thoải mái.”

1373 vừa định mở lời, thì Quý Dữu đột nhiên nói thêm: “Nhưng trước khi cậu hỏi, tôi muốn cho cậu xem một thứ.”

1373 lập tức thấy bất an.

Ngay sau đó.

Bên trong căn cứ nuôi dưỡng vừa được phục hồi, bỗng hiện lên một màn hình lớn, trên đó là những gương mặt quen thuộc.

Tất nhiên, gương mặt của những người sống sót từ vị diện Thiên Thạch không có gì đặc biệt. Điều đặc biệt là, tất cả đều đang giơ súng, chĩa thẳng vào 1373.

1373: “…”

Gì đây? 

Tưởng mấy tên cải tạo đỏ, trắng, đen kia có thể gây tổn hại cho mình sao? Xem thường mình quá rồi.

Ngay khi 1373 đang nghĩ vậy, Quý Dữu lên tiếng nhắc nhở: “Nhìn kỹ lại đi, thật kỹ.”

1373 nghiêng đầu, lập tức hít một hơi lạnh. Thấy trên mỗi khẩu súng đều nối một sợi dây.

Sợi dây đó…

Không sai. 

Là dây tinh thần dẫn ra từ trung tâm điều khiển. Người khác không thấy, nhưng 1373 là sinh mệnh tuyến tinh thần, lại đã tiến hóa thành cá thể trưởng thành, nên nhìn thấy ngay lập tức.

Nói cách khác.

Những khẩu súng kia được kết nối với dây tinh thần, số lượng rất nhiều, có thể liên tục nhận năng lượng từ trung tâm điều khiển. Nếu hướng thẳng vào mình…

1373 lập tức toát mồ hôi lạnh, máu như muốn chảy ngược. Nó gượng cười: “Ngài Long Ngạo Thiên, chuyện này… chuyện này là…”

Quý Dữu mỉm cười: “Đừng vội. Chúng ta còn nhiều thời gian. Cứ từ từ mà nhìn, nhìn cho kỹ, đừng để nhìn nhầm.”

1373: “…”

Nó tức đến muốn phát điên. Cảm nhận được sát khí như có thực phát ra từ những họng súng đen ngòm, 1373 hít sâu một hơi, nói: “Ngài Long Ngạo Thiên, nếu ngài có gì muốn nói thì cứ nói thẳng đi… không… không cần phải dọa tôi như vậy.  Tôi nhát gan… không chịu được dọa đâu, mong ngài lượng thứ.”

Quý Dữu mỉm cười: “Tôi cũng chẳng có gì muốn nói, chỉ muốn nhắc cậu một câu: trước khi ra tay, hãy cân nhắc xem là động tác của cậu nhanh hơn, hay của tôi nhanh hơn. Là chiêu sát thủ của cậu nặng ký hơn, hay của tôi nặng ký hơn.”

1373: “…”

Quý Dữu hỏi: “Cậu hiểu chưa?”

1373 nghiến răng, nuốt cục tức trong lòng, gượng cười: “Hiểu rồi, hiểu rồi.”

Quý Dữu cười hề hề: “Cảm động không?”

1373: “Không dám động, không dám động.”

Quý Dữu: “Hửm?”

1373 vội sửa lời: “Cảm động, cảm động.”

Quý Dữu cười tươi: “Cảm động là tốt. Đây là vở kịch tôi đặc biệt chuẩn bị cho cậu đấy.”

1373: “…”

Nói xong, Quý Dữu như sực nhớ ra điều gì: “À đúng rồi, lúc nãy cậu nói muốn hỏi tôi vài câu, hỏi gì, hỏi đi chứ.”

1373 vội lùi bước: “Không dám hỏi, không dám hỏi…”

Quý Dữu nghiêm mặt: “Lớn mật hỏi đi!”

1373 hít sâu một hơi, nói: “Ngài Long Ngạo Thiên, tôi muốn hỏi ngài định hợp tác với tôi như thế nào?”

Còn những câu hỏi khác, cùng với những lời đe dọa đã chuẩn bị sẵn, nó không dám hé môi lấy một chữ.

Quý Dữu ngạc nhiên: “Chỉ muốn hỏi vậy thôi à?”

1373 gật đầu lia lịa.

Quý Dữu trừng mắt: “Vậy mà còn lắp bắp cái gì?”

1373: “…”

Trong trận chiến tâm lý này, nó hoàn toàn sụp đổ, thua tan tác, không chiếm được chút lợi thế nào, 1373 không biết nên tức giận hay nên sớm chấp nhận số phận.

1373 cắn răng hỏi lại: “Ngài Long Ngạo Thiên, ngài vẫn chưa nói ngài muốn hợp tác với tôi thế nào?”

Quý Dữu: “Đơn giản thôi. Cậu giúp tôi phá khóa trung tâm điều khiển, hoàn toàn kiểm soát con tàu vũ trụ này.”

1373: “Cái này…”

Quý Dữu hỏi: “Sao? Khó khăn à?”

1373 còn đang lắp bắp, thì màn hình lớn trước mặt bỗng hiện lên gương mặt Quý Dữu, cô chỉ tay về phía nhóm người đang sẵn sàng chiến đấu trên boong tàu, nhướng mày hỏi: “Khó khăn có bằng đám súng ống tôi chuẩn bị cho cậu không?”

“Không có.” 

“Tuyệt đối không có.” 

1373 lặp lại mấy lần không có, cuối cùng mới thấy Quý Dữu nở nụ cười.

Quý Dữu: “Không có là tốt.”

1373 do dự một chút, rồi vẫn hỏi: “Ngài Long Ngạo Thiên, sao ngài chắc chắn tôi có thể mở được tầng lõi của căn cứ nuôi dưỡng?”

Quý Dữu: “Rất đơn giản. Ngài ấy chẳng phải đã dùng gene của cậu để mở khóa sao? Tưi dùng cách tương tự, chẳng phải là được à?”

Nghe đến đây, mọi hy vọng thầm kín trong lòng 1373 lập tức tan biến. Từ giờ phút này, nó không dám xem thường Quý Dữu, không dám tỏ thái độ bất mãn, càng không dám có ý định giết cô.

Vì nó biết, chính lúc này nó hoàn toàn nhận ra một sự thật:【Ngài Long Ngạo Thiên là người sâu không lường được.】 

【Tuyệt đối không thể làm kẻ thù!】

Rõ ràng nó chưa để lộ sơ hở nào, vậy mà đối phương vẫn nắm được quá nhiều thông tin, càng nghĩ 1373 càng thấy lạnh sống lưng, đáng sợ, quá đáng sợ.

Huống chi, đối phương còn nắm trong tay vũ lực đủ để giết chết nó…

Chống lại người như vậy là hoàn toàn không lý trí, cũng hoàn toàn không khôn ngoan.

1373 đành chấp nhận số phận: “Tôi làm.”

← Chap trước
Chap sau →