Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2855: Tìm Kiếm Mục Tiêu

← Chap trước
Chap sau →

Quý Dữu là người cẩn trọng, cái vẻ liều lĩnh quá mức chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Thận trọng mới là nguyên tắc hành động cốt lõi của cô.

Ý tưởng của Lão Đại, sợi tinh thần số một tuy mạo hiểm nhưng lợi ích cũng rất lớn. Vừa rồi, hành động câu cá một người một sợi đã bắt được 5 con cá, đủ để bù lại toàn bộ năng lượng tinh thần mà Quý Dữu tiêu hao khi tiến vào không gian sương xám.

Nếu câu thêm vài con nữa, biết đâu cấp độ tinh thần của cô còn có thể tăng lên.

Tuy nhiên, Quý Dữu vẫn kiềm chế được cơn cám dỗ đó.

“Lão Đại, lát nữa chúng ta tiếp tục đi dọc theo vùng rìa. Lần này nhất định phải cẩn thận với tinh thần. Vừa rồi chúng ta bắt được 5 con cá, tự thấy làm rất kín đáo, nhưng biết đâu đã bị ai đó để ý. Cho nên…”

Lão Đại chăm chú lắng nghe.

Lần này được theo chủ nhân tiến vào không gian sương xám hay còn gọi là chiều không gian tinh thần, Lão Đại cảm thấy vô cùng sung sướng. Vừa vào đây, nó đã có cảm giác như rồng về biển lớn. Ở đây, chỉ cần hít thở nhẹ cũng cảm thấy năng lượng tràn đầy.

Sướng! 

Quá sướng!

So với nơi mà Liên minh đang ở, một vị diện cấp thấp thì đúng là bãi rác nghèo nàn về năng lượng.

Tuy nhiên, vào đây rồi cũng không phải không có nguy hiểm. Lão Đại cảm thấy chỉ cần hít một hơi, hấp thu chút năng lượng vào cơ thể, là lập tức có cảm giác bị theo dõi.

Nó đã cẩn thận quan sát, nhưng không phát hiện ra kẻ địch.

Thế nhưng, mỗi lần tiếp tục hấp thu năng lượng trong không gian sương xám, cảm giác bị theo dõi ấy lại quay trở lại.

Lão Đại lập tức hiểu ra,  không gian sương xám này, nhìn thì như vô chủ, nhưng thực ra từng tấc không gian, từng hạt năng lượng… đều đã có chủ! Chỉ là không biết chủ nhân ở đâu mà thôi.

Về điều này, Quý Dữu suy đoán: “Có lẽ, không gian sương xám này được chia thành từng khu vực, mỗi khu vực được tạo thành từ mạng lưới năng lượng. Những mạng lưới này thuộc quyền quản lý của chính quyền nơi đây, hoặc các gia tộc lớn, tập đoàn lớn. Muốn sử dụng năng lượng ở đây, phải được sự cho phép của họ.”

Quý Dữu từng gặp sinh vật đến từ vị diện cao cấp như số 1373, Steven… ở vị diện Thiên Thạch, và từ đó thu thập được một số thông tin. Cô biết vị diện cao cấp cũng có phân tầng, các đại gia tộc, tập đoàn lớn nắm giữ phần lớn tài nguyên.

Quý Dữu nghĩ một lúc rồi nói: “Cảm giác bị theo dõi mà em cảm nhận được, chị cũng cảm thấy. Nhưng chị nghĩ đó không phải là do sinh vật sống theo dõi, mà là một vật chết, giống như thiết bị giám sát của chúng ta. Chỉ là loại thiết bị này rất cao cấp, có năng lực tấn công cực mạnh. Vừa rồi nếu hành vi hấp thu năng lượng của em bị phát hiện và định vị, chắc chắn sẽ bị tấn công.”

Lão Đại nghe xong thì giật mình:【Vậy vị diện cao cấp này đúng là quá đáng rồi! Đến thở cũng không cho à?】

Quý Dữu đáp: “Không phải không cho, mà là phải trả phí.”

Lão Đại:【……】

Quá đáng thật đấy!

Trước đó, nó còn thấy không gian sương xám thật tuyệt, ở đây không làm gì cũng thấy sướng. Giờ thì… chẳng thấy sướng nữa chút nào.

Lão Đại nghiêng đầu hỏi:【Chủ nhân, sao chị biết là phải trả phí? Phí đó là gì? Dùng điểm tín dụng của chúng ta được không?】

Quý Dữu: “Em nghĩ sao?”

Nghe vậy, Lão Đại xẹp khí ngay:【Chắc chắn là không được rồi…】

Quý Dữu suy nghĩ rồi nói: “Cụ thể là gì thì chưa rõ, nhưng chắc chắn có liên quan đến năng lượng.”

Nói xong, cô dặn: “Tiếp theo phải cẩn thận, đừng hấp thu năng lượng xung quanh nữa. Vừa rồi chúng ta không bị phát hiện là nhờ chạy nhanh, cộng thêm hiệu quả ẩn thân tốt, nên không bị truy dấu. Nếu tiếp tục thử, chưa chắc còn may mắn như vậy. Hiểu chưa?”

Lão Đại gật đầu mạnh mẽ:【Hiểu rồi!】

Vấn đề liên quan đến an toàn, vốn không cần Quý Dữu nhắc nhở. Sáu sợi tinh thần của cô còn làm tốt hơn cả cô. Việc Lão Đại vừa rồi khéo léo thoát khỏi sự truy dấu của mạng lưới giám sát năng lượng chính là minh chứng rõ ràng nhất

Quý Dữu đã yên tâm, liền nói: “Chúng ta tiếp tục ẩn mình, cẩn thận tìm kiếm mục tiêu.”

Mục tiêu của cô chỉ có một, chính là tìm ra con Thực Hủ chuột cấp hoàng.

Lão Đại lại chui vào mái tóc của Quý Dữu, ẩn mình cẩn thận, rồi cùng cô tiếp tục tiến về phía trước.

Thế nhưng, một người một sợi tinh thần đã trôi dạt một lúc lâu mà vẫn không phát hiện ra dấu vết của Thực Hủ chuột. Quý Dữu bắt đầu nghi ngờ: “Chẳng lẽ khoảng cách vật lý và khoảng cách tinh thần… thật sự không liên quan?”

Nếu không, với khoảng cách không quá xa giữa cô và con Thực Hủ chuột cấp hoàng, sao lại không tìm thấy chút dấu vết nào?

Lão Đại nghiêng đầu, cố gắng suy nghĩ. Nhưng tiếc là từ khi sinh ra, nó đã được lập trình để chiến đấu, chưa từng nghĩ đến việc phải động não. Lần này theo chủ nhân vào đây, cũng là để hỗ trợ đánh nhau!

Thấy chủ nhân đang trầm tư, Lão Đại cũng bắt đầu sốt ruột, cố gắng suy nghĩ theo.

Một lúc sau…

【Chủ nhân, chủ nhân…】 

【Em thật sự nghĩ không ra…】

Lão Đại mặt mày ủ rũ, vẫy đuôi đầy lo lắng:【Giá mà có Lão Tứ ở đây thì tốt quá. Cái đầu nhỏ của nó nhiều mưu mẹo lắm.】

Quý Dữu thoát khỏi dòng suy nghĩ, thấy Lão Đại buồn đến mức tự xoắn mình như một chiếc bánh quẩy, không nhịn được bật cười, xoa đầu nó: “Không sao đâu. Em không nghĩ ra thì cứ ngủ đi, để chị nghĩ.”

Nghe vậy, Lão Đại ngoan ngoãn dụi đầu vào tay Quý Dữu, rồi nằm xuống ngủ.

Ngay khi Lão Đại vừa ngủ, tim Quý Dữu bỗng khẽ động. Cô lập tức ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi từng là bầu trời đầy sao lấp lánh, giờ đã biến mất, thay vào đó là một khu vườn nhân tạo.

Quý Dữu: “???”

Khi nhìn rõ bố cục của khu vườn, cô lập tức kinh ngạc: “Đây chẳng phải là… khu vườn trong khuôn viên học viện quân sự Lãm Nguyệt Tinh sao?”

Từng viên gạch, từng nhành cỏ, từng bụi cây… 

Tất cả đều quen thuộc với Quý Dữu.

“Chị nhớ chỗ này, có một cái ao nhỏ trồng sen, còn có một cái đình nghỉ chân nữa.”

Vừa nói xong, cái đình nhỏ ấy liền hiện ra trước mắt cô. Không biết từ lúc nào, cô đã bước về phía đó.

Trên ghế dài trong đình lúc này trống không, chẳng có ai.

Khi nhìn thấy chiếc ghế ấy, tim Quý Dữu bỗng trở nên trống rỗng.

Nơi này… 

Hình như là chiếc ghế mà cô và đàn chị Thi Nhã từng ngồi.

Quý Dữu ngồi xuống, đưa tay vuốt nhẹ phần ghế bên cạnh. Ngay lúc đó, một làn gió nhẹ thổi qua, làm tóc cô bay lên.

Những đóa sen xa xa cũng lay động theo gió.

Ánh sáng từ các vì sao rơi xuống.

Lờ mờ, hương sen thoang thoảng trong không khí.

Mọi thứ… đẹp như một bức tranh.

Tâm trí căng thẳng của Quý Dữu cũng hiếm hoi được thả lỏng. Cô nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh. Đúng lúc này, từ phía trên vang lên một giọng nói khiến cô suýt nữa nhảy dựng lên vì xúc động: “Có chuyện gì tìm tôi vậy?”

← Chap trước
Chap sau →