Thấy Hạ Thanh không lên tiếng, Phùng Vân bước xuống giường, đi tới cạnh cửa, định thò tay lục túi lương thực mà Hạ Thanh vừa mang về, nhưng bị cô nhanh tay đè lại.
Phùng Vân không chịu buông, kéo túi lương thực, vẻ mặt khôn khéo cười nói: “Bên ngoài lãnh địa không có điều kiện bảo quản lương thực, chỗ lương thực này nhiều như vậy, cô ăn không hết cũng hỏng thôi, lãng phí lắm. Chia cho tôi một nửa đi, tôi không lấy không đâu. Thế này nhé, nếu cô thật sự sống sót và trồng được gì đó, đem về khu an toàn trao đổi vật tư, tôi sẽ bảo anh tôi giúp cô chạy việc, nể tình chúng ta là bạn cùng phòng nhiều năm, chỉ lấy hai phần phí chạy việc, thế nào?”
Cô ta siết chặt túi, đắc ý nhìn người phụ nữ bẩn thỉu trước mặt: “Anh tôi là người tiến hóa tốc độ cấp ba đấy.”
Người tiến hóa tốc độ cấp ba sức chiến đấu so với người tiến hóa sức mạnh cấp bốn thì cao hơn. Bởi vì sức lực của người tiến hóa sức mạnh cấp bốn tuy rằng mạnh nhưng khi giao chiến thì không thể bắt kịp hay đánh trúng người tiến hóa tốc độ cấp ba.
Hạ Thanh lạnh lùng ngẩng mắt: “Không thuê nổi. Buông tay.”
Người tiến hóa khứu giác không thể đấu lại người tiến hóa sức mạnh. Phùng Vân không cam lòng buông tay, ánh mắt tham lam nhìn túi lương thực, đe dọa: “Hạ Thanh, đừng không biết điều. Anh tôi là người của đội Túc Phong, ra khỏi khu an toàn thì có cả đống cách giết người. Cô tưởng tiến hóa sức mạnh cấp bốn là ghê gớm lắm à? Ba thằng đàn ông thường cũng đủ đập chết cô!”
Hạ Thanh xách túi lương thực và túi vải quay đầu lại, khuôn mặt lấm lem nhưng đôi mắt đen trắng rõ ràng, bình tĩnh nói: “Nếu Đường Lộ biết cô thích Dương Tấn, còn anh cô thì lén bán thông tin nội bộ của đội Túc Phong, cô đoán hai anh em cô còn sống được mấy ngày nữa?”
Nói xong, Hạ Thanh không thèm để ý đến Phùng Vân lúc này mặt đã tái mét vì sợ mà ung dung rời khỏi ký túc xá ngột ngạt. Cô chưa đi được bao xa thì nghe thấy tiếng quen thuộc ở đầu phố: “Cướp mẻ này đủ ăn hai tháng đấy. Cẩn thận đừng làm què hay giết người, bốn anh em mình còn phải sống nhờ cô ta.”
Nghe tiếng cười khả ố, Hạ Thanh lập tức nhận ra đó là ai, tên lưu manh tiểu tốt Triệu Kiệt, một người thường, kẻ đã móc nối với quản lý khu phố này.
Hạ Thanh xách túi bước vài bước, dừng lại ở đầu phố, đối mặt với bốn gã đàn ông thường đang định cướp cô.
Một con cừu béo tự dâng đến cửa?
Triệu Kiệt sững người một chút, rồi hô to “Xông lên!”, sau đó lao về phía Hạ Thanh.
Trong mắt hắn, một người phụ nữ tiến hóa sức mạnh cấp bốn tuy tương đương ba bốn gã đàn ông khỏe mạnh, nhưng phụ nữ tâm lý yếu, gặp nguy hiểm không thể phát huy hết sức mạnh. Đừng nói bốn gã đàn ông, ba gã đàn ông cũng đủ đánh bại cô, chuyện này bốn gã họ đã làm hàng chục lần trong năm năm qua, dễ như trở bàn tay…
“Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!”
Triệu Kiệt kích động đến run rẩy, tay còn chưa kịp chạm vào túi lương thực thì đã bị Hạ Thanh một chân đá bay, đập vào tường rồi rơi trúng đồng bọn.
Không thể nào…
Triệu Kiệt nhìn người phụ nữ gầy gò trước mặt với ánh mắt đầy sợ hãi: “Không thể nào… Sao có thể như vậy?!”
Những kẻ gầy trơ xương đang phục kích hai bên đường bị cảnh tượng Hạ Thanh dễ dàng hạ gục bốn gã đàn ông làm cho sợ hãi, không dám ra tay.
Từ cửa sổ tầng ba ký túc xá người tiến hóa, Phùng Vân đứng chết trân nhìn Hạ Thanh xách đồ đi qua khu nguy hiểm một cách nhẹ nhàng.
“Hạ Thanh em gái, để anh xách giúp cho!” Chung Đào đã chờ sẵn ở cổng khu an toàn, vừa thấy người đeo thẻ xanh ghi tên Hạ Thanh liền chạy tới, định xách túi vải cao đến nửa người bên tay phải của cô, suýt nữa bị sức nặng kéo ngã.
Nặng vậy sao?!
Hạ Thanh giữ chặt túi vải, đưa túi lương thực bên tay trái cho Chung Đào: “Anh Đào sao lại ở đây?”
Túi lương thực hơn sáu mươi cân, Chung Đào xách nhẹ như không: “Đội bọn anh nhận nhiệm vụ hộ tống người nhận đất. Em gái nhận đất ở đâu? Anh đưa em gái đi.”
Cổng khu an toàn người qua lại tấp nập, Hạ Thanh chỉ trả lời qua loa: “Phía bắc thành.”
“Được rồi!” Chung Đào dẫn Hạ Thanh đến bên một chiếc xe tải nhẹ, mở cửa xe chào người anh em đang ngồi ghế lái, rồi bảo Hạ Thanh lên xe: “Chiếc này đi hướng bắc thành. Em gái lên trước nói chuyện với anh Quỳ của em đi, đủ người là xuất phát.”
“Cảm ơn.” Không phải ngồi thùng xe xóc nảy ăn bụi, Hạ Thanh tất nhiên không từ chối. Cô chào tài xế Trịnh Quỳ, rồi nhẹ nhàng nhấc túi vải lên xe, nhét vào chỗ trước ghế phụ, sau đó ôm túi lương thực ngồi vào ghế phụ chờ xe khởi hành.
Sau khi cô ngồi yên, Trịnh Quỳ lấy ra hộp sắt đựng thuốc lá, dùng giấy cắt từ sách cũ cuốn một điếu, đưa cho Hạ Thanh: “Em gái hút một điếu không? Thuốc lá tiến hóa cấp ba đấy, tỉnh táo cực kỳ.”
Sau thiên tai, con người sống sót không biết ngày mai hay thảm họa sẽ đến trước, nên phần lớn đều hưởng thụ tức thời, thuốc lá, tình dục tràn lan.
Vì sao không có rượu? Bởi thời buổi này, người ta phải ăn rau cỏ để sống, lấy đâu ra lương thực để nấu rượu!
Hạ Thanh không nói mình không hút, chỉ xua tay từ chối: “Loại này nặng quá, em không quen. Anh Quỳ hút đi.”
Phụ nữ thường thích loại thuốc có hương thơm tiến hóa. Trịnh Quỳ không ép nữa, châm lửa rít một hơi sâu: “Em nhận đất ở đâu?”
“Thửa số 3.” Hạ Thanh đã rất lâu rồi không trò chuyện với ai. Thấy Trịnh Quỳ không nói gì thêm, cô bổ sung: “Cách thành phố 120 cây, ở hồ chứa Long Bàn. Một cái hồ nhỏ thôi, chắc anh chưa nghe đến.”
Trịnh Quỳ phả khói ra ngoài cửa sổ: “Chỗ đó không tệ, gần doanh trại cũ của quân đội.”
“Ừm.” Giọng Hạ Thanh không giấu nổi niềm vui. Một phần lý do cô chọn thửa đất số 3 là vì nó gần doanh trại quân đội, tương đối an toàn hơn.
Sau khi hút xong điếu thuốc, Trịnh Quỳ lại hỏi: “Chỉ có mình em thôi à?”
Hạ Thanh gật đầu: “Ừ, một mình cho yên tĩnh.”
Bị ép sống chung với hai triệu người trong khu an toàn chật hẹp suốt gần mười năm, nếu không có những lần ra ngoài làm nhiệm vụ để hít thở chút không khí, Hạ Thanh đã phát điên từ lâu.
“Mười tám tỷ người chết chỉ còn hơn một tỷ. Ra khỏi khu an toàn thì chẳng có ai, chỉ toàn thứ ăn thịt người.” Giọng Trịnh Quỳ trầm xuống, vừa nói vừa cuốn thêm một điếu thuốc.
Tổng dân số chỉ còn lại 5%, Hoa quốc đã là quốc gia có tỷ lệ sống sót cao nhất trên Lam tinh. Nhiều quốc gia nhỏ đã bị diệt vong trong thiên tai, thậm chí có nước vì biến động địa chất mà chìm xuống lòng đất, biến mất hoàn toàn.
Hạ Thanh lặng lẽ nhìn lên bức tường bê tông cốt thép cao mười mét của khu an toàn, nơi loang lổ những vết máu khô màu đỏ sẫm, cùng dấu tích cháy xém và nứt vỡ từ những trận chiến giữa người và thú, không nói thêm gì.
“Cô gái nhỏ, tôi tìm được cô rồi!” Người đàn ông cao gầy xếp sau Hạ Thanh lúc nhận đất chạy đến bên xe, nhiệt tình chào hỏi: “Tôi tên Triệu Trạch, nhận thửa đất số 4. Sau này chúng ta là hàng xóm rồi.”
Thửa đất số 4 nằm phía đông thửa số 3 là lựa chọn thứ hai trong lòng Hạ Thanh. Cô liếc nhìn đám người phía sau Triệu Trạch đang mang theo hành lý rách nát, khẽ gật đầu: “Hạ Thanh.”
Thái độ của Hạ Thanh tuy lạnh nhạt, nhưng trong giới người tiến hóa đã được xem là dễ chịu.
Triệu Trạch định tiếp tục bắt chuyện thì Chung Đào dẫn một nhóm người đi tới, thúc giục: “Lên xe hết đi, chần chừ nữa thì trời tối không đến nơi được đâu.”
Triệu Trạch và nhóm người ùa lên thùng xe.
Chung Đào lên xe, ngồi giữa Hạ Thanh và Trịnh Quỳ. Trịnh Quỳ đạp mạnh chân ga, xe lao vút đi.
Những con đường từng nối liền khắp nơi trước thiên tai đã bị biến động địa chất, mưa axit và thực vật tiến hóa phá hủy hoàn toàn. Giờ xe tải chỉ có thể đi trên những đoạn đường đất được dọn dẹp từng chút một trong vài năm qua. Thùng xe lại chở nhiều người, nên khi rời khỏi đoạn đường bằng phẳng gần khu an toàn, tốc độ xe giảm hẳn.
Họ xuất phát từ khu an toàn lúc mười một giờ sáng, đến hơn năm giờ chiều mới dừng lại bên tấm biển chỉ thửa đất số 3.
Hạ Thanh, người xuống xe cuối cùng nhìn theo chiếc xe tải nhẹ quay đầu rời đi, rồi xách túi chạy một vòng quanh mảnh đất của mình. Bị rễ cây vấp ngã, cô lăn ra nằm ngửa, ngắm bầu trời và cười ngốc nghếch một lúc, sau đó mới đứng dậy chạy về phía nơi ở của mình.