Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Nhà Tú Tài Có Nữ Nhi Bận Làm Nông – Chương 14

← Chap trước
Chap sau →

Miếng thịt ba chỉ bị dơ được Lưu Nha Nhi rửa đi rửa lại mấy lần, rồi mới để vào rổ cho ráo nước.

Hai cân thịt, nói nhiều thì không nhiều, nói ít cũng chẳng ít. Lưu Nha Nhi ngồi tính xem nên làm những món gì, rồi chia thịt ra, phần cắt khối, phần cắt sợi, phần băm nhỏ.

Hôm qua đào măng mùa xuân, nàng bóc vỏ, trụng nước sôi, rồi cắt miếng để riêng. Trong nồi, nàng cho mỡ vào đảo cho ra dầu, rồi cho thịt ba chỉ vào xào săn, sau đó bỏ măng mùa xuân vào kho thịt kho tàu.

Một miếng đậu hũ, Lưu Nha Nhi làm thành hai món.

Mỡ heo thái lát mỏng, thắng lửa nhỏ cho ra dầu. Thêm nửa nồi nước, đun sôi rồi cho đậu hũ vào nấu ba đến năm phút, sau đó thả một nắm nhỏ rau tể thái vào, trụng vài cái là nhấc ra được. Khi múc ra chỉ rắc chút muối và hành hoa, một bát canh đậu hũ rau tể thái, thanh mà không ngấy.

Nửa miếng đậu còn lại, nàng làm ma bà đậu hũ phiên bản sơn trại. Vì thời đại này chưa có ớt, nhưng có hoa tiêu núi. Có tê, không cay thì chưa trọn, nàng bèn lấy hạt thù du phơi khô đập dập, cùng hoa tiêu, gừng, tỏi phi lên cho thơm. Thêm một thìa tương đậu vàng và ít muối là thành món. Tê, thơm, mặn, hương vị đầy đủ, xem như một nồi ma bà đậu hũ hàng giả đã thành công.

Trứng gà do Lưu thị mang về cho nhà mẹ đẻ lúc trước, Lưu Nha Nhi ăn dần chỉ còn lại ba quả. Nhìn ngăn kéo, nàng cắn răng, đập hết cả ba quả.

Hỗn hợp trứng mang theo mùi thơm đặc biệt của hành dại, dưới sức nóng của dầu liền bùng lên đến đỉnh điểm.

Tần Mục vừa nhóm lửa vừa hít hà, thầm than: “Thơm quá trời thơm!”

Hắn lớn chừng này rồi, chưa từng ngửi thấy nhà ai nấu ăn mà thơm đến thế, chỉ cần ngửi thôi mà nước miếng đã ứa đầy miệng.

“Tần Mộc ca, ngươi ra sân lấy trong cái nia một nắm nấm cho ta.” Mới có bốn món, Lưu Nha Nhi thấy chắc không đủ. Nấm phơi từ hôm qua, giờ vẫn chưa khô hoàn toàn, lấy một nắm xào với thịt là vừa đẹp.

“Ừ!” Tần Mục bỏ kẹp lửa xuống, phủi phủi tro trên người rồi chạy đi lấy nấm.

Đến khi món sau cùng, thịt xào tỏi non được bưng ra khỏi chảo thì mùi cơm trong hũ đất cũng thơm lừng. Lưu Nha Nhi bảo Tần Mục ra ruộng gọi mọi người về ăn, còn mình thì dọn dẹp bếp núc.

Chờ nàng thu dọn đâu vào đấy, người trên ruộng cũng về đến nơi.

“Trời ơi, thơm ghê á!” Chu Hồng dùng sức hít một hơi mạnh, rồi lại dùng tay lau vào gót giày.

“Ca, mau múc nước rửa tay cho mọi người!” Lưu Nha Nhi đưa cái chậu cho Lưu Đông Thanh.

“Để ta.” Lưu phụ thả gàu xuống giếng, kéo lên một gàu rồi đổ vào chậu, mời Chu Hồng và nương Hạ Mai rửa trước.

“Thẩm, nha đầu nhà thẩm tay chân đúng là cần mẫn quá trời! Nhìn cái sân nhỏ này xem, thụ dọn sạch sẽ lại gọn gàng, mấy con gà con cũng được cho ăn béo tốt. Mai mốt không biết tiểu tử nào có phúc khí cưới được nàng nữa đây!” Chu Hồng vừa rửa bùn trên tay chân vừa cười nói với Tiền thị.

Tôn nữ được khen, lòng Tiền thị tất nhiên vui như mở cờ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản: “Ngươi a, cứ khen nàng đi. Khen thêm hai câu nữa coi chừng đuôi nàng cong tới trời mất!”

“Nha Nhi nhà chúng ta vừa hiểu chuyện lại vừa siêng năng, khen mấy câu thì sao nào? Đúng không, Nha Nhi?” Nương Hạ Mai trêu ghẹo nói.

Đối mặt trêu đùa của các bậc trưởng bối, Lưu Nha Nhi cũng không sợ, bĩu cái miệng nhỏ: “Đúng đúng, con vừa hiểu chuyện vừa siêng như vầy, phải khen nhiều vô chứ! Nãi nãi, người nói có đúng hông?”

“Đúng đúng đúng! Con quỷ linh tinh, chỉ giỏi nhất cái miệng!” Tiền thị nhìn dáng vẻ của tôn nữ mà bật cười vui vẻ.

Chu Hồng cũng bị bộ dạng của Lưu Nha Nhi chọc cười: “Thẩm không sợ người chê cười, nếu chẳng phải tiểu tử nhà ta mới năm tuổi, ta còn muốn qua nói chuyện làm thông gia với nhà thẩm, cưới Nha Nhi về làm tức phụ nữa kìa.”

“Nếu ta có nhi tử, ta cũng phải tìm cách bắt Nha Nhi về làm tức phụ!” Nương Hạ Mai cũng nói theo.

Tần Mục đứng im ở một bên, nhìn các thẩm bá nương cười nói, trong lòng nghĩ: Quả nhiên suy đoán lúc trước của mình không sai. Với bản lĩnh của Nha Nhi, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn cưới.

“Được rồi, ăn cơm nào!”

Khi thức ăn được bưng lên bàn thì vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Mùi hương không nói cũng biết, riêng nhìn màu sắc thôi đã thấy hơn hẳn những gì họ từng thấy.

Món măng kho thịt vàng óng ánh dầu, canh đậu hũ rau tể thái nhìn đã thấy thanh mát, trứng rán hành dại vàng xen màu xanh trông cực bắt mắt, nhìn thôi đã khiến người ta nuốt nước bọt.

Bàn vuông nhà Lưu gia không lớn. Người lớn vừa ngồi xuống. Ba tiểu hài tử thì xới cơm, đứng một bên đợi được gắp cho ít thức ăn, rồi mới tự tìm chỗ ngồi xổm mà ăn.

“Mọi người ngồi xuống ăn đi, cứ ăn thoải mái. Thời điểm bận rộn như vầy mà còn giúp ta cấy mạ.” Tiền thị mời mọi người động đũa.

“Vậy thì ta không khách sáo nữa! Trời ơi, những món thế này, ngay cả đi ăn tiệc ở nhà khác ta cũng chưa thấy ai nấu đẹp mắt như vậy!” Chu Hồng đầu tiên gắp một miếng trứng chiên hành dại.

“Trời đất ơi, cái vị này… đỉnh luôn! Nha Nhi học tay nghề này ở đâu vậy? E là không thua gì đầu bếp tửu lầu lớn trong thành!”

“Nàng a, tự nó mò mẫm đấy!” Tiền thị uống ngụm canh đậu hũ, cười đáp.

Chu Hồng lại gắp một miếng măng, măng thấm đầy nước thịt, vừa cắn một cái đã giòn ngọt và thơm nức.

“Giờ ta thật sự hối hận vì mấy năm trước không sinh nhi tử sớm hơn, nếu không thì dù thế nào ta cũng phải qua xin cưới Nha Nhi về làm tức phụ! Nhưng nhà mẹ đẻ ta có một chất tử lớn hơn Nha Nhi hai tuổi, chắc cũng xứng đôi đấy!”

“Có ăn rồi mà cũng không chặn được cái miệng của nàng sao?” Trương Toàn dưới gầm bàn đá cho nương tử một cái.

Nương tử hắn cái gì cũng tốt, chỉ là đôi khi không biết nhìn sắc mặt người khác, mở miệng nói chuyện không qua não. Nhà Lưu gia tuy nghèo, nhưng Lưu đại ca dù sao cũng là tú tài. Ấy thế mà nương tử hắn lại mở miệng đòi muốn Nha Nhi về làm tức phụ, còn định gả cho chất tử bên nhà mẹ đẻ nàng ta? Không nhìn xem cái tiểu tử đó là hạng gì à? Không nhìn thấy người ta còn chẳng biết phải tiếp lời như thế nào nữa sao.

Chu Hồng bị đá vô cớ, tức tối liếc trượng phu, định há miệng quát lại, nhưng thấy ánh mắt trợn trừng của Trương Toàn thì lời muốn nói lại nghẹn xuống, nuốt luôn vào bụng.

Hành động nhỏ của phu thê Trương Toàn, mọi người trong bàn đều thấy cả, nhưng ai nấy đều giả vờ như không biết, chỉ cúi đầu ăn cơm.

Dưới mái hiên, ba tiểu hài tử ôm bát, ngồi xổm thành hàng.

“Nha Nhi, ta nói này, sau này muội đừng có gả đi. Ca ca sẽ kiếm tiền nuôi muội cả đời!” Lưu Đông Thanh miệng đầy dầu mỡ, quả quyết nói.

Tần Mục đang ăn cũng ngẩng phắt đầu lên: “Đông Thanh ca nói cái gì vậy? Nha Nhi là nữ tử, sao có thể không gả đi? Nếu Nha Nhi không gả đi mà để ngươi nuôi, người ta sẽ nói ra nói vào đấy!”

Nữ tử nhất định phải gả cho người ta sao?

Lưu Đông Thanh có chút mơ hồ, rồi lại buồn bã, sau đó ấm ức nói: “Ta không nỡ để Nha Nhi gả đi. Nếu muội gả sang nhà khác rồi, ta sẽ không được ăn cơm muội nấu nữa!”

???

Đúng thật là nói năng lộn xộn đến mức không tưởng! Một giây trước Lưu Nha Nhi còn cảm động muốn khóc, giây sau muốn phun máu tại chỗ.

Nàng tưởng ca ca không muốn nàng gả đi là vì tình thâm nghĩa trọng, vì thương nàng, không nỡ xa nàng. Kết quả đảo ngược tốt rồi ha… hắn đúng là không nỡ, nhưng không phải không nỡ xa nàng, mà là không nỡ xa bữa cơm nàng nấu!

“Ca, ngươi đây là đang nói lời người nói à? Ta là thân muội tử của ngươi đấy! Chẳng lẽ còn không bằng một bữa ăn? Nếu ta không biết nấu cơm, ca liền nỡ để ta gả đi đúng không?”

“Sao có thể chứ? Nha Nhi là thân muội tử của ta, cơm nước sao so được với muội? Dù muội có nấu ăn dở đi nữa, ta cũng không nỡ để muội gả đi. Nếu muội gả đi gần thì còn được, chứ nếu gả xa, nhỡ muội bị người ta bắt nạt mà ta còn chẳng hay biết!” Lưu Đông Thanh nói cực kỳ nghiêm túc, thật lòng thật dạ lo lắng rằng sau này muội muội gả đi xa, hắn không bảo vệ được.

Lưu Nha Nhi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ca ca, chỉ thấy buồn cười. Nàng mới mấy tuổi a, mà hắn đã nghĩ đến chuyện nàng gả đi?

“Đúng rồi!”

“Ca làm gì thế, giật cả mình!” Lưu Nha Nhi lụm đôi đũa bị dọa rớt xuống đất, bực bội lầm bầm.

“Nha Nhi, ta nghĩ ra cách rồi!”

“Cách gì? Ca đang nói gì?”

“Nha Nhi, sau này lớn lên, muội gả cho Tần Mục đi! Có ta ở đây, hắn chắc chắn không dám bắt nạt muội. Dù hắn có bắt nạt muội, chúng ta ở chung, ta cũng có thể đánh hắn ngay!”

???

Lưu Nha Nhi thật sự muốn gõ đầu ca ca mình xem bên trong chứa cái gì. Rõ ràng là nhi tử của tú tài, sao lại ngốc thế?

Hắn biết hôn nhân là gì không? Tùy tiện chỉ người ta một cái rồi bảo muội muội gả cho người ta?

Còn Tần Mục bên cạnh thì nghe xong Lưu Đông Thanh nói, cũng kinh ngạc há to miệng, ngay cả cơm cũng quên ăn.

“Tần Mục, nếu ngươi cưới Nha Nhi, ngươi sẽ không khi dễ nàng phải không?” Lưu Đông Thanh hoàn toàn không phát hiện sắc mặt muội muội của mình đã xanh lè, chỉ lo hỏi Tần Mục.

Tần Mục đột nhiên cảm thấy trên mặt mình nóng bừng lên, tim cũng đập thình thịch, ngay cả lời nói cũng trở nên ngập ngừng, lắp bắp đáp: “Ta… ta… nếu cưới Nha Nhi … ta sẽ không… không bắt nạt đâu…”

“Nha Nhi, muội thấy chưa? Ta nói rồi mà, Tần Mục hắn không dám khi dễ muội đâu! Đợi muội lớn lên, gả cho Tần Mục đi!” Lưu Đông Thanh tự cảm thấy mình đúng là thiên tài, nghĩ ra cách hoàn hảo như vậy.

“Là thân ca, cùng một nương sinh ra, nhịn! Không được tức, không được tức! Đồng ngôn vô kị, đồng ngôn vô kị…” Lưu Nha Nhi hết lần này tới lần khác trong lòng tự mặc niệm, cố kiềm cơn xúc động muốn đánh người.

Từ hôm đó trở đi, mấy ngày liền Lưu Nha Nhi đều không thèm để ý đến Lưu Đông Thanh.

Lưu Đông Thanh không hiểu tại sao muội muội đột nhiên lại không nói chuyện với mình. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, vò đầu bứt tai mà vẫn không nghĩ ra mình đã chọc giận muội muội ở chỗ nào.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể đi hỏi Tần Mục.

Đêm trăng thưa sao, Lưu Đông Thanh trở mình, quay sang phía tường nơi Tần Mục đang ngủ, hỏi nhỏ: “Tần Mục, ngươi có biết tại sao Nha Nhi không thèm để ý đến chúng ta không?”

“Ta cũng không biết đâu!”

Tần Mục lắc đầu, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, chắc Nha Nhi là giận chuyện hôm đó. Nghĩ lại cũng đúng thôi, hắn chỉ là một cô nhi được gởi nuôi nhà người ta, ngay cả chỗ dung thân còn chẳng có, thì làm sao xứng với Nha Nhi được? Nếu đổi lại là hắn, có lẽ cũng sẽ tức giận và không đồng ý như vậy.

Thật ra, hôm ấy khi nghe Đông Thanh ca nói muốn Nha Nhi gả cho hắn, trong lòng hắn rất vui, Nha Nhi tốt như thế, lúc cười lại ngọt ngào, còn có hai lúm đồng tiền nhỏ.

Nhưng cuối cùng… hắn tự biết mình không xứng. Hơn nữa lời Đông Thanh ca nói cũng chỉ là lời hài tử, không tính được.

← Chap trước
Chap sau →