Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Nhà Tú Tài Có Nữ Nhi Bận Làm Nông – Chương 16

← Chap trước
Chap sau →

Hạt giống nhổ về phơi hai ngày là có thể vò cho rụng hạt, sau đó phơi thêm vài hôm nữa là có thể dùng làm giống.

Từ khi có lồng bắt lươn, Lưu Đông Thanh và Tần Mục ngày nào cũng háo hức mang ra đặt. Dù đôi khi chẳng bắt được con nào, bọn họ vẫn vui không tả được.

Chiều nay, mặt trời còn chưa lặn, hai người lại xách lồng ra ruộng.

Gần đây ruộng vườn bớt việc nên Lưu phụ về cũng sớm. Vào sân thấy nương đang vò hạt giống, hắn cũng kéo cái ghế nhỏ lại ngồi vò cùng.

Vò hạt thì không tốn sức, nhưng làm lâu thì tay sẽ đau.

Lưu Nha Nhi vò chậm, bỗng nhìn thấy hạt giống trong tay, như phát hiện điều gì đó, liền hỏi Tiền thị: “Nãi nãi, đây là hạt gì vậy?”

“Là hạt cải đấy, con không phải thích nhất món cải xào sao?”

Lưu Nha Nhi nghĩ thầm, quả nhiên nàng không nhìn nhầm. Khi nàng mới xuyên tới, mùa cải đã qua, cây đã rụng lá kết hạt, lại chỉ có một cây trong vườn. Nàng tưởng là cải bẹ, nên chẳng nhìn kỹ.

Giờ thấy hạt mới phát hiện, đây không phải cải bẹ mà là cải dầu, hay còn gọi là vân thái. Cải dầu và cải bẹ khi để giống rất giống nhau, không nhìn kỹ thì khó mà phân biệt, nên nhận nhầm cũng chẳng có gì lạ.

Nàng cảm thấy mình tìm được một con đường kiếm tiền rồi, dù tốn thời gian nhưng vẫn là cách làm được.

Cải dầu đã du nhập vào Hoa Hạ từ thời Đông Hán, nhưng trước thời Minh, người ta chỉ trồng để ăn, không biết hạt của nó có thể ép lấy dầu. Nếu nàng trồng diện tích lớn rồi ép dầu bán, đó cũng là một vụ buôn bán. Dù sau này người ta đều biết và trồng theo, thì trước khi lan rộng, nàng vẫn kiếm được khoản đầu tiên.

“Cha, nãi nãi, cái hạt cải này có thể ép được dầu!”

“Ép dầu?” Lưu phụ ngạc nhiên hỏi. Đây chẳng phải chỉ là món rau mùa đông sao? Hắn chưa từng nghe nói hạt nó có dầu.

Lưu Nha Nhi thấy cha không tin, liền bóp một hạt cải dầu bằng móng tay, bên trong rịn ra vài giọt dầu.

Lưu phụ kinh ngạc vô cùng, vội hỏi: “Nha Nhi, con đọc được trong nông thư à?”

“Ừm! Trong nông thư có ghi lại hạt cải có thể ép ra dầu, là do thấy hạt này nên con mới nhớ ra!” Lưu Nha Nhi trợn mắt nói dối mà mặt không đỏ, tim không loạn.

Sau cơn kinh ngạc, Lưu phụ lại vui mừng khôn xiết. Khuê nữ nhà hắn phát hiện ra một điều bất phàm. Người Hoài Dương bao đời nay ăn rau cải, nhưng chẳng ai biết hạt cải lại có thể ép dầu. Nếu đúng như lời Nha Nhi nói, sau này nhà nhà trồng nhiều cải, giữ hạt lại để ép dầu, thì không chỉ nhà mình có dầu ăn dư dả mà còn có thể kiếm thêm thu nhập.

“Cha đi báo với trưởng thôn ngay đây, bảo mọi người giữ lại hạt cải, sang năm trồng nhiều để lấy hạt ép dầu!” Lưu phụ nói rồi đứng lên muốn đi thẳng đến nhà trưởng thôn.

Lưu Nha Nhi vội vàng chặn lại và hỏi: “Cha, mấy lá mục cha rải xuống ruộng lúa, cha cảm thấy có ích hay vô ích?”

“Tất nhiên là có ích! Hiện giờ lúa của cả thôn, chỉ có ruộng nhà mình đổ sữa (đang trổ hạt) là nhiều nhất!” Lưu phụ đáp, vô cùng tự hào. Nhờ cách của Nha Nhi, họ coi như vớt vát lại được chút thiệt hại.

Lưu Nha Nhi lại nói: “Hồi đó cha bảo bọn họ lá mục đốt lên có thể làm phân bón, bọn họ có tin cha không?”

Lưu phụ trầm mặc không nói.

“Giờ cha đi nói với trưởng thôn rằng hạt cải ép được dầu, dù trưởng thôn có tin, người khác có tin cha không? Nhà ai đã từng ép dầu từ hạt cải chưa? Không có! Nên họ sẽ không tin. Có thể có người tin, nhưng chỉ tin vậy thôi, chứ họ sẽ không làm theo đâu! Vì kết quả chưa biết, họ không muốn mạo hiểm. Họ thà trồng đậu, ít nhất còn có thể ăn!” Lưu Nha Nhi kiên nhẫn khuyên giải.

Cha nàng tuy ít nói nhưng lại quá nhiệt tình, chuyện gì cũng nghĩ cho người khác, không màng hậu quả.

“Cha a, cha lúc nào cũng nghĩ cho người ta, đó là điều tốt! Con biết cha quan tâm người trong thôn, muốn mọi người đều sống tốt. Nhưng người ta không nhận ơn của cha đâu, khéo còn mắng cha là thư sinh ngốc. Bao năm nay, mấy mảnh ruộng nhà mình, năm nào thu hoạch cũng thấp nhất. Cha nói trồng cải, họ có chịu nghe không?”

Lưu phụ nhíu chặt mày. Nha Nhi nói đúng, cho dù hắn có nói, người ta cũng chẳng nghe.

“Vậy… không trồng nữa à?”

“Trồng chứ! Nhà mình tự trồng! Đến lúc đó nếu có người hỏi, mình cứ nói thật, chẳng cần giấu. Còn tin hay không thì tùy họ. Đợi đến khi nhà mình thu hoạch hạt cải, ép được dầu rồi, lúc đó chưa cần cha nói, họ cũng tự nhào tới mà đòi trồng!”

Tiền thị lắc vài cái cái nia trong tay, thổi bay những mảnh vỏ hạt còn sót lại, rồi quay sang bảo nhi tử: “Con đó, còn không bằng Nha Nhi! Cái đầu cứng đơ! Nha Nhi nói đúng, cứ trồng tốt đi, tới lúc đó họ tự nhiên sẽ theo, còn có khi phải đến nhờ con chỉ kinh nghiệm. Việc gì bây giờ phải nói rồi tự chuốc bực vào người?”

“Được rồi, dọn dẹp đi, đến giờ nấu cơm rồi. Hai đứa kia sao còn chưa về, Nha Nhi, con ra ruộng gọi họ về đi, trời tối rồi!”

“Vâng ạ!” Lưu Nha Nhi đáp rồi chạy vọt ra ngoài như một cơn gió.

Khi nàng tìm thấy hai người, họ đang ở bờ sông. Tần Mục xắn ống quần, đứng trong nước rửa bùn trên tay, còn Lưu Đông Thanh thì ngồi xổm bên cạnh cười ha hả.

Lưu Nha Nhi thật muốn xông lên bịt miệng ca ca mình.

Nhìn bộ dạng dính đầy bùn đất của Tần Mục là biết hắn ngã sõng soài ngoài ruộng rồi. Ca ca nàng thì hay rồi, chẳng an ủi người ta lại còn cười nhạo. Hai người còn ngủ chung một phòng mấy hôm nay đấy.

“Ca, nãi nãi bảo hai người về ăn cơm!”

Lưu Nha Nhi hét lớn, làm Lưu Đông Thanh giật nảy.

Quả nhiên, hắn hết cười ngay.

“Nha Nhi, Đông Thanh ca, hai người cứ về trước, ta theo sau!”

“Trời tối rồi, về nhà rửa cũng được!” Lưu Nha Nhi đứng trên bờ thúc giục.

Tần Mục khựng lại, cảm thấy có chút mất mặt. Hắn đã mười một tuổi mà còn ngã xuống ruộng đến nỗi đầy bùn. Nha Nhi chắc chắn sẽ cười hắn mất.

“Tần Mục ca mau lên đi, gió đêm lạnh lắm, đứng mãi trong nước coi chừng cảm lạnh đấy. Đi đi, về nhà đun nước nóng mà rửa!”

Cũng tại Nha Nhi còn nhỏ, chưa đủ khí thế để ra oai. Nếu nàng lớn hơn chút nữa, thành tỷ tỷ, chắc nàng đã kiếm một cành cây dạy hai người này biết điều, đâu để họ lề mề như thế.

Nghe lời Lưu Nha Nhi nói, lòng Tần Mục liền nhẹ nhõm. Hắn biết mà, Nha Nhi là người tốt, tuyệt sẽ không cười nhạo hắn như Đông Thanh ca. Nha Nhi chỉ biết xót cho hắn, còn muốn đun nước nóng cho hắn tắm nữa.

Trời đã tối sầm, ba người dựa vào ánh đèn yếu ớt trong thôn mà bước thấp bước cao đi về. Vừa đến đầu thôn liền nghe thấy tiếng Tiền thị đang gọi tên họ, hết lần này tới lần khác: “Nha Nhi ơi! Thanh Nhi ơi!”

Gió đêm thổi hiu hiu mang theo chút lạnh. Vì ban ngày nóng, mấy người đều mặc mỏng, giờ gió vừa thổi qua liền rùng mình một cái.

Lưu Nha Nhi kéo tay áo, nghe tiếng gọi của Tiền thị càng lúc càng gần, không nhịn được nói: “Ca, ta thấy một lát về đến nhà, ca chắc phải bị đánh đó!”

“Nãi nãi sao nỡ đánh ta!” Lưu Đông Thanh phản bác, nhưng rõ ràng không có chút tự tin nào, trong lòng cũng chột dạ lắm rồi.

Cuối cùng bọn họ cũng về đến nhà. Dưới ánh đèn mờ mờ, bóng một người bị kéo dài trên mặt đất.

Đó chính là Lưu phụ đang đứng giữa sân.

“Quỳ xuống!”

Lưu phụ quát lớn một tiếng. Lưu Đông Thanh bị dọa run lên, sau đó phịch một cái quỳ ngay xuống sân.

Tần Mục thấy vậy cũng quỳ theo.

Lưu Nha Nhi đứng bên cạnh, bộ dạng như xem kịch, không liên quan đến mình.

“Mục nhi không cần quỳ, con đứng lên!”

Nói xong, Lưu phụ đưa tay ra sau lưng, trong tay hắn là một cành cây.

“Dạo này có phải hay không ta quá phóng túng con rồi hả? Hả? Trời đã sập tối mà còn chạy rông ngoài đường, lỡ có chuyện gì thì sao? Nếu rơi xuống sông, người ta còn không tìm thấy xác. Làm đại ca mà chẳng ra dáng gì hết! Hôm nay mà ta không đánh con thì con không nhớ lâu được!”

Trước đó trên đường về, Lưu Nha Nhi bảo ca nàng có thể bị đánh. Khi ấy nàng chỉ nói chơi dọa ca thôi, không ngờ Lưu phụ thực sự động thủ.

Trong trí nhớ của nàng, Lưu phụ vốn là người trầm tĩnh, nhã nhặn. Tuy không hay cười nhưng cũng hiếm khi tức giận, lại càng chưa từng đánh ai. Ngay cả mắng người hắn cũng không làm, xem ra lần này ca nàng thực sự chọc giận hắn rồi.

Tần Mục thấy Lưu thúc nổi giận, vừa đứng lên lại quỳ xuống ngay: “Lưu thúc, nếu phải đánh thì đánh con! Là tại con ngã xuống ruộng, rồi ra sông rửa sạch mới chậm trễ giờ về. Đông Thanh ca vì đợi con nên mới về muộn, không liên quan đến huynh ấy!”

“Cha, là lỗi của con! Con không chăm sóc tốt cho Tần Mục mới để hắn ngã xuống ruộng! Nếu cha muốn đánh thì đánh con!” Lưu Đông Thanh quỳ thẳng tắp, mắt hoe đỏ nói.

Không phải chỉ là một trận đòn thôi sao, Lưu Đông Thanh hắn đây chịu được!

“Bịch!” Lưu Nha Nhi cũng quỳ xuống cạnh họ.

“Nha Nhi, ngươi làm gì vậy?” Ba người đồng loạt hỏi.

Lưu Nha Nhi quỳ thẳng lưng, nói: “Cha muốn đánh thì đánh luôn con đi! Tuy chuyện này chẳng liên quan gì đến con, nhưng hắn là ca ca của con. Mà chuyện hôm nay vốn không phải do ca ca con nghịch ngợm cố ý gây ra!”

“Hôm nay ca ca con đúng là có sai, sai ở chỗ không phân rõ nặng nhẹ. Nhưng cha mắng vài câu, phân tích đúng sai cho ca ca biết là được rồi, sao phải đánh? Người ta nói huynh muội tỷ đệ thì có phúc cùng hưởng hoạn nạn cùng chia. Ca ca con có gì ngon, có gì vui đều nghĩ đến con. Bây giờ cha muốn đánh ca ca con, vậy đánh luôn con đi!”

Lưu Nha Nhi biết rõ, chỉ cần nàng làm ầm thế này, cha nàng chắc chắn sẽ không thể đánh được nữa.

Tốt lắm, từng đứa, từng đứa một đều có bản lĩnh rồi nhỉ! Đặc biệt là khuê nữ hắn, lại còn học được cả cách uy hiếp.

“Cha, cha bớt giận đi a!” Thấy sắc mặt cha đã dịu xuống đôi chút, Lưu Nha Nhi lập tức bò lên, níu lấy cánh tay hắn làm nũng.

“Thế nào? Không uy hiếp cha nữa à?”

Lưu Nha Nhi cười gượng hai tiếng: “Cha, cha oan cho con rồi! Con nào dám uy hiếp cha? Chỉ là lúc đó tình hình cấp bách, cha đang nổi giận, con nói nhẹ cha có nghe đâu? Con có thể nào đứng nhìn cha đánh ca ca con thật sao? Với lại ca ca con cũng không phạm lỗi lớn!”

Lưu phụ thật sự không ngờ khuê nữ mình lại thông minh đến vậy. Không chỉ phân rõ lợi hại, mà còn biết cách ứng đối. Hơn nữa, vừa rồi hắn quả thực quá xúc động. Nếu thật sự quất một gậy xuống, về sau hắn chắc chắn sẽ hối hận rất lâu.

Ban nãy hắn chỉ quá sợ hãi, sợ mất đi thêm bất kỳ người thân nào, kể cả Tần Mục.

“Được rồi, đứng hết cả lên! Nhưng nhớ kỹ, sau này bất kể gặp chuyện gì, trước khi trời tối phải về nhà, biết chưa?”

“Biết rồi, cha!”

“Biết rồi, Lưu thúc!”

Lưu phụ ném cành cây xuống, thở dài một hơi rồi quay vào nhà.

← Chap trước
Chap sau →