Dù cái cày tay đẩy này nhẹ hơn cuốc rất nhiều, nhưng một ngày làm việc xuống, vẫn khiến người ta mệt rã rời.
Lưu Nha Nhi thương người nhà, tối nay làm bánh bao bột mì trắng.
Bột mì mới xay hấp lên thành bánh trắng nõn mềm mịn, cắn một miếng là tràn đầy hương lúa mì, còn mang theo chút ngọt. Ăn một cái là xua tan cả ngày mệt mỏi.
Lưu Nha Nhi vừa nhai bánh bao vừa nhớ đến giấc mơ làm con quan, bèn nói: “Cha, sau này việc đồng áng cứ để con với ca ca làm. Cha ở nhà đọc sách đi. Đợi chúng con dành dụm được thêm tiền, cha vào kinh thi cử!”
Nghe tôn nữ bảo để nhi tử mình tiếp tục đọc sách đi thi, mắt Tiền thị sáng bừng. Khi lão gia tử nhà bà còn sống, điều mong mỏi nhất chính là nhi tử có ngày đỗ đạt để rạng danh tổ tông. Nhưng ông ấy rốt cuộc không chờ được ngày đó.
Nếu nhi tử thật sự có thể tiếp tục học và đi thi, dưới suối vàng lão gia tử có biết cũng yên lòng.
Lưu phụ vốn tưởng khuê nữ nói đùa, nhưng thấy bộ dạng nghiêm túc của nàng, liền đáp: “Không thi nữa đâu. Ta chỉ muốn ở lại chăm các tốt cho ngươi mà thôi.”
“Sao lại không thi? Cha mười bốn tuổi đã đỗ tú tài, tài học khỏi phải nói. Nếu tiếp tục thi, nhất định sẽ đỗ cao. Chưa nói đến trạng nguyên hay bảng nhãn gì, chỉ cần đỗ cử nhân thôi cũng là tiền đồ vô lượng! Với tài hoa của cha, sau này làm quan, thăng chức tiến bước là chuyện thường! Biết đâu còn xin cho nãi nãi được phong cáo mệnh nữa!”
“Cáo mệnh là cái gì?” Tiền thị nghe đến mức quên cả ăn, đặt bánh bao xuống hỏi.
“Cáo mệnh là do Hoàng Thượng ban đấy ạ. Có văn thư, có phẩm cấp, có cả bổng lộc nữa! Nếu cha làm quan, lập được công trạng, thì có thể xin Hoàng Thượng ban cáo mệnh cho nãi nãi!”
“Còn có bổng lộc để nhận!”
Lưu Nha Nhi cười gật đầu liên tục: “Vâng, đúng đúng!”
“Thế còn ta thì sao, ta được phong cái gì?” Lưu Đông Thanh vừa nhai bánh bao vừa mơ hồ hỏi.
Lưu Nha Nhi trợn mắt: “Ăn không nói, ngủ không nói! Ca có thể nuốt hết bánh rồi hãy nói được không!”
Nghe muội bảo thế, Lưu Đông Thanh vội nhai qua loa mấy cái rồi nuốt xuống kết quả là nuốt quá nhanh, bánh mắc ngay cổ, suýt nghẹt thở.
Lưu phụ vội vàng vỗ lưng, Tiền thị đưa nước cho hắn uống. Một lúc sau, cục bánh mới trôi xuống được.
Lưu Nha Nhi tưởng ca ca sẽ bắt đầu oán trách vụ bánh bao mắc cổ, ai ngờ hắn lại mở miệng hỏi ngay câu cũ: “Nha Nhi, còn ca thì sao, ca được phong cái gì?”
Lưu Nha Nhi: …
“Ca chẳng được phong gì đâu! Muốn tước vị thì tự mình mà kiếm!”
Lưu Nha Nhi thật sự muốn mở cái đầu của ca ca ra xem trong đó chứa cái gì. Vừa rồi suýt chết nghẹn, tỉnh lại câu đầu tiên lại là ca được phong cái gì.
“Ra vậy… Nếu dựa vào bản thân, vậy ca đi kiếm chức Đại Nguyên Soái quay về! À đúng rồi Nha Nhi, ca có thể xin cho muội cáo mệnh không? Nếu được, ca nhất định cho muội một cái!”
Lưu Đông Thanh hăm hở nói, bộ dạng như thể bản thân đã cưỡi trên chiến mã, vạn quân reo hò dưới trướng.
Đúng là một đôi huynh muội! Mơ mộng giữa ban ngày, đứa nào cũng hoang đường như đứa nào.
Tiền thị và Tần Mục cũng bị hai người lây sang, bắt đầu mơ mộng theo. Chỉ có Lưu phụ là vẫn yên lặng ăn bánh, không nói gì.
Đêm đó.
Lưu phụ nằm trên giường trằn trọc trở mình mãi không ngủ được. Hắn nhắc mình đừng nghĩ nhiều, ép bản thân nhắm mắt, nhưng dù dùng cách nào cũng không thể chìm vào giấc ngủ. Cuối cùng, hắn gõ cửa phòng của Lưu Nha Nhi.
Vẫn là chiếc bàn gỗ cũ thiếu một chân. Dầu trong đèn đã gần cạn, ngọn lửa nhỏ leo lét, yếu dần đi.
Lưu Nha Nhi xỏ dép rồi ngồi lại lên giường, hỏi: “Cha còn chưa ngủ h? Tới tìm con có việc gì sao?”
Lưu phụ ngồi xuống chiếc ghế con duy nhất trong phòng, mượn ánh đèn nhìn tiểu nữ nhi trước mặt, khả ái, sáng sủa, lanh lợi. Nhìn rất lâu, hắn mới hỏi: “Con… là Nha Nhi sao?”
Nghe câu đó, tim Lưu Nha Nhi thót một cái. Nàng ngẩng đầu lên, trong mắt chợt lóe một tia bất an. Dù chỉ thoáng qua nhưng vẫn bị Lưu phụ nắm bắt.
Đến nước này, nàng không biết phải trả lời thế nào. Cha đã hỏi vậy, chứng tỏ hắn đã nghi ngờ. Nếu nàng nói thật, liệu hắn có xem nàng là yêu quái rồi trói lại đem đốt không?
Còn nếu nói dối mình là Nha Nhi thật, cha đã nghi rồi, về sau sẽ phải dùng vô số lời nói dối để che đậy một lời nói dối này.
“Vậy… cha muốn con là hay không phải?”
Vừa dứt lời, nàng lập tức hối hận, chẳng phải câu đó là tự phủ nhận mình sao?
Tim nàng đập nhanh, hai bàn tay nhỏ bấu chặt mép giường, lòng bàn tay rịn mồ hôi, mặc dù gió đêm lùa vào vẫn khiến người ta thấy lạnh.
Nàng không biết cha sẽ phản ứng thế nào khi nghe câu đó. Không dám đối mặt ánh mắt cha, nàng cúi đầu thật thấp.
Thật ra, nàng sợ!
Nàng sợ Lưu phụ giận, hoặc đau lòng, hoặc hoảng sợ. Ba bốn tháng ở đây, nàng đã coi mình là người Lưu gia rồi.
Gió đêm thổi qua cánh cửa sổ hỏng, khiến ngọn lửa trong đèn càng lung lay yếu ớt.
Chờ mãi không thấy cha mở lời, Lưu Nha Nhi mới từ từ ngẩng đầu lên.
Trong ánh sáng mờ, sắc mặt cha không rõ ràng, biểu cảm cũng không phân biệt được.
Nghĩ đến đây, nàng thầm quyết định, đã đến nước này, chi bằng nói thật. Nghĩ xong, trái tim vẫn căng cứng cũng dần thả lỏng.
“Con là Lưu Nha Nhi… mà cũng không phải. Chuyện này nghe thì hoang đường, nhưng đúng là con đến từ một thế giới khác. Cơ duyên trùng hợp khiến con tiến vào thân thể nữ nhi của cha. Nói con là Lưu Nha Nhi cũng đúng, vì ở nơi của con, con cũng mang họ Lưu tên Nha Nhi.”
Lưu phụ im lặng rất lâu, cuối cùng cũng mở miệng. Trong giọng nói là sự mỏi mệt và xót xa không kể hết: “Vậy… nàng đã đi đầu thai rồi sao?”
Chữ nàng này, Lưu Nha Nhi đương nhiên biết hắn đang nói đến ai.
“Ừm! Lần đó rơi xuống nước, nàng ấy đã hóa thành hồn mà về quê cũ. Diêm Vương thấy cha và nãi nãi con có lòng nhân hậu, nên cho nàng ấy được đầu thai vào chỗ tốt. Cha…” Lưu Nha Nhi dừng lại một chút: “Cha đừng quá vương vấn.”
Lưu Nha Nhi nói dối. Nàng không biết trên đời này thật sự có Diêm Vương hay luân hồi chuyển kiếp hay không. Nhưng chỉ riêng chuyện bản thân xuyên không đến đây, thì chắc là có đấy.
Nàng nói dối vì thật sự không biết phải an ủi một người cha mất con như thế nào.
“Được, đầu thai rồi thì tốt. Như vậy cũng không phải theo ta chịu khổ nữa…” Giọng Lưu phụ càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nghẹn ngào đến mức không rõ thành lời.
Lưu Nha Nhi muốn an ủi, nhưng không biết phải mở miệng thế nào, đành phải đổi chủ đề: “Cha phát hiện con không phải Nha Nhi của cha như thế nào vậy?”
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn quen thuộc đến đau lòng ấy, tim của Lưu phụ như bị dao cắt từng nhát. Nhưng nghe tiểu nha đầu gọi mình là cha, hắn vẫn đáp: “Ban đầu ta không nghi, chỉ nghĩ con sau lần rơi xuống nước, chết đi sống lại nên tính tình mới thay đổi. Nhưng về sau, chuyện nấm kê tùng ăn được, công dụng của trân châu, cách ủ tương, kiểu dáng quần áo, rồi cả bản vẽ cày tay… khiến ta buộc phải nghi ngờ. Nông thư và tạp ký ta cũng từng xem qua, chưa từng thấy ghi chép mấy thứ con nói. Vậy mà cứ mỗi lần phát hiện cái gì mới, con lại nói là tình cờ đọc trong sách. Một lần hai lần thì còn cho là ta xem sót. Nhưng trùng hợp quá nhiều, thì không thể gọi là trùng hợp! Chưa nói mấy chuyện khác, chỉ riêng cách ủ tương, đó là nghề gia truyền kiếm cơm của người ta, sao có thể viết toạc ra trong sách? Nha Nhi là con ta sinh ta dưỡng, biết chữ đọc sách cũng do ta dạy. Tính tình và bản lĩnh của nàng, ta rõ ràng nhất. Nói là trải qua sinh tử nên thay đổi tính tình thì còn nghe được, nhưng một hài tử trước đây cầm bút còn không vững, sao đột nhiên lại vẽ được bản vẽ tinh tế chỉnh tề đến thế? Rồi tối nay, con nhắc đến chuyện cáo mệnh phu nhân. Nãi nãi con sống hơn nửa đời người mà còn chẳng biết phu nhân cáo mệnh là gì. Con, một hài tử chín tuổi chưa từng bước chân ra khỏi cửa, lại biết rõ từng chi tiết? Bao nhiêu chuyện cộng lại, chỉ có một khả năng, con vốn không phải Nha Nhi của ta.”
Nghĩ đến Nha Nhi thật sự, ánh mắt Lưu phụ lại tối đi.
Lưu Nha Nhi không ngờ cha mình lại có năng lực quan sát nhạy bén và tư duy logic mạnh mẽ đến vậy. Nàê nghĩ, nếu cha thật sự vào triều làm quan, nhất định sẽ có tiền đồ lớn.
“Cha… con xin lỗi!” Nhìn vẻ thương tâm của cha, lòng Lưu Nha Nhi cũng âm ỉ đau. Đối với nàng, từ lâu nàng đã xem Lưu phụ như cha ruột. Nhưng giờ đây, nỗi đau của cha lại bắt nguồn từ việc nàng chiếm lấy thân xác của nguyên chủ.
Nghe giọng tiểu nha đầu nghẹn lại, Lưu phụ đi đến, nhẹ nhàng xoa đầu nàng, dịu dàng nói: “Con không cần xin lỗi. Chuyện này không phải lỗi của con. Là ta với Nha Nhi không có duyên cha con nên nàng mới đi sớm như vậy. Có lẽ trời thương ta, lấy đi Nha Nhi của ta, rồi lại đưa đến một đứa Nha Nhi khác. Từ nay, con chính là Nha Nhi của nhà Lưu gia, biết chưa?”
Con người ai cũng bằng xương bằng thịt. Mấy tháng sống chung, nha đầu đối xử với họ thế nào, hắn nhìn thấu cả. Nàng cũng là con người, cũng là cha nương sinh ra, vậy mà một mình trôi dạt đến đây, theo họ chịu khổ không hề oán trách, còn hết lòng lo cho họ, giúp họ cải thiện cuộc sống. Nàng đã coi hắn là cha, thì hắn tự nhiên cũng coi nàng là nữ nhi.
Hắn nghĩ, đây hẳn là trời bù đắp cho hắn, để nàng đến thay Nha Nhi, nối tiếp duyên cha con này.
Người nhỏ bé trong lòng hắn run run nấc nhẹ. Lưu phụ vỗ lưng an ủi: “Nha Nhi đừng khóc, con là nữ nhi của cha. Con khóc cha cũng đau lòng theo. Được rồi, đừng khóc nữa! Ngoan. Khi nào rảnh cha lên huyện mua cho con ít kẹo!”
“Cha!” Lưu Nha Nhi không nhịn được nữa, ôm lấy hắn mà khóc òa.
“Được rồi, cha ở đây. Nha Nhi ngoan, đừng khóc nữa! Nhưng chuyện tối nay con đừng nói cho ai biết, nghe không? Nhất là nãi nãi con, tuyệt đối đừng lỡ miệng. Nãi nãi già rồi, cha sợ bà chịu không nổi!”
Lưu phụ vừa nhắc đến Tiền thị, bên ngoài đã vang lên tiếng bà: “Hiền nhi! Nửa đêm không ngủ dọa cái gì mà làm Nha Nhi khóc um lên thế? Ngứa da rồi phải không?”
“Nãi nãi, không phải cha làm con khóc! Là con không ngủ được nên bảo cha kể chuyện cho con, con cảm động quá nên khóc!” Lưu Nha Nhi vội vàng lên tiếng.
“Nha Nhi ngủ đi, khuya lắm rồi!”
“Dạ!”
Nghe tiếng bước chân bà rời đi, Lưu phụ cũng nói: “Không còn sớm nữa, ngủ đi! Đừng nghĩ nhiều, biết chưa?”
“Dạ, con biết rồi! Cha cũng ngủ sớm đi ạ!”