Men theo chỗ gãy của thân cây kê đầu, dùng móng tay hơi bấm một cái, rồi véo lấy phần vỏ nhô lên, kéo nhẹ một cái. Lớp vỏ xám đầy gai ấy bị bóc ra, để lộ lõi trắng bên trong, trơn láng như ngọc.
Tiền thị làm theo động tác của Lưu Nha Nhi, cũng bóc được một đoạn, vui mừng nói: “Cả đời ta chỉ biết hạt kê đầu là ăn được, nào ngờ thân kê đầu bóc ra lại đẹp mắt thế này. Nhìn thôi đã thấy giòn với ngọt, muốn cắn thử một miếng quá.”
“Nãi nãi nhìn chuẩn đó. Sách nói thân cây kê đầu giòn, thơm nhẹ, đem xào là tuyệt nhất! Tối nay nhà mình giữ lại một ít để xào ăn. Phần còn lại để mai hãy bóc, trời nóng vậy để qua đêm là héo liền!”
Bóc sạch lớp vỏ, rửa sạch rồi cắt khúc. Khi dầu nóng thì phi tỏi và thù du xào cho thơm, cho thân kê đầu vào, thêm muối với chút dấm, đảo vài cái là được.
Món thân kê đầu xào chua cay, giòn, mát, hơi chua cay, ăn vào mùa hè nóng bức đúng là hao cơm.
“Giờ thì ta tin lời Nha Nhi rồi, thứ này đúng là bán được tiền. Chỉ món này thôi, cho ta một đĩa là ta ăn được hai bát cơm!” Lưu Đông Thanh vét miếng cơm cuối trong bát, nhai nhóp nhép khen.
Lưu Nha Nhi đặt đũa xuống, chu môi: “Ca nói vậy nghĩa là trước ca không tin nó bán được hả?”
“Đâu có, ta chỉ nói vậy thôi. Không tin thì sao ta đi hái cây kê đầu với muội? Tần Mục, ngươi nói đúng không?”
Tần Mục ăn từ tốn, nghe Lưu Đông Thanh hỏi thì gật lia lịa. Cả hai tin Nha Nhi nhất. Nha Nhi bảo làm gì, họ làm đó.
“Thôi được rồi, chọc ca thôi! Mai mình phải dậy sớm đấy. Còn hai giỏ lớn cần bóc vỏ, phải làm xong trước buổi trưa để đem lên Bách Vị Lâu!”
“Được!”
Đêm buông xuống, sao trời lấp lánh.
Lưu phụ vò nát ít lá ngải cứu phơi khô, đốt lên xông muỗi. Trong sân, Lưu Nha Nhi ngồi cạnh Tiền thị hóng mát. Chờ cái nóng ban ngày tan bớt, ai nấy mới về phòng ngủ.
Có lẽ ban ngày quá mệt mỏi, vừa chạm giường Lưu Nha Nhi đã bị cơn buồn ngủ đột kích.
Lại thêm một đêm không mộng mị.
Mùa hè trời sáng sớm. Gà mới gáy một tiếng là phía đông đã hửng sáng.
Nếu như mọi ngày, giờ này nhà Lưu gia ngoài Lưu Nha Nhi ở nhà nấu bữa sáng, người nào người nấy đều ra đồng hoặc xuống chân núi khai hoang. Nhưng hôm nay phải kịp chế biến thân cây kê đầu đem bán cho tửu lầu, nên cả nhà đều ở nhà bóc vỏ.
Trong lúc còn lại chút thân cây kê đầu cuối cùng chưa bóc vỏ, Lưu Nha Nhi lại xào một phần thân kê đầu chua cay, để nguội rồi đựng vào một chiếc hũ gốm nhỏ.
Đừng nhìn thân cây sau khi bóc vỏ trông nhẹ nhàng bóng loáng mà lầm, hai giỏ cũng phải ba bốn chục cân. Để mấy người Lưu Nha Nhi khiêng thì không xuể, huống hồ huyện thành còn xa. Vì vậy lần này đi Bách Vị Lâu, Lưu phụ đi cùng.
Khiêng đồ rời khỏi thôn dễ bị chú ý, lỡ gặp người quen lại bị hỏi tới hỏi lui. Lưu Nha Nhi không muốn sinh chuyện, nên cố ý dẫn cha vòng đường dưới chân núi sau mới ra khỏi thôn.
Đến tửu lầu thì đã gần giờ Tị ba khắc. Còn cách khá xa đã nghe tiếng dao bếp chặt xương rào rào.
Cha con Lưu gia đi đến cửa sau của tửu lâu, gõ nhẹ hai cái. Không bao lâu có tiểu nhị ra mở cửa.
Tiểu nhị thấy là Lưu Nha Nhi thì mừng rỡ, vội đón người vào sân sau rồi chạy đi gọi chưởng quầy.
“Ai nha, tiểu cô nương Lưu gia đây rồi! Lâu lắm không thấy ngươi với hai vị ca ca, dạo này vẫn tốt chứ? Vị này là…?” Chưởng quầy Bách Vị Lâu vừa thấy Lưu Nha Nhi, đôi mắt liền sáng rực.
Dạo này trời nóng, khách quý miệng càng ngày càng kén chọn, cứ kêu chán ăn. Chưởng quầy ngày nào cũng mong mấy hài tử Lưu gia mang ít lươn hay thỏ rừng tới.
Sự nhiệt tình của chưởng quầy, Lưu Nha Nhi đã quen từ lâu. Nở nụ cười tươi: “Đa tạ chưởng quầy nhớ tới, ta với hai người ca ca đều tốt cả! Đây là cha ta, hôm nay theo ta đem ít nguyên liệu nấu ăn tới.”
Chưởng quầy thật ra đã đoán ra thân phận cha nàng từ sớm, nhưng làm ăn thì phải cẩn thận miễn thất lễ gây ra chê cười. Chào hỏi Lưu phụ một phen xong mới hỏi hôm nay đem đến thứ gì.
“Gần đây trời nóng, trên núi chẳng thấy bóng thú hoang, ngay cả lươn dưới khe cũng ít. Nhưng thứ ta mang hôm nay cũng khá hiếm.” Lưu Nha Nhi mở nắp hũ, đưa tới trước mặt chưởng quầy.
“Đây là…?”
“Chưởng quầy nếm thử trước đã!”
Lão chưởng quầy xoay người lấy đôi đũa, gắp một miếng từ trong hũ, nhìn qua nhìn lại rồi mới đưa vào miệng.
Cắn một cái, đầu tiên là vị cay, rồi vị chua, cuối cùng lại thoang thoảng chút ngọt mát.
Chưởng quầy lại gắp miếng nữa… rồi miếng nữa…
Đến khi muốn gắp tiếp thì đáy hũ đã lộ ra.
Ông nhìn hai cha con trước mặt, có chút xấu hổ cười cười. Thứ này thật sự quá ngon miệng, ông nhất thời không kiềm được.
“Cô nương Lưu gia, cho lão hỏi đây là món gì? Ta làm tửu lầu mấy chục năm, chưa từng ăn món nào khai vị tuyệt như thế.”
Lưu Nha Nhi mở lớp lá sen đậy trên giỏ, để lộ bên trong một tầng trắng như ngọc, hờ hững nói: “Đây gọi là bạch ngọc thái. Không chỉ giòn ngon mà còn có tác dụng trừ ẩm. Giữa tiết trời nóng bức này, dùng để khai vị hay dưỡng sinh đều rất hợp. Ngoài ra còn có loại màu hồng, gọi là hồng ngọc thái, nhưng so ra thì bạch ngọc thái vẫn hơn. Chỉ là nguyên liệu này khó lấy.”
Lưu phụ đứng bên nghe mà mí mắt giật liên hồi. Cái thân cây kê đầu mọc đầy ở sông, vậy mà vào miệng Nha Nhi nhà hắn lại biến thành sơn hào hải vị hiếm thấy.
Quan trọng nhất là, chưởng quầy lại tin!
Ông cảm kích nói: “Tiểu nha đầu Lưu gia đúng là cứu ta một đại ân! Không giấu gì ngươi gần đây buôn bán thật sự ế ẩm. Khách ngán mấy món cũ, ăn riết lên hỏa, thế là kéo nhau sang Túy Tiên Lâu. Túy Tiên Lâu mời được đầu bếp Giang Nam, làm mấy món canh ngọt giải nhiệt. Nay có bạch ngọc thái này, chắc chắn ta có thể kéo khách về!”
Lúc này chưởng quầy đổi luôn cách xưng hô, gọi thẳng tiểu nha đầu, thân thiết hơn hẳn.
“Nhắc đến canh giải nhiệt, tổ tiên nhà ta từng làm thương nhân, đi Nam đi Bắc cũng để lại một phương thuốc. Vị chua ngọt, uống vào mùa này mát vô cùng!”
“Thật sao?” Chưởng quầy xúc động đến mức nắm lấy tay Lưu Nha Nhi.
Lưu Nha Nhi nghiêm túc gật đầu.
Lưu phụ chỉ biết quay mặt đi, Nha Nhi nhà hắn đúng là nghiêm trang nói hưu nói vượn, nói dối mặt không đỏ tim không loạn. Lưu gia tổ tông mười tám đời đều là nông dân đào đất cả!
“Vậy… nha đầu có thể bán phương thuốc đó cho ta không?”
Bị ánh mắt nóng bỏng của chưởng quầy nhìn đến chột dạ, Lưu Nha Nhi hơi cúi đầu, nói: “Ta đã nói với bá bá chưởng quầy thì đương nhiên là đã tính bán cho bá bá rồi. Trước nay bá bá chưởng quầy đâu ít chiếu cố huynh muội chúng ta, nào là ăn nào là lấy.”
“Vậy giá cả…?”
“Món bạch ngọc thái này, giá bao nhiêu thì để bá bá định. Ta tin bá bá nhất định sẽ không bạc đãi ta. Còn phương thuốc nấu nước sơn trà này, mười lượng bạc. Tuy nói một món canh ngọt chẳng bán được giá lớn, nhưng vào mùa hè làm món phụ thì vẫn có thị trường. Ta ra giá mười lượng cũng không tính là đắt. Hơn nữa, phương thuốc này đã bán cho bá bá, tất nhiên ta sẽ không bán cho người khác nữa. Ở huyện Hoài Dương này, chỉ mình nhà bá bá bán nước sơn trà! Thương vụ này, hời a!”
“Được! Nha đầu thật thà, giá này đúng là không đắt. Món bạch ngọc thái này hiếm lắm, ta trả ngươi mười văn một cân, thấy sao?”
Giá mà lão chưởng quầy đưa ra đúng là không thấp.
Thịt mới mười ba văn một cân, vậy mà rau kê đầu này bán được mười văn một cân, vượt ngoài dự liệu của Lưu Nha Nhi.
Khi đến đây, trong lòng nàng từng tính toán, với độ hiếm và khẩu vị của rau kê đầu, chắc chừng thương lượng được khoảng bảy văn một cân. Không ngờ chưởng quầy ra thẳng mười văn, đúng là niềm vui bất ngờ.
Còn trong lòng lão chưởng quầy thì nghĩ, một cân bạch ngọc thái ít nhất cũng xào được ba đĩa. Chỉ dựa vào sự quý hiếm và hương vị, bán ba mươi văn một đĩa, thực khách còn thấy rẻ. Như vậy mà nhập vào mười văn một cân, ông ta vẫn lời không ít.
Lão chưởng quầy lấy bút mực, để Lưu Nha Nhi đọc miệng, còn Lưu phụ thì viết lại phương thuốc nấu nước sơn trà.
Về phần vì sao cha nàng viết, là bởi chữ viết bằng bút lông của Lưu Nha Nhi thật sự quá tệ, nàng không muốn mất mặt.
Chưởng quầy nhận lấy phương thuốc, khen: “Chữ đẹp thật, đúng là phiêu như mây trôi, mạnh mẽ như rồng bay y như chữ của danh gia Vương gia. Cả huyện Hoài Dương này, e là chẳng mấy ai viết đẹp được như vậy. Lưu … họ Lưu… Ngươi họ Lưu, cha ngươi… cha ngươi chẳng lẽ là Lưu tướng công năm đó mới mười sáu đã đỗ tú tài?”
“Bá bá chưởng quầy cũng nghe về cha ta a?” Lưu Nha Nhi ngẩng đầu, vẻ tự hào thoáng hiện trên mặt.
Chưởng quầy nhìn nàng rồi lại nhìn cha nàng, niềm vui xen chút tiếc nuối, thở dài: “Danh tiếng của Lưu tướng công, năm đó ai ở Hoài Dương mà không biết? Chỉ tiếc… ông trời không công bằng!”
“Ta còn bảo, nha đầu nhà ai mà bản lĩnh, thông minh lanh lợi lại gan dạ thế, nói năng làm việc còn vững vàng hơn cả đại nhân, nguyên lai là nữ nhi của Lưu tướng công.”
Nói xong, chưởng quầy lại xoa đầu Lưu Nha Nhi, như bậc trưởng bối trìu mến: “Nha đầu, bá bá xem trọng ngươi a. Sau này, ngươi nhất định sẽ là người có thành tựu!”
“Vậy ta xin nhận lời chúc tốt của bá bá chưởng quầy!”
Thời gian trôi qua trong câu chuyện của mấy người, chớp mắt đã đến trưa.
Chưởng quầy muốn giữ hai cha con ăn cơm ở tửu lâu, ăn xong hãy về cũng không muộn. Lưu phụ từ chối vài lần, chưởng quầy không còn cách nào, đành bảo nhà bếp làm vài cái bánh thịt cho hai cha con mang trên đường mà ăn.
Không thì đợi đến lúc hai cha con về đến nhà, e là đã qua mất bữa.
Phải nói chưởng quầy của Bách Vị Lâu đúng là người tốt. Không chỉ chuẩn bị bánh cho hai cha con, mà còn chuẩn bị cho Lưu Đông Thanh và Tần Mục nữa. Ngay cả Tiền thị cũng có phần, ngoài bánh thịt còn tặng thêm một cặp móng heo.
“Lưu tướng công đừng từ chối nữa. Ta tuy chẳng đỗ đạt gì, nhưng cả đời kính trọng nhất là người đọc sách. Nhất là người có tình có nghĩa như Lưu tướng công. Hôm nay các người mang đến bạch ngọc thái và phương thuốc nước sơn trà, tính ra là giúp ta một phen lớn. Nói là quý nhân của ta cũng không ngoa. Một cặp móng heo chẳng đáng gì, mang về cho đám hài tử ăn chơi!”
Lưu Nha Nhi nhận lấy móng heo, cười nói: “Vậy ta thay cha cảm tạ bá bá. Mong bạch ngọc thái và nước sơn trà sẽ giúp việc làm ăn của bá bá càng thêm phát đạt, buôn may bán đắt!”
“Ai nha, miệng nha đầu thật ngọt! Vậy ta nhận lời chúc của ngươi!” Lão chưởng quầy cười đến mức trên mặt thêm mấy nếp nhăn.