“Bịch!”
Lưu phụ còn đang nghĩ cách khuyên Tần Mục, thì đã thấy một đôi nhi nữ của mình cũng thẳng thắn quỳ xuống.
Một đứa hai đứa thế này là muốn làm gì? Muốn tạo phản sao?
“Cha! Tư chất đọc sách của con không bằng cha, có thể trúng tú tài đã là đại may mắn. Phu tử cũng nói, nếu con tham gia kỳ thi mùa thu năm nay, e rằng chẳng có hy vọng đỗ cử nhân. Con vì trong lòng không cam mà quyết định thử một lần. Nhưng giờ nghĩ lại, thay vì đi đâm đầu vào tường Nam, chẳng bằng theo cha đến Lĩnh Nam, coi như du học. Chẳng phải người ta nói đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường sao!”
Lưu Nha Nhi cũng nói: “Con cũng muốn theo đến Lĩnh Nam, người không đồng ý thì con sẽ quỳ không đứng dậy!”
Nói xong còn nhún nhún người, cái dáng ấy đâu phải cầu xin, rõ ràng là uy hiếp.
Tiền thị cũng đập bàn một cái, nói: “Bao nhiêu năm thiên tai mất mùa ta còn chịu được, còn sợ chút đường xa hay sao? Trước kia con đi kinh thành, tổ tôn ta ngày ngày nơm nớp lo sợ. Giờ con lại muốn một mình đi đến nơi xa xôi hẻo lánh ấy, lại đi mấy năm liền, ta sao có thể yên tâm? Dù thế nào lần này ta cũng phải đi cùng. Nếu không, con đừng nhận ta là nương nữa!”
Lưu Nha Nhi gật đầu, đáp: “Người một nhà thì phải ở bên nhau cho trọn vẹn!”
Lưu phụ nhíu chặt mày, chỉ cảm thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Ông sinh được đứa nhi tử tốt, không những không giúp khuyên giải, lại còn quỳ theo cùng.
“Ta thấy con gan lớn rồi đấy, muốn lật trời phải không? Làm ca ca mà chẳng ra dáng ca ca! Con đã thích quỳ, vậy cứ quỳ đó đi!”
Lưu phụ vừa mới nổi giận đùng đùng, trong chớp mắt lại đổi sang một bộ mặt khác, quay sang Lu Nha Nhi đang quỳ song song với nhi tử, dịu giọng nói: “Nha Nhi, ngoan, đứng lên trước đi!”
Lưu Nha Nhi bất động như núi, không nhúc nhích.
“Nghe lời cha được không?” Giọng Lưu phụ mềm hẳn đi, dường như còn mang theo chút cầu khẩn.
Lưu Nha Nhi vẫn không đứng dậy!
Hừ, từng đứa từng đứa thế này, rõ ràng là muốn dồn ông vào đường cùng! Lưu phụ đưa mắt nhìn sang đại cô của Lưu Nha Nhi, hy vọng tỷ tỷ có thể khuyên nhủ giúp vài câu.
Lưu thị hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của đệ đệ, còn phụ họa: “Nói thật là ta không đi được, chứ không thì ta cũng theo cùng rồi! Lần trước ngươi đi kinh thành còn có phu thê Đại Tráng theo, chúng ta còn yên tâm. Giờ ngươi lại muốn một mình đi Lĩnh Nam, núi cao đường xa thế này, đừng nói là nương, ngay cả ta cũng không yên lòng. Hơn nữa, dù đi đến nơi xa xôi thế nào, có nương và Nha Nhi bọn họ theo cùng, đợi đến nơi an cư lạc nghiệp rồi, cũng coi như có một mái nhà!”
“Đại cô nói đúng, đi đến đâu cũng vậy, chỉ cần người một nhà ở bên nhau thì nơi đó chính là nhà. Cha, người hãy đưa chúng con theo cùng đi!”
Cứng không được, Lưu Nha Nhi liền đổi sang mềm, làm nũng mà năn nỉ.
Lưu phụ thở dài. Họ đúng là đã nắm chắc điểm yếu của ông, ông không nỡ lòng nào cứng rắn với họ. Thôi thì thôi, nói cho cùng, bọn họ cũng chỉ là vì thương ông mà thôi.
“Đứng lên cả đi! Nhưng nơi đó gian khổ, các con phải chuẩn bị sẵn tâm lý.”
Được Lưu phụ cho phép, Lưu Nha Nhi là người đứng dậy đầu tiên, rồi lại ngồi về bàn, bắt đầu sắp xếp hành trình sau này: “Đúng lúc đại cô đang ở đây, cũng khỏi phải chạy thêm một chuyến vào ngày mai. Đại cô à, nửa tháng nữa chúng ta phải khởi hành, ruộng đất trong nhà liền giao cho người trông nom! Còn hai mươi mẫu đất dưới chân núi sau, năm nay cũng trồng cải dầu rồi. Con bỏ tiền, đến lúc đó đại cô thuê hai người làm cùng thu hoạch nhé!”
“Có gì mà vất vả? Vốn dĩ chúng ta là người bám ruộng mà sống, mấy chuyện ấy tính gì là khổ? Đến khi thu hoạch xong cải dầu, ép được dầu rồi, ta sẽ tìm một thương đội mang sang cho các con!”
Nghe vậy, Lưu Nha Nhi vội xua tay: “Giờ dầu cải không còn đắt như trước nữa, đường sá xa xôi như vậy mà chỉ vì chút dầu cải đi tìm thương đội thì không đáng. Đến lúc thu hoạch xong, đại cô cứ bán đi hoặc để nhà mình dùng là được.”
“Thế sao được? Ở chỗ đó lại không có cải dầu, đến lúc ấy các con dùng dầu chẳng phải sẽ phải dè sẻn lắm sao?”
“Năm ngoái nhà con để lại rất nhiều dầu, đến giờ vẫn còn cả một chum lớn. Khi đi chúng con mang theo, ăn nửa năm cũng chẳng thành vấn đề. Huống chi lúc đi chúng con còn mang theo ít hạt cải dầu. Đến Lĩnh Nam chắc cũng đã sang thu, vừa hay gieo trồng, sang năm chẳng phải đã có dầu hạt cải để dùng rồi sao?”
Lưu phụ cũng phụ họa: “Lời Nha Nhi nói rất có lý. Tuy năm nay Đại Lương ta trồng cải dầu khắp nơi, giá cả sụt giảm, không làm được nguồn thu lớn. Nhưng trồng để nhà mình dùng thì vẫn rất thích hợp. Lần này ta trở về, cũng định mang theo một ít giống cải dầu tốt đến Lĩnh Nam.”
Năm năm qua, từ sản lượng ban đầu một mẫu chỉ được một trăm hai mươi cân, trải qua không ngừng sàng lọc, bồi dưỡng và cải tiến, nay đã đạt tới ba trăm bảy mươi cân một mẫu. So với hậu thế thì còn kém, nhưng ở thời đại này đã được coi là năng suất siêu cao.
Mang giống như vậy đến Lĩnh Nam, chắc chắn còn lời hơn trồng các loại hoa màu khác.
“Vậy… đợi bán cải dầu xong, ta nhờ người mang tiền đến cho các ngươi!”
“Mang cái gì mà mang! Bán được tiền thì con cứ giữ lấy, coi như ta, ngoại tổ mẫu này cho Dao Nhi làm của hồi môn. Sang năm Dao Nhi thành thân, e là chúng ta cũng không kịp quay về.” Tiền thị thương nhi tử, không nỡ để con một mình nơi đất khách là một lẽ. Nhưng nghĩ đến việc phải rời xa nơi mình đã sống hơn nửa đời người, trong lòng vẫn trăm bề quyến luyến.
Tiểu Vương Trang, chính là cội rễ của Lưu gia!
“Chuyến đi này của chúng ta, e là mấy năm liền chẳng gặp lại được. Con giờ cũng đã là người làm bà rồi, mọi việc nên nghĩ thoáng ra, đừng tự mình chui vào ngõ cụt mà chuốc khổ. Có chuyện hay không có chuyện, cũng nhớ viết thư cho chúng ta một phong, để ta biết các con đều bình an, có biết chưa?”
“Con biết rồi, nương! Nương của con ơi!” Lúc này Lưu thị mới hoàn hồn, nhận ra rằng lần này nương bà đi, chính là cách xa ngàn dặm.
Tiểu Vương Trang cách thôn Đào Hoa chỉ vài dặm đường. Tuy mỗi năm bà không về nhà mẹ đẻ nhiều lần, nhưng hễ có việc gấp hay nhớ nương, chỉ cần chưa tới một canh giờ là đã đến nơi. Thế nhưng Lĩnh Nam thì ở xa ngàn dặm, lần chia tay này, quả thật là mấy năm liền cũng khó gặp lại một lần.
Hai mẫu nữ ôm nhau khóc nức nở, trong lòng Lưu Nha Nhi cũng đau đớn vô cùng.
Nàng còn nhớ rất rõ, năm đó vào mùa đông, Hạ Mai từng hỏi nàng sau này có rời khỏi Tiểu Vương Trang hay không. Khi ấy nàng căn bản chưa từng suy nghĩ tới vấn đề này. Hoặc cũng có nghĩ qua, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng rằng sẽ đi xa đến mức như vậy.
Dù nàng là người đến từ hậu thế, nhưng đã sống trọn sáu năm ở Tiểu Vương Trang. Nàng sớm đã xem mình là nguyên chủ, xem Tiểu Vương Trang là quê hương.
Mắt Lưu Nha Nhi đỏ hoe, vừa định khóc theo Tiền thị thì nghe Lưu Đông Thanh nói: “Muội đừng khó chịu a! Chúng ta là theo cha đi Lĩnh Nam nhậm chức, chứ có phải ra chiến trường rồi cả đời không về đâu.”
“Không biết nói thì đừng có nói, chẳng ai coi con là câm đâu!” Lưu phụ vung tay tát một cái thật mạnh lên sau đầu Lưu Đông Thanh.
Cái tát này không dùng nhiều sức, cũng chẳng đau lắm. Nhưng vì quá đột ngột, đánh đến mức Lưu Đông Thanh sững sờ, vừa uất ức vừa không phục mà cãi lại: “Cha đánh con làm gì? Con có nói sai đâu! Với lại con mười tám tuổi rồi, cha còn đánh con nữa, con còn mặt mũi nào không?”
“Phụt —” Lưu Nha Nhi vốn đang muốn khóc, rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Bao nhiêu năm trôi qua, cái tật thiếu một sợi dây thần kinh của ca ca nàng, quả nhiên vẫn chẳng khá hơn chút nào.