Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Nhà Tú Tài Có Nữ Nhi Bận Làm Nông – Chương 89

← Chap trước
Chap sau →

Trên quan đạo xám trắng, hai cỗ xe ngựa thong thả tiến về phía trước.

Hai bên con đường rộng rãi bằng phẳng, hoa cúc dại màu vàng nở rộ. Không xa là nghìn mẫu ruộng đất, một nửa trồng mía cao lớn thẳng tắp, nửa còn lại trồng cải dầu vừa mới cấy. Phóng tầm mắt ra xa, cảnh tượng tràn đầy sức sống, sắc màu phong phú, khiến lòng người khoan khoái dễ chịu.

Trong cỗ xe phía sau, một thiếu nữ trẻ vén rèm xe, nhìn phong cảnh bên ngoài mà ngẩn ngơ xuất thần.

“Trước kia, Sài Tang nổi tiếng là nghèo, cô nương Sài Tang hễ có chút cơ hội là nghĩ đủ cách gả qua huyện khác. Nhưng bây giờ ngươi xem đi, quan đạo này, nghìn mẫu ruộng đất kia, e rằng đến cả cô nương huyện khác cũng muốn gả về Sài Tang!”

Nghe thấy giọng nói, thiếu nữ hoàn hồn, buông rèm xuống, nhìn phụ nhân ngồi đối diện, dường như nghĩ tới điều gì, mặt đỏ bừng rồi cúi đầu.

Phụ nhân kia cầm khăn tay, che miệng cười khẽ, trêu đùa: “Có thể trị vì nơi nghèo nhất Lĩnh Nam thành ra thế này, đủ thấy năng lực của Lưu tri huyện cũng thường thôi… À không, là rất tốt. Ánh mắt nhìn người của huynh trưởng ngươi xưa nay không tệ, phu quân đã không chỉ một lần nói rằng rất khâm phục Lưu tri huyện. Huynh trưởng ngươi chỉ có mỗi mình ngươi là muội muội, tự nhiên sẽ không đẩy ngươi vào hố lửa!”

Đúng vậy, nữ tử trẻ ấy chính là Trần Mộng Ngu, thân muội của Trần tri phủ phủ Vĩnh Bình. Còn người phụ nhân kia chính là phu nhân tri phủ, họ Hà. Còn trong cỗ xe phía trước, dĩ nhiên là Trần tri phủ.

“Nhưng muội… rốt cuộc vẫn…” Trần Mộng Ngu cắn môi, mắt đỏ hoe, không muốn nói tiếp.

Phu nhân Hà phẩy khăn tay, an ủi: “Góa phụ vọng môn thì sao chứ? Là họ Sử kia bạc mệnh, đâu phải ngươi khắc chết hắn, ai dám lắm lời sau lưng ngươi? Lưu tri huyện cũng là người goá thê, chẳng lẽ ông ta còn ghét bỏ ngươi? Hơn nữa, nếu không phải họ Sử kia mất mạng, thì sao đến lượt ông ta gặp được chuyện tốt thế này?”

“Tẩu tẩu…” Mặt Trần Mộng Ngu đỏ đến mức như muốn nhỏ máu.

Phu nhân Hà nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vỗ về: “Nữ nhi Trần gia ta mà bước chân vào cửa nhà họ, là phúc đức tổ tiên họ tích lũy, thắp hương đốt nhang mới cầu được. Ngươi đừng tự coi thường bản thân, rồi làm khổ chính mình.”

“Nhưng hài tử nhà người ta, tuổi tác đều ngang với muội, muội… muội…”

“Ngốc ạ, cho dù chúng lớn hơn ngươi một vòng tuổi thì ngươi gả qua đó vẫn là bậc trưởng bối của chúng. Chẳng lẽ ngươi làm kế mẫu mà còn sợ bọn chúng sao? Huống chi nghe nói nhi tử nữ nhi của Lưu tri huyện đều là những đứa hiểu chuyện, đối nhân xử thế ôn hòa, không phải loại kiêu căng hống hách. Điểm này thì A Ngu có thể yên tâm.”

Trần Mộng Ngu dường như đã bị thuyết phục, cúi đầu xoắn xoắn chiếc khăn tay trong tay, lặng lẽ không nói lời nào.

Hà phu nhân thấy buồn cười, lại nổi hứng trêu chọc, nói: “Nghe huynh trưởng ngươi nói, vị Lưu tri huyện kia tuy đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng dung mạo vẫn tuấn tú khôi ngô. Theo nguyên văn lời huynh trưởng ngươi, nếu Lưu tri huyện trẻ hơn vài tuổi nữa, thì quả thực là đẹp như Phan An.”

“Tẩu tẩu ~” Trần Mộng Ngu vừa thẹn vừa cuống, giọng nói mang theo nét nũng nịu của thiếu nữ.

Lưu phụ hôm qua mới nhận được thư, biết Trần tri phủ sắp đến Sài Tang, nhưng lại không rõ mục đích chuyến đi này là gì.

Ông tự nhận mình làm việc cần mẫn tận tụy, một không ức hiếp dân lành, hai không tham ô trái pháp luật. Đối với việc Trần tri phủ đột ngột ghé thăm, tuy có nghi hoặc, nhưng cũng chưa đến mức thấp thỏm lo âu.

Khi xe ngựa của Trần tri phủ vừa tới cổng thành, Lưu phụ đã đứng chờ sẵn ở đó. Lưu phụ định tiến lên hành lễ, nhưng chỉ thấy người trong xe đưa tay ra khẽ khoát một cái.

Lưu phụ hiểu ý, liền lên xe nhà mình, chạy phía trước dẫn đường.

Trước cổng huyện nha, Tiền thị vươn cổ nhìn về cuối con đường, trong lòng thấp thỏm bất an, nói: “Nha Nhi à, trong lòng ta hoảng hốt quá. Con nói xem, Trần tri phủ chạy tới Sài Tang làm gì chứ? Đến thì đến đi, lại còn mang theo cả phu nhân và muội muội. Ta nào từng gặp nhân vật lớn thế này, trong lòng cứ đánh trống liên hồi!”

Lưu Nha Nhi khoác tay Tiền thị, mỉm cười dịu dàng: “Nãi nãi, bà cứ yên tâm. Bất kể là cha con hay người khác, đều không làm chuyện sai trái. Đã không phạm chuyện gì, thì chẳng có gì phải sợ. Chúng ta chỉ cần làm tròn lễ số là được.”

“Lý thì là vậy, nhưng quan lớn như thế lại còn mang theo gia quyến tới, ta cứ cảm thấy có gì đó không ổn.”

Lời an ủi của Lưu Nha Nhi cũng không mấy tác dụng.

Nếu như lần trước tới phủ Triệu gia dự tiệc, sự bất an của Tiền thị còn chưa thể gọi là sợ hãi, thì đó chỉ là không thoải mái, sợ thân phận nông phụ của mình làm mất mặt nhi tử. Nhưng lần này phải gặp, là cấp trên của nhi tử bà, một vị đại quan chính tứ phẩm. Người bà phải tiếp đãi, lại là chính thất phu nhân của đại quan tứ phẩm. Nỗi sợ của Tiền thị lúc này, là sự sợ hãi phát ra từ tận đáy lòng. Bà sợ nói sai một câu, hay vô tình làm đối phương không vui, khiến chiếc mũ quan của nhi tử khó giữ.

“Cộp… cộp…” Tiếng vó ngựa vang lên, xe ngựa đã tới.

Tiền thị vội vàng chỉnh lại y phục, hai tay nắm chặt vạt áo, bất an nhìn chiếc xe ngựa dừng lại.

Người bước xuống trước, là Lưu phụ từ cỗ xe phía trước. Ông đích thân vén rèm, đón Trần tri phủ xuống xe.

Tiền thị và Lưu Nha Nhi theo sau, hành lễ một cách cung kính đúng mực.

Lưu phụ cùng Trần tri phủ vào thư phòng. Trần phu nhân và Trần Mộng Ngu thì theo Tiền thị vào hậu viện.

Uống trà xong, trò chuyện đôi câu, Trần phu nhân bèn nói: “A Ngu nhà ta từ nhỏ được nuôi trong khuê phòng, đây là lần đầu tiên đi xa như vậy. Đã ra ngoài rồi, chi bằng để Lưu tiểu thư dẫn A Ngu đi dạo một chút, có được không?”

“Dĩ nhiên là được, chỉ sợ Sài Tang không thể so với phủ thành, mong Trần tiểu thư đừng chê trách!”

“Không… không chê đâu a!” Trần Mộng Ngu nói xong, lại thẹn thùng cúi đầu.

Lưu Nha Nhi xưa nay gan dạ, lại thấy Trần tiểu thư không giống loại người kiêu căng hống hách, bèn thân thiết dẫn nàng đi, định đưa nàng ra phố dạo chơi một vòng.

Hai người vừa đứng dậy, nha hoàn của phủ Trần gia liền đưa tới một chiếc mũ che mặt.

Trần Mộng Ngu đội mũ xong, mới khẽ nói có thể xuất phát rồi.

Lưu Nha Nhi hé miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ dẫn người ra ngoài.

Trong thư phòng, giọng của Lưu phụ vang lên: “Đa tạ đại nhân ưu ái, chỉ là hạ quan không có ý định tái giá.”

“Hay cho ngươi, Lưu Chi Hiền! Chẳng lẽ muội muội của ta không xứng với ngươi sao? A Ngu tuy đã đính hôn với nhà Sử gia, nhưng chưa từng thành thân!” Trần tri phủ tức đến mức thổi râu trừng mắt, giọng nói cũng vô thức cao lên mấy phần.

“Hạ quan không dám! Đối với hạ quan, Trần tiểu thư là phượng hoàng trên cành cao, còn hạ quan chỉ là bùn đất dưới chân. Là hạ quan không xứng với Trần tiểu thư!” Miệng nói không dám, nhưng thân hình Lưu phụ đứng thẳng tắp, giọng điệu kiên quyết, chẳng nghe ra chút nào gọi là không dám.

“Hừ! Ngươi! Ngươi… ngươi!” Tay Trần tri phủ chỉ vào Lưu phụ run lên không ngừng. Nhìn dáng vẻ người trước mặt, ông ta tức đến nghiến răng, hận không thể cầm chén trà trên bàn ném thẳng vào.

Nghĩ lại muội muội của mình, dung mạo tuy chưa đến mức quốc sắc thiên hương, nhưng cũng là hoa nhường nguyệt thẹn. Cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú môn nào cũng tinh thông, từ nhỏ đã đọc kỹ nữ huấn, nữ giới, tuổi thiếu thời lại theo phu nhân học việc quản gia. Tất cả đều được nuôi dạy theo chuẩn mực của một phu nhân danh môn. Vậy mà giờ thì sao? Ông không chê Lưu gia tuổi đã lớn, không chê hắn có một nhi một nữ, thậm chí không chê hắn chỉ là quan thất phẩm. Kết quả, tên họ Lưu này lại dám chê muội muội ông! Thật là tức chết người!

“Đại nhân! Hạ quan biết đại nhân coi trọng hạ quan nên mới có suy nghĩ này. Nhưng hạ quan từng thề trước mộ thê tử đã khuất, cả đời này thê tử của hạ quan chỉ có một người, kiếp này tuyệt đối không tái giá! Xin đại nhân đừng làm khó hạ quan, đừng để hạ quan trở thành kẻ bội tín bạc nghĩa!”

“Hừ!” Trần tri phủ tức đến mức không nói nên lời, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi phất tay áo bỏ ra khỏi thư phòng.

Trần phu nhân đang trò chuyện vui vẻ với Tiền thị, thấy Trần tri phủ mặt mày đen sì đi tới, trong lòng giật thót, sắc mặt lập tức thay đổi.

“A Ngu đâu rồi?” Trần phu nhân đứng dậy đáp: “Thiếp nghĩ A Ngu khó lắm mới ra ngoài một chuyến, nên để Lưu tiểu thư dẫn nàng đi dạo trong thành. Có cần… có cần phái người đi tìm A Ngu không?”

“Ừ.” Dù trong lòng đầy tức giận, trong thư phòng đã lớn tiếng mắng Lưu phụ, nhưng lúc này trước mặt phu nhân và Tiền thị, ông vẫn cố nhẫn nhịn không phát tác.

Nói đến phía Trần Mộng Ngu, lúc này nàng đang cùng Lưu Nha Nhi ngồi trong quán trà cuối hẻm, ăn điểm tâm uống trà. Lần đầu ra xa, thứ gì cũng thấy mới mẻ. Lưu Nha Nhi lại trạc tuổi nàng, bên cạnh không có trưởng bối, Trần Mộng Ngu cũng bớt câu nệ, lời nói theo đó mà nhiều lên.

Lúc thì hỏi Tiểu Vương Trang trông ra sao, lúc lại hỏi họ đã làm thế nào để biến Sài Tang hoang vu ngày trước thành phồn hoa như hôm nay.

Lưu Nha Nhi nói, Tiểu Vương Trang nằm ở Hoa Trung, bốn mùa rõ rệt, mùa đông lạnh dữ dội, còn có tuyết rơi.

“Tuyết ư? Ta chỉ đọc trong sách, chưa từng thấy tuyết rơi trông thế nào cả!”

Lưu Nha Nhi nhớ lại chuyện xưa, mỉm cười nói: “Tuyết thì đẹp thật, nhưng lạnh lắm! Lạnh đến mức người ta chỉ muốn co rúc trong nhà, chẳng muốn ra ngoài.”

Trần Mộng Ngu còn định hỏi tiếp, thì thấy quản sự đi cùng tìm tới, vội ngừng lời, chỉnh lại y phục rồi ngồi thẳng người.

Lưu Nha Nhi cũng không đoán ra được phủ Trần gia lúc này tìm người là vì chuyện gì, chỉ đành theo về huyện nha.

Hai người vừa tới trước cổng huyện nha, liền thấy xe ngựa của phủ Trần gia đã được dắt ra, đỗ ở đó. Bên cạnh đứng là Lưu phụ và Tiền thị, không thấy phu thê Trần tri phủ.

Đợi Trần Mộng Ngu đến gần, liền thấy Trần phu nhân trong xe vén rèm, sai nha hoàn đỡ Trần Mộng Ngu lên xe.

Lưu Nha Nhi nhìn trái nhìn phải, hoàn toàn không hiểu đây là diễn trò gì. Cả nhà Trần tri phủ đi đường xa tới đây, chẳng lẽ chỉ ngồi một lát rồi về? Cha nàng cũng không giữ người lại dùng bữa sao?

“Không thể nào!”

Vừa vào phủ, Lưu Nha Nhi không nhìn ra điều gì khác thường trên gương mặt của Lưu phụ, trái lại sắc mặt của Tiền thị lại vô cùng khó coi.

“Nãi nãi, có phải đã xảy ra chuyện gì không? Hay là Trần phu nhân làm khó nãi nãi?”

Tiền thị bất lực lắc đầu, thở dài nói: “Vị Trần tiểu thư mà con dẫn ra ngoài kia, Trần tri phủ có ý gả nàng cho cha con làm kế thê. Cha con đã từ chối, khiến Trần tri phủ và Trần phu nhân đều không vui, vì thế mới vội vàng rời đi.”

“Cái gì?!” Lưu Nha Nhi kinh hãi.

Trần tiểu thư trạc tuổi nàng, gả một cô nương chưa đến hai mươi cho một người sắp làm ông nội, Trần tri phủ nghĩ thế nào vậy? Hơn nữa thân phận của Trần tiểu thư đâu có thấp, muốn gả cho nhà nào mà chẳng được?

“Cô nương ấy trước kia từng đính hôn, chỉ là còn chưa qua cửa thì vị hôn phu đã chết, nàng phải chịu hai năm cảnh goá chờ cửa. Haiz, một cô nương tốt lành như vậy, cứ thế mà bị lỡ dở!” Tiền thị không hề có ý khinh thường thân phận vọng môn quả phụ, bà cũng thương xót cô nương ấy, nhưng để nàng ấy làm tức phụ mình thì bà không muốn.

Tuổi của cô nương đó còn chưa bằng Đông Thanh, nếu thật sự vào cửa, Đông Thanh và Nha Nhi phải gọi thế nào? Chẳng lẽ lại gọi nàng là nương sao? Hơn nữa cô nương ấy có một người ca ca làm tri phủ, từ nhỏ đã được nuông chiều, e rằng không thể sống chung với nhà Lưu gia.

Nhà Lưu gia toàn người thô ráp, hầu hạ không nổi một vị tiểu thư khuê các như vậy. Nhưng nếu thật sự từ chối mối hôn sự này, bà lại lo nhi tử mình làm mất mặt Trần tri phủ, sợ rằng tiền đồ sau này khó giữ.

“Nương, người đừng lo! Trần đại nhân không phải là kẻ công báo tư thù! Hôn nhân là chuyện không thể ép buộc, con không muốn, đại nhân tự nhiên sẽ không cưỡng cầu, càng sẽ không vì thế mà kiếm cớ trả thù con!”

Lưu phụ lại hoàn toàn không lo lắng chút nào.

Làm thuộc hạ của Trần tri phủ nhiều năm như vậy, ông hiểu rõ tính tình của Trần đại nhân.

← Chap trước
Chap sau →