“Nha nhi, muội nói Tiểu Tiểu có thích không?” Lưu Đông Thanh nắm chặt cây trâm trong tay, trong lòng không khỏi thấp thỏm.
Lưu Nha Nhi nhìn dãy núi xa xa mờ nhạt, mỉm cười nhẹ: “Chắc là sẽ thích thôi! Với lại huynh còn mua cả bút lông mềm và sách vở nữa mà, kiểu gì cũng có thứ Lâm cô nương thích.”
Thật ra, Lưu Nha Nhi muốn nói, nếu là người mình yêu mến, thì tặng gì cũng sẽ thấy vui lòng.
“Lúc nãy huynh vội vã đi tìm cha, là vì chuyện này sao?”
Lưu Đông Thanh cẩn thận cất cây trâm vào ngực áo, đáp: “Ừ, cha nói, nếu Tiểu Tiểu có ý, người sẽ nhờ quan môi đến nhà cầu thân.”
“Lâm cô nương biết tấm lòng của huynh chứ?” Lưu Nha Nhi lo ca ca mình chỉ đơn phương, lại sợ Lâm cô nương vì hoàn cảnh mà miễn cưỡng nhận lời, làm khổ chính mình.
“Nàng… nàng biết!” Lưu Đông Thanh nhớ lại trước khi về thành, hắn từng hỏi Tiểu Tiểu, nếu hắn nhờ quan môi đến cầu thân, nàng có đồng ý không.
Nàng đã gật đầu, vì vậy hắn mới vội vàng trở về như thế.
“A, Nha nhi, muội đi đâu vậy? Đi đường này cơ mà!”
Lưu Nha Nhi quay đầu lại: “Muội đi tìm Tần Mục!”
“Ta đi cùng muội, cũng lâu rồi ta chưa gặp đệ ấy.”
“Không cần đâu! Ca ca chẳng phải còn phải về bàn với cha chuyện cầu thân sao? Còn Tần Mục, lát nữa huynh ấy về nhà là ca ca gặp được rồi.”
Lưu Đông Thanh nghĩ thấy cũng đúng, liền dặn dò muội muội cẩn thận, rồi quay về huyện nha. Nếu hắn biết muội muội tìm cớ như vậy chỉ vì chê hắn làm bóng đèn, e rằng sẽ đau lòng đến mức muốn xông tới đánh Tần Mục một trận.
Đến tiệm nước tương thì không thấy Tần Mục đâu. Hồ chưởng quỹ nói Tần Mục đã sang cửa tiệm mới. Lưu Nha Nhi không muốn chờ, liền đi tìm.
Cửa tiệm mới nằm ở phố Thành Dương thuộc phía Đông, là căn đầu tiên ngay đầu phố, vị trí rất đẹp, mặt bằng cũng rộng rãi. Giống như tiệm nước tương, tầng hai được để trống làm chỗ nghỉ ngơi.
Trong ngoài cửa tiệm đều đã được sửa sang lại, chỉ còn thiếu mỗi tấm biển hiệu chưa treo.
Tần Mục đang chuẩn bị đóng cửa thì thấy Lưu Nha Nhi đến, dịu dàng nói: “Không phải đã nói cửa tiệm có ta trông coi là được rồi sao? Sao nàng lại tìm tới đây nữa?”
“Muội đi cùng ca ca mua đồ, tiện thể qua xem thử. Biển hiệu đưa tới rồi à?”
“Đông Thanh ca đã về rồi sao? Biển hiệu mới đưa tới lúc xế chiều, Nha nhi có muốn xem không?”
Cánh cửa vừa khép lại được đẩy ra lần nữa, Tần Mục nghiêng người, để Lưu Nha Nhi bước vào trước.
Trên tấm biển nền nâu sẫm, bốn chữ lớn sơn đỏ tươi vô cùng nổi bật, Lưu Nha Nhi nhìn mà rất hài lòng.
“Đến khi tiệm đường khai trương, e là huynh sẽ vất vả hơn nhiều!”
“Không vất vả đâu, lại chẳng cần ta phải bán sức mà!”
“Vất vả quá, huynh xem kìa, huynh gầy đi rồi!”
Lưu Nha Nhi phát hiện Tần Mục dường như gầy hơn trước, trong lòng không khỏi xót xa.
Tần Mục nghiêng đầu, đưa mặt lại gần.
Lưu Nha Nhi không hiểu hắn định làm gì, nghiêng đầu nhìn với vẻ ngơ ngác.
“Muội véo thử xem, chẳng gầy chút nào đâu!”
Lưu Nha Nhi bị động tác ấy chọc cười, phì cười một tiếng rồi đưa tay véo nhẹ má Tần Mục.
“Thấy chưa, có gầy đâu?” Tần Mục cười hỏi.
Gương mặt tuấn tú bị phóng đại vô hạn, gần ngay trước mắt. Lưu Nha Nhi vô thức nuốt nước bọt, cố gắng kiềm chế cơn thôi thúc muốn nhào tới hôn một cái.
Bình tĩnh, phải bình tĩnh!
Lưu Nha Nhi rụt tay về, thở ra một hơi, trong lòng lẩm nhẩm không ngừng: “A di đà Phật, sắc tức là không, không tức là sắc!”
“Nha nhi, muội sao thế? Sao sắc mặt trông không ổn vậy, có phải khó chịu chỗ nào không? Muội ngồi nghỉ đi, ta đi mời đại phu.”
Tần Mục dùng mu bàn tay đặt lên trán Lưu Nha Nhi. May là không sốt.
“Không… muội không sao, khỏe lắm! À đúng rồi, trong thời gian này, huynh thấy chưởng quỹ Hồ thế nào?” Lưu Nha Nhi vội vàng chuyển chủ đề.
“Dù sao cũng từng làm chưởng quỹ, tiếp tay rất nhanh, năng lực cũng tạm ổn.”
Xưởng làm đường đã hoàn công từ sớm, các thiết bị cần thiết cũng đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ đợi thêm mười ngày nửa tháng nữa, đến lúc thu hoạch mía là có thể bắt tay vào sản xuất đường.
Còn tiệm nước tương thì đã đi vào quỹ đạo, không cần phải lo lắng nhiều, sau này sẽ giao cho chưởng quỹ Hồ quản lý. Tần Mục sẽ dồn toàn bộ tâm sức vào tiệm đường.
Nghĩ lại thì trước khi đến Sài Tang, Lưu Nha Nhi chưa từng biết Tần Mục lại giỏi buôn bán và quản lý đến vậy, thậm chí chẳng kém gì nàng, một người từ thời hiện đại. Thậm chí về tư duy và phương thức bán hàng, hắn còn mạnh hơn nàng vài phần. Điều khó có được hơn cả là, hắn không phải loại gian thương chỉ biết nhìn lợi nhuận. Giữ vững bản tâm, lấy chữ thành làm đầu.
Đôi khi Lưu Nha Nhi nghĩ, nàng có phải là nhặt được bảo vật rồi không.
Nàng phụ trách nghĩ cách kiếm tiền, Tần Mục phụ trách kinh doanh quản lý. Kết hợp hoàn hảo, trở thành phú hộ giàu nhất Đại Lương chẳng phải chuyện xa vời.
“Đang nghĩ gì mà ngẩn người ra thế?”
Lưu Nha Nhi ngẩng cằm, đắc ý nói: “Muội đang nghĩ sau này chúng ta sẽ kiếm thật, thật nhiều tiền!”
“Chuyện kiếm tiền cứ để ta lo, muội ở nhà đếm tiền là được rồi.” Tần Mục chợt nhớ ra điều gì, lại nói tiếp: “Ta đã hỏi Lưu thúc rồi, hai năm trước bệ hạ đã mở lại việc thông thương với các nước khác. Lĩnh Nam chúng ta giáp với Xiêm La, ta đang nghĩ đến việc lập một đội thương buôn, vận chuyển đường và nước tương sang Xiêm La, Cao Miên và những nơi khác. Không chỉ đổi được bạc trắng, mà còn có thể lấy vật đổi vật, mua hương liệu bên đó mang về kinh thành hoặc Giang Nam bán.”
“Sao chuyện này cha muội lại không nói với muội?”
“Ta cũng mới nghe thương nhân từ phương Bắc nói thôi, bảo rằng Xiêm La rất thừa thải vàng bạc, tổ yến và các loại hương liệu. Nước tương thì không biết có hợp khẩu vị người bên đó không, nhưng đường thì từ xưa đã là thứ quý giá không thể thiếu, nên ta mới nảy ra ý định này. Đêm qua ta mới bàn việc này với Lưu thúc, nên chưa kịp nói với muội.”
“Thì ra là vậy, nhưng chuyện này chúng ta vẫn nên tính toán lâu dài, dù sao ra khỏi Đại Lương rồi, bên ngoài thế nào cũng chẳng ai biết được.”
Tần Mục đưa tay vén mấy sợi tóc mai lòa xòa bên thái dương của Lưu Nha Nhi ra sau tai, mỉm cười dịu dàng nói: “Mấy năm nay ta quen biết không ít thương nhân và người môi giới khắp nơi, đã nhờ người đi dò hỏi rồi, tuyệt đối sẽ không hành động hấp tấp. Nha nhi đừng lo.”
“Tần Mục, huynh…”
“Ừm? Sao thế?”
“Không… không có gì cả…”
Lưu Nha Nhi vốn định hỏi: Tần Mục, huynh có muốn thành thân không? Nếu muốn, đợi sau khi ca ca nàng và cô nương Lâm gia thành hôn xong, bọn họ sẽ…
Nhưng nghĩ mình là cô nương, vẫn nên giữ ý tứ, nàng lại cứng rắn nuốt lời vào.
Thế nhưng…
Không hiểu vì sao, mỗi lần ở gần Tần Mục, nhìn hắn cười dịu dàng như vậy, trong lòng nàng lại dâng lên một cơn thôi thúc muốn tiến lên hôn hắn một cái.
“Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn!” Lưu Nha Nhi lại lẩm nhẩm trong lòng.
Ai, xuyên không thì xuyên không đi, sao lại còn kèm thêm cái thuộc tính… háo sắc thế này. Kiếp trước nàng cũng đâu phải chưa từng gặp trai đẹp, nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ như vậy.
Đúng là hành hạ người ta mà!
Trên con phố lát đá xanh, bước chân hai người rất chậm. Người nam nhân luôn cúi đầu nhìn cô nương cao ngang vai mình, thỉnh thoảng đáp lại vài câu. Còn cô nương thì nhìn thẳng về phía trước, không ngừng nói chuyện, đôi lúc lại ngẩng đầu cười với chàng.
Quả thực là một đôi kim đồng ngọc nữ.
Hai người họ, dân chúng đều nhận ra, là thiên kim của Lưu tri huyện và vị hôn phu tương lai của nàng.
“Lưu tiểu thư, cái này ngài mang về ăn thử đi, không chát không đắng, ngọt lắm!” đại nương bán bưởi ven đường nhìn thấy hai người, vội vàng ôm một quả bưởi từ trong rổ, chạy tới.
Nếu là trước kia, Lưu Nha Nhi nhất định sẽ từ chối. Nhưng mấy năm nay, nàng chưa từng từ chối thành công lần nào. Dần dần, hoa quả rau cỏ mà dân chúng biếu tặng, nàng cũng không từ chối nữa, cứ thế nhận lấy.
“Cảm ơn đại nương nha! Lần trước đại nương cho dưa chuột, ngon lắm đó!” Lưu Nha Nhi ôm quả bưởi, cười cảm ơn.
“Phải là chúng ta cảm ơn ngài mới đúng! Nếu không có ngài và Lưu đại nhân, làm gì có cuộc sống tốt đẹp như hôm nay! Bưởi này nếu ngài ăn thấy ngon, ngày mai cứ cho người đến lấy tiếp, năm nay bưởi sai quả lắm!”
“Kiều đại nương khách sáo rồi, vậy thì ta xin cảm ơn trước!”
Tần Mục nhận lấy quả bưởi từ tay Lưu Nha Nhi, đột nhiên nói:
“Nha nhi, ta mua cho muội một nha hoàn nha?”
“Muội có phải tiểu thư khuê các đâu, mua nha hoàn làm gì? Muội không cần người hầu hạ!”
“Ta không có ý đó. Ta nghĩ là ta ngày nào cũng ở tiệm, Đông Thanh ca lại ở Bách Mộc Sơn, lỡ có việc gấp cần người chạy việc hay giúp một tay thì sao? Hà Huy bọn họ dù sao cũng là nha dịch của quan phủ, đâu thể lúc nào cũng làm phiền họ. Ta muốn mua một người hầu, giúp việc trong nhà, chạy vặt, lại có thể bầu bạn với nãi nãi, nói chuyện cho bà đỡ buồn.”
Lưu Nha Nhi nghĩ một lát, thấy cũng có lý.
Tuy họ xuất thân nông hộ, không quen chuyện có người hầu hạ, nhưng nay đã khác xưa. Ai nấy đều bận rộn, bận đến mức có lúc xoay không kịp, quả thực cần có người giúp đỡ.
“Vậy thì mua đi. Mua một tiểu tư giúp làm việc, rồi mua thêm một nha hoàn bầu bạn với nãi nãi.”
“Vậy ngày mai ta sẽ tìm người môi giới, hỏi xem có ai thích hợp không.”
“Ừm, vậy thì làm phiền huynh rồi!”
Tần Mục thu lại nụ cười: “Muội nói với ta cái gì mà làm phiền, chẳng lẽ Nha nhi xem ta là người ngoài?”
“Đâu có! Vậy thì Tần công tử, chúng ta không khách sáo nữa nha! Hì hì…” Lưu Nha Nhi vừa nói vừa tinh nghịch lè lưỡi, cười rồi chạy đi.
Trên mặt Tần Mục lại hiện lên ý cười, trong lòng ngọt ngào như ăn phải mật ong, thầm nghĩ:
Nhìn xem, cô nương rực rỡ như ánh mặt trời ấy là Nha nhi của hắn, là của hắn!
Tần Mục làm việc rất nhanh.
Sáng sớm ngày hôm sau, người môi giới đã dẫn theo mấy người đến tận cửa.
Tiền thị bị cảnh tượng này làm cho giật mình, thầm nghĩ: cuộc sống ở Sài Tang rõ ràng đã khá hơn nhiều, sao vẫn còn lắm người chạy nạn thế này, lại còn nhỏ tuổi đến vậy.
Chỉ là sao mấy người này lại vào tận hậu viện, người gác cổng cũng chẳng ngăn lại.
“Các ngươi ở thôn nào? Người lớn nhà các ngươi đang đi làm phải không? Ta lấy chút đồ ăn cho các ngươi, các ngươi về trước đi, ta sẽ cho người báo tên thôn của các ngươi cho Lưu đại nhân, được không?” Tiền thị nhìn những hài tử ăn mặc rách rưới mà xót xa, quay người định vào hậu viện hấp bánh bao.
Tiền thị vừa đi được hai bước thì bị Lưu Nha Nhi vừa bước vào gọi lại, phía sau nàng còn có một người môi giới ăn mặc chỉnh tề.
“Nãi nãi, những người này đều là đã bán thân cho nha hành. Tần Mục thương bà ở nhà một mình, muốn mua cho bà một nha hoàn.”
“Cái gì? Nha hoàn ư? Không cần không cần, ta cần nha hoàn làm gì, đâu phải lão thái thái nhà quyền quý!” Tiền thị xua tay, vẫn định đi làm bánh bao.
Những hài tử này gầy quá, giống hệt Nha Nhi hồi nhỏ, đứa nào đứa nấy gầy như khỉ, trên mặt và trong mắt đều chẳng có chút ánh sáng nào.
Lưu Nha Nhi vội chạy tới kéo bà lại, khuyên nhủ: “Mua nha hoàn cho nãi nãi cũng đâu phải nhất định bắt người ta hầu hạ nãi nãi. Có thể giúp nãi nãi làm việc vặt, đi chợ cùng nãi nãi. Khi cháu không ở nhà, còn có người bầu bạn nói chuyện với nãi nãi nữa mà.”
“Sắp đến vụ thu hoạch mía rồi, đến lúc đó ai cũng bận rộn, để nãi nãi ở nhà một mình cháu cũng không yên tâm.”
Tiền thị xoa xoa tóc tôn nữ: “Vậy thì Nha Nhi mua một nha hoàn đi, lúc bận cũng có người giúp đỡ cháu. Ta thì không cần nha hoàn đâu, việc trong nhà cũng không nhiều, một mình ta lo được.”
Dưới sự kiên trì của Lưu Nha Nhi, cuối cùng Tiền thị cũng đồng ý mua một nha hoàn và một tiểu tư.
Nha hoàn mười ba tuổi, mặt tròn trịa. Người tuy gầy nhưng trông khá phúc hậu. Lưu Nha Nhi đặt cho nàng một cái tên mới là Tiểu Hỉ.
Tiểu tư mười tám tuổi, có Tiểu Hỉ đứng trước rồi, Lưu Nha Nhi liền đặt tên hắn là Tiểu Phúc.
Hai cái tên ghép lại, vừa có hỉ lại có phúc.