Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Nhà Tú Tài Có Nữ Nhi Bận Làm Nông – Chương 97: Hoàn

← Chap trước
Chap sau →

“Nha Nhi, đây là sổ sách tháng này, muội kiểm tra lại đi!”

Lưu Nha Nhi nhìn vào sổ sách, hàng mày dần cong lên. Năm thứ sáu kể từ khi đến Sài Tang, cuối cùng nàng cũng trở thành một phú bà nắm trong tay vạn lượng bạc trắng.

Cất sổ sách đi, Lưu Nha Nhi nói: “Ca ca, sau này huynh đừng đến cửa tiệm nữa. Bụng của tẩu tẩu ngày càng lớn, huynh nên ở bên nàng nhiều hơn.”

“Thế cửa tiệm thì sao?” Lưu Đông Thanh cũng muốn ở bên Lâm Tiểu Tiểu nhiều hơn, nàng mang thai rất vất vả, nhưng lại lo mình rời đi thì trong tiệm không có người đủ năng lực trông coi.

“Cửa tiệm huynh không cần lo. Giờ đang là mùa thấp điểm, muội đã bàn với chưởng quỹ Hà rồi, ông ấy sẽ sang đây trông coi cửa tiệm. Cửa hàng nước tương giao cho Trụ Tử quản lý, cũng tiện thể xem năng lực quản sự của hắn. Nếu dùng được, sau này sẽ đề bạt chức vị cho hắn!”

Lưu Đông Thanh vừa định đáp lời, thì Tiểu Phúc Tử chạy vào, thở hồng hộc, vịn khung cửa nói đứt quãng: “Tần… Tần… Tần công tử về rồi!”

Hắn hít thật sâu một hơi.

Lưu Nha Nhi không kịp nói thêm lời nào, xách váy chạy vội về phủ.

Đến hậu viện, nghe nói Tần Mục đang nói chuyện với Lưu phụ trong đại sảnh, Lưu Nha Nhi lại vội vàng chạy sang đại sảnh.

Rồi nàng nhìn thấy, trước án thư, đứng đó là bóng dáng quen thuộc ấy.

Gầy đi rồi!

Lưu phụ nghe thấy tiếng bước chân, nghiêng đầu lại liền thấy nữ nhi mắt đã đỏ hoe. Ông biết Nha Nhi có cả một bụng lời muốn nói, nên cũng không giữ người lại, chỉ nói: “Mục Nhi, con đi nghỉ trước đi, những chuyện khác để mai hãy nói.”

“Vâng!” Tần Mục hành lễ rồi lui ra ngoài.

Đi tới cửa, đối diện với người ấy, bao lời muốn nói trong lòng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Là hắn đã khiến nàng chịu uất ức!

“Nha Nhi…” giọng nói khàn đi.

“Ừm!” Lưu Nha Nhi mím môi, khẽ đáp một tiếng, nước mắt lập tức trào ra.

Tròn một năm ba tháng, cuối cùng hắn cũng đã trở về.

Nước mắt của nàng như dao cứa vào tim gan hắn đau nhói. Tần Mục rất muốn ôm người ấy vào lòng, hòa tan nàng vào tim mình. Nhưng rốt cuộc vẫn chưa thành thân, hắn cố gắng kiềm chế, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, dẫn về hậu viện.

Trong phòng, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi vào, bóng sáng lay động trên mặt đất.

Tần Mục từ trong bọc hành lý lấy ra một chiếc chén lưu ly, một hộp trang sức tráng men, rồi lại từ trong ngực móc ra một hộp gấm. Bên trong hộp gấm là một cây trâm bằng vàng, trên trâm nạm một viên hồng bảo thạch.

Hừ, người này lại định dùng mấy thứ đó để mua chuộc nàng sao? Nàng Lưu Nha Nhi lẽ nào là hạng người tầm thường? Nàng bĩu môi hừ lạnh: “Thô tục!”

“Ta đã nói rồi, đánh hay mắng đều tùy Nha Nhi xử trí! Nàng đánh ta đi!”

Tần Mục định cất cây trâm đi, chuẩn bị để nàng đánh cho một trận xả giận.

“Đưa đây!” Lưu Nha Nhi nhanh tay cực kỳ, trước khi Tần Mục kịp rút tay về, nàng đã giật lấy cây trâm.

Đây là vàng ròng đó! Lại còn nạm đá quý, kẻ ngốc mới không lấy.

Đúng vậy, nàng Lưu Nha Nhi chính là người thế tục, yêu tiền nhất trên đời.

Tần Mục bật cười, ngồi sát bên nàng, cầm lấy cây trâm cài lên tóc nàng, hỏi: “Hết giận chưa?”

“Giận chứ, sao lại không giận? Nhưng chuyến này huynh phát tài rồi à? Vàng với mấy món lưu ly tráng men này, chắc đáng giá không ít!”

“Nha Nhi đoán xem, chuyến này ta kiếm được bao nhiêu bạc?” Tần Mục cố ý úp mở.

“Năm nghìn lượng?”

Tần Mục lắc đầu.

“Không đoán nữa, huynh mau nói cho ta biết đi, rốt cuộc là bao nhiêu?”

Tần Mục lại nắm tay Lưu Nha Nhi vào tay mình, mười ngón đan chặt, nói: “Ngôn ngữ bên Xiêm La và Lĩnh Nam cũng khá tương đồng, giao tiếp không quá khó. Nên khi vào địa phận Xiêm La, ta hỏi thăm đường đến đô thành, rồi thuê hai tiêu sư bản địa, đi thẳng đến kinh thành của họ. Đến nơi, ta không vội tìm thương gia, mà chỉ cho người tung tin rằng có thương nhân Đại Lương mang theo vật hiếm. Như vậy, người có tâm tự khắc tìm tới, lúc thương lượng giá cả, quyền chủ động sẽ nằm trong tay ta.”

“Huynh không sợ gặp kẻ xấu sao? Đất khách quê người, lỡ xảy ra chuyện thì biết làm sao?” Lưu Nha Nhi tức giận đấm mạnh vào Tần Mục một cái.

“Sợ chứ! Nhưng sợ thì không giải quyết được vấn đề! Dù ta có âm thầm, lặng lẽ đi tìm thương hộ địa phương, chưa chắc đã không gặp chuyện đen ăn đen. Khi cho người tung tin, ta đã dặn họ tô vẽ thân phận của ta một chút, nào là nữ tế của quan viên triều đình nào đó, nào là đại diện cho thiện chí bang giao của triều Đại Lương, chẳng bao lâu nữa sẽ vào yết kiến quốc vương Xiêm La…”

Lưu Nha Nhi chậc chậc mấy tiếng: “Không ngờ đấy, Tần Mục nhà chúng ta lại nhiều tâm cơ như vậy, bịa ra được từng ấy chuyện ma quỷ.”

“Như vậy là nàng oan cho ta rồi. Ta đâu có nói lời dối trá. Lưu thúc có phải quan viên triều đình không? Ta có phải là nữ tế tương lai của Lưu thúc không? Bệ hạ đã mở lại mậu dịch giữa hai nước, tự nhiên là phải thiết lập bang giao. Ta là người Đại Lương, đã ra khỏi biên giới thì đương nhiên đại diện cho Đại Lương. Huống chi, ta chỉ nói là muốn vào yết kiến quốc vương Xiêm La, gặp hay không là chuyện của ông ta, chẳng phải sao? Ta có nói một câu giả nào đâu?”

Một tràng này nói ra, khiến Lưu Nha Nhi nghe mà ngây người. Nghe Tần Mục nói vậy, quả thực câu nào câu nấy đều hợp lý.

“Rồi sao nữa?”

Tần Mục cười hề hề: “Rồi sao à, rồi nhờ mấy cái thân phận ấy, những kẻ vốn định ra tay với chúng ta cũng không dám manh động. Một là ta sắp vào yết kiến quốc vương Xiêm La, hai là tuy quốc khố Đại Lương trống rỗng, nhưng xét về binh lực, đánh một Xiêm La vẫn dư sức. Nếu ta thật sự xảy ra chuyện gì, bọn họ không gánh nổi hậu quả.”

“Điều ta không ngờ tới là quốc vương Xiêm La cũng nghe được chuyện này, thế mà thật sự mời ta vào hoàng cung, hỏi ta mang theo thứ hiếm lạ gì từ Đại Lương sang! Trà thì còn dễ nói, bên họ cũng trồng, trước kia khi hai nước còn thông thương cũng từng mua bán. Nhưng đường trắng và nước tương thì họ lần đầu tiên được thấy. Quốc vương Xiêm La cũng rất cẩn trọng, trước tiên bắt ta nếm thử xem có độc hay không, sau đó cho cung nhân nếm. Lặp đi lặp lại mấy lần, ông ta mới đích thân nếm thử. Nếm xong thì vô cùng vui mừng, rồi bảo ta để lại toàn bộ lô hàng ấy trong cung. Còn về thù lao, quốc vương Xiêm La ban thưởng cho ta… một vạn lượng bạc! Ngoài ra còn có vài món đồ khác.”

“Cái… cái gì? Một vạn lượng?” Lưu Nha Nhi không dám tin. Nàng vất vả sáu năm trời mới tích cóp được một vạn lượng, vậy mà Tần Mục chỉ đi một chuyến Xiêm La đã kiếm được nhiều hơn nàng.

Đợi Lưu Nha Nhi từ trong cơn chấn động bình tĩnh lại, Tần Mục lại nói: “Sau khi toàn bộ hàng hóa được bán cho hoàng cung, các quý tộc và đại thương hộ càng tin thân phận của ta không tầm thường, lần lượt tìm đến hỏi ta rốt cuộc đã bán thứ hiếm gì, lần sau bao giờ lại tới.”

“Ta đương nhiên nói rõ với họ. Nghe xong, bọn họ đều rất hứng thú với nước tương và đường trắng. Ta nói sang năm sẽ quay lại, giá định là: nước tương một cân một lượng bạc, đường trắng một cân hai lượng bạc!”

Nói đến đây, Tần Mục có chút lo lắng liếc nhìn Lưu Nha Nhi, thấy nàng không giận mới tiếp tục: “Không phải ta lòng dạ đen tối. Đường một cân bán hai lượng bạc, thật sự là vì chuyến đi này quá xa xôi, lại phải gánh chịu không ít rủi ro. Người trong thương đội phần lớn đều có gia đình, đi một chuyến là mất cả năm rưỡi. Ta không thể bạc đãi họ được. Cho nên số tiền này, đương nhiên phải để người Xiêm La trả.”

“Đen chỗ nào? Không đen chút nào, tiền này vốn nên để bọn họ trả! Không hổ là Tần Mục nhà chúng ta, làm rất đúng! Hê hê ~”

Lưu Nha Nhi cười, không tiếc lời khen.

“Vậy là Nha Nhi không giận nữa rồi?”

……

“Nha Nhi, trên đường về ta có xem lại hoàng lịch, ngày mười hai tháng năm là ngày hoàng đạo. Chúng ta thành thân đi!”

Nếu không phải tân trạch còn chưa sắp xếp xong, hắn hận không thể ngày mai đã rước người vào cửa.

Lưu Nha Nhi đẩy hắn một cái, hiếm khi lộ ra vẻ e thẹn: “Chuyện này huynh nói với ta làm gì? Hôn sự, tự nhiên là do cha ta và nãi nãi ta làm chủ!”

???

Cái nhà này chẳng phải xưa nay đều là Nha Nhi quyết định hay sao?

Gà còn chưa gáy, trong phòng của Lưu Nha Nhi đã thắp lên ngọn đèn dầu.

Sau khi rửa mặt súc miệng xong xuôi, Lưu Nha Nhi được dìu đến trước bàn trang điểm để sửa soạn.

Trước khi trang điểm, bà mẫu của lão bản nương bố trang ở phố Đông giúp Lu Nha Nhi se lông mặt. Bà mẫu của lão bản nương họ Lưu, chính là thập phúc lão nhân mà Tiền thị mời tới.

Se lông mặt xong liền đến phấn, vẽ mày, tô môi.

Cuối cùng là chải tóc.

Lưu thị vừa chải tóc vừa hát:

Một chải chải tới đầu, phú quý chẳng lo sầu.

Hai chải chải tới đầu, không bệnh lại không ưu.

Ba chỉ chải tới đầu, nhiều con lại nhiều thọ.

Sau khi trang điểm chỉnh tề, thay bộ hỷ phục đỏ thẫm, Lưu Nha Nhi ngồi xuống mép giường, lặng lẽ chờ đợi.

Tiền thị bưng tới một bát trứng lòng đào, nghẹn ngào nói: “Nha Nhi ăn hết trứng đi, không thì cả ngày hôm nay không biết đến lúc nào mới được ăn gì.”

Đối với chuyện xuất giá, vốn dĩ Lưu Nha Nhi không thấy buồn. Ngôi nhà mới Tần Mục mua chỉ cách huyện nha một con phố, nàng muốn về lúc nào cũng được. Cho dù nửa đêm nhớ nãi nãi, nàng cũng có thể ôm gối, lần mò trong bóng tối quay về ngủ cùng nãi nãi.

Thế nhưng nhìn dáng vẻ nãi nãi yêu quý nước mắt lưng tròng, lòng Lưu Nha Nhi cũng đau nhói, nước mắt bất giác rơi xuống.

“Nãi nãi, nãi đừng khóc! Nhà mới chỉ cách đây vài bước chân thôi, sau này ngày nào con cũng về thăm nãi nãi, nãi đừng khóc.”

“Ngốc à, gả đi rồi, làm gì có chuyện ngày nào cũng về nhà mẹ đẻ.”

“Sao lại không được? Con gả đi thì không còn là người nhà Lưu gia nữa à? Không được về nhà mẹ đẻ à? Không những con tự về, con còn dẫn cả Tần Mục về cùng! Nãi nãi, đừng khóc!”

Tiền thị vỗ nhẹ lên tay Lưu Nha Nhi: “Được, được, Nha Nhi nhà ta hiếu thuận nhất. Mau ăn trứng đi.”

“Vâng!” Lưu Nha Nhi xưa nay chưa bao giờ ủy khuất bản thân. Hôn lễ thời cổ đại rườm rà phức tạp, nàng không muốn vì thế mà đói bụng.

Nàng nhận lấy bát, ăn từng miếng trứng lòng đào.

Tiếng pháo nổ vang hòa cùng tiếng kèn xô-na, tiếng chiêng trống rộn ràng, Lưu Nha Nhi biết đội đón tân nương đã tới.

Trùm khăn đỏ, được Lưu Đông Thanh cõng ra khỏi cửa.

“Nha Nhi, nếu Tần Mục bắt nạt muội, cứ về nói với ca ca, biết chưa?”

“Hắn không dám đâu!”

Lưu Đông Thanh trượt chân một cái, suýt nữa thì ngã. Nhưng Nha Nhi nói đúng, Tần Mục không dám.

Không phải là không dám, mà là Tần Mục căn bản không nỡ. Lưu Đông Thanh cũng là người đã lập gia đình, sao có thể không nhìn ra ánh mắt của Tần Mục.

Nha Nhi nhà hắn là người Tần Mục đặt trong tim trong phổi, sao có thể nỡ lòng nào bắt nạt.

“Cha!”

Khi đi ngang qua Lưu phụ, Lưu Đông Thanh dừng lại, khẽ gọi một tiếng.

Lưu phụ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Lưu Nha Nhi đội khăn đỏ, không nhìn thấy vẻ mặt của cha lúc này, nhưng nàng nghĩ, chắc hẳn cha cũng buồn. Vì thế nàng an ủi: “Cha, đừng buồn, ngày mai con sẽ về thăm cha mà!”

“Hồ đồ, làm gì có chuyện ngày mai đã về lại nhà mẹ đẻ? Nghe lời cha, đợi qua ngày kia rồi hãy về!” Lưu phụ dỗ dành.

“Nga!” Lưu Nha Nhi thầm than trong lòng, người xưa đúng là lắm lễ nghi rườm rà, mệt chết đi được.

Nhìn Lưu Nha Nhi ngồi vào kiệu hoa rồi, hốc mắt Lưu phụ vẫn đỏ hoe. Cây cải trắng nuôi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng bị heo ủi mất.

Dẫu rằng con heo này cũng là do chính tay ông nuôi lớn.

Vì nhà mới ở quá gần, kiệu phu phải khiêng kiệu hoa vòng quanh trong thành một vòng thật lớn, rồi mới đưa người vào phủ.

Tần Mục trên không cha nương, dưới không thân tộc, người chủ hôn là Tiền huyện thừa và Hồ sư gia. Khi bái cao đường, đặt là bài vị cha nương của Tần Mục.

Theo tiếng “Lễ thành” của Tiền huyện thừa, Lưu Nha Nhi và Tần Mục được đưa vào tân phòng.

Khăn voan được vén lên, người dưới khăn đẹp đến lạ thường, khiến tim Tần Mục như lỡ nhịp một cái.

Cuối cùng… cuối cùng hắn cũng cưới được nàng làm thê tử của mình.

Không còn khăn che, ánh sáng tràn vào. Lưu Nha Nhi vốn định than một câu mệt chết rồi, nhưng thấy trong phòng còn có không ít người xem náo nhiệt, liền vội cúi đầu, giả vờ e thẹn.

Uống xong rượu giao bôi, Tần Mục ra ngoài tiếp khách, Lưu Nha Nhi liền gọi Tiểu Hỉ giúp tháo trang sức. Mấy món trên đầu nặng đến đau cả đầu.

Đêm xuống.

Trên bàn, đôi nến hỷ đỏ rực cháy sáng. Tần Mục mặc trung y trắng vén màn giường.

Lưu Nha Nhi khẽ ngửi. Rõ ràng đã tắm rửa rồi, trên người Tần Mục vẫn phảng phất mùi rượu.

“Họ ép chàng uống à?”

“Không, ta không dám uống nhiều.”

“Nha Nhi…” Tần Mục nhìn người trước mắt, chỉ thấy mọi thứ như không thật, gọi hết lần này đến lần khác.

Bị gọi đến sốt ruột, Lưu Nha Nhi giương nanh múa vuốt đáp lại: “Tần Mục, Tần Mục, Tần Mục!”

Bàn tay nhỏ đang vung vẩy giữa không trung bị Tần Mục kéo lại, đặt vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve.

Người trong vòng tay da trắng mịn, dung nhan kiều diễm, đôi mắt như phủ một tầng sương, khiến yết hầu Tần Mục khẽ chuyển động, giọng khàn đi: “Giờ chúng ta đã thành thân, Nha Nhi nên gọi ta là phu quân mới phải.”

Nhưng người trong ngực lại không chịu nghe lời, chỉ cười nhìn hắn, chẳng nói một câu.

Tần Mục chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, hạ giọng khẩn cầu: “Nha Nhi ngoan, gọi một tiếng phu quân được không?”

“Tần Mục, Tần…”

Chữ Mục còn chưa kịp thốt ra, đôi môi nhỏ đã bị đôi môi nóng rực bất ngờ phủ xuống, chỉ còn phát ra tiếng “ưm ưm ~”.

Gió đêm khẽ lay, ánh nến rung rinh. Bóng người trên màn trướng nhấp nhô lên xuống, tiếng nức nở mềm mại của nữ tử vang lên, đến cả không khí cũng nhuốm một tầng sắc hồng.

← Chap trước
Chap sau →