Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tôi Nhờ Mỹ Thực Trở Thành Quốc Bảo – Chương 33: Phẩm Vị

← Chap trước
Chap sau →

Lưu Cẩm Vinh trợn to mắt, rồi chớp chớp, sau đó dụi mạnh mắt. 

Dụi xong, người đó vẫn còn ở đó, vẫn là gương mặt ấy. 

Trong mắt ông chỉ còn lại sự kinh hoàng và không thể tin nổi!
Như thể bị sét đánh trúng, ông đứng chết trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng. 

—— Ông lão này ông biết!

—— Không chỉ biết! Còn gặp nhiều lần! 

So với Diệp Dư Chiêu và Sư Huyền mà ông chưa từng gặp, ông còn quen thuộc ông lão này hơn nhiều! 

Lưu Cẩm Vinh lấy lại chút lý trí, bước nhanh lên phía trước, giọng kích động: “Chủ tịch Phùng!” 

Đúng vậy, đó chính là Phùng Bình Nam, hội trưởng Hiệp hội Ẩm thực! 

Nam thúc ngẩng mắt nhìn ông một cái, không phủ nhận, chỉ lạnh nhạt “Hừm.” 

Coi như thừa nhận. 

“Ngài… sao lại ở đây? Ngài là…” 

Nam thúc cắt ngang: “Tránh ra! Đừng cản tôi lau bàn!” 

Lưu Cẩm Vinh: “…” 

Nụ cười của ông cứng đờ lại. 

Phùng Bình Nam cầm khăn lau bàn rồi rời đi, chỉ còn lại Lưu Cẩm Vinh đứng chết trân tại chỗ. 

Khoảnh khắc này, trong lòng ông thật sự hoảng loạn. 

Vừa rồi ông vung miệng quá trớn, chê bai Trình Nguyên Hoa và mọi người trong quán không ra gì. 

Quay đầu lại thì phát hiện trong quán có ba ngọn núi lớn. 

Diệp Dư Chiêu và ảnh đế thì còn đỡ, dù sao họ cũng chẳng liên quan gì đến ông. 

Nhưng Phùng Bình Nam thì khác, đó là một ngọn núi… đè thẳng lên đầu ông. 

Thái độ của họ với ông đều rất lạnh nhạt, rõ ràng là ông đã đắc tội người ta rồi… 

Trong khoảnh khắc ấy, Lưu Cẩm Vinh chỉ muốn tự tát mình cho tỉnh. 

Ông nổi giận là vì thấy con trai phải làm công việc bồi bàn ở nơi thế này, lại nghe nó nói đã bái sư, càng tức hơn nên mới liên tục mỉa mai. 

Với những gia đình đầu bếp truyền thống như họ, bái sư là chuyện cực kỳ nghiêm túc. 

Đã bái sư thì phải tôn sư trọng đạo, coi sư phụ như cha mẹ mà hiếu kính. 

Nhiều người sau khi nhận đồ đệ còn cấm đệ tử bái thêm ai khác. Nếu đồ đệ dám trái ý, sau này chẳng ai dám nhận nữa. 

Đó là lý do chính khiến ông tức giận đến vậy. 

—— Tất nhiên, cũng vì ông thật sự xem thường cái quán nhỏ này và cô đầu bếp trẻ kia. 

Chỉ là ông không ngờ, cái quán nhỏ bé này lại ẩn giấu toàn cao nhân! 

Những người này rốt cuộc vì sao lại ở đây?? 

Giờ ông chỉ muốn đập chết cái miệng vừa rồi của mình. Trong lòng đã tự tát mình mấy chục cái. 

Đáng đời cái miệng lắm chuyện của mày! 

Lưu Cẩm Vinh hoàn toàn choáng váng. 

Ông muốn xin lỗi, muốn bắt chuyện, nhưng Diệp Dư Chiêu đã vào bếp, ảnh đế thì sau khi làm cá đã ra sân sau, còn Nam thúc… lau xong bàn cũng vào bếp luôn rồi. 

Ông nhấc chân lên rồi lại đặt xuống, mặt đầy do dự, rốt cuộc có nên đi vào hay không? 

Nhưng đó là bếp của người ta, mà đầu bếp thì rất ghét người khác tùy tiện bước vào bếp của mình… 

Nếu bây giờ ông đi vào, có phải sẽ rất mất lịch sự không? Có khi còn khiến những người kia giận hơn. 

Nhưng nếu không vào, trong lòng ông lại bất an đến mức một phút cũng không muốn chờ. 

Lưu Cẩm Vinh nhấc chân, thu chân, nhấc chân, lại thu chân… 

Ai da, phiền não thật! 

Không xa đó, Từ Tú Uyển hạ giọng nói: “Ông già đó có phải đầu óc có vấn đề không? Ông xem, đi bộ mà còn không xong… Lưu Toàn Phúc là đứa tốt, sao lại có ông ba như vậy.” 

Dương Lâm cũng nhỏ giọng: “Thôi đừng nói nữa, dù sao cũng là ba người ta. Dù có hơi… không bình thường, cũng đừng nói ra, kẻo làm Lưu Toàn Phúc khó xử.” 

“Ừm!” Từ Tú Uyển gật đầu mạnh. 

Lưu Cẩm Vinh vẫn còn giằng co, mãi không quyết định được. 

Đúng lúc này, mọi người trong bếp lại đi ra. 

Trình Nguyên Hoa đi đầu, theo sau là Diệp Dư Chiêu, Lưu Toàn Phúc và Nam thúc, cùng nhau bước ra ngoài. 

Lưu Cẩm Vinh khựng chân lại. 

Chưa kịp mở miệng, Diệp Dư Chiêu đã nói trước: “Nhớ phần cơm tối của tôi. Tối nay tôi ở lại chờ món mới.” 

“Được.” Trình Nguyên Hoa đáp. 

Gần đây bữa tối của họ đều ăn sau khi khách ăn xong, nhưng thường cũng không phải đợi lâu.

Quán Trình Ký không bán rượu, khách đến chủ yếu để ăn, mà món lại ngon, nên ai cũng ăn rất nhanh. 

Những người không muốn rời đi thường là vì muốn năn nỉ Trình Nguyên Hoa làm thêm vài món để mang về. 

Giờ mở cửa buổi tối là 5 giờ rưỡi, nhưng mới hơn 5 giờ đã có người đến. 

Đến hơn 6 giờ là đã có khách ăn xong, trả bàn. 

Nếu người trong quán đói, họ sẽ dùng những bàn trống để ăn. 

Còn nếu không vội, họ có thể đợi đến hơn bảy giờ, khi khách ăn xong hết rồi mới ăn, cũng không muộn. 

Trước đây bữa tối ăn quá sớm, bận rộn xong thì luôn có người nửa đêm đói bụng bò dậy tìm đồ ăn, nên Trình Nguyên Hoa đã đổi giờ ăn tối. 

“Cái đó…” Lưu Cẩm Vinh vừa định mở miệng. 

Bên ngoài cửa vang lên tiếng xe hơi, Trình Nguyên Hoa vỗ tay: “Được rồi, bắt đầu làm việc thôi. Làm xong là được ăn, lúc đó món mới cũng hầm xong rồi!” 

“Được!” 

Ngay lập tức, mọi người tràn đầy khí thế. 

Ai nấy vào vị trí của mình, bận rộn làm việc. 

Lưu Cẩm Vinh vừa định nói thì lại sững người. 

Ông nhìn Nam thúc đi vào bếp, rồi nhìn đôi vợ chồng già ở quầy thu ngân, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Lưu Toàn Phúc đang đứng ở cửa… 

Cuối cùng, ông quyết định đi theo con trai. 

Vẫn là nên hỏi con trước cho rõ ràng, không thể như lúc nãy, đắc tội hết mọi người. 

Lưu Toàn Phúc đang kiểm tra vé đặt chỗ, xác nhận đúng người đã đặt trước thì mới cho vào. 

“Con đang làm gì vậy?” Lưu Cẩm Vinh ngạc nhiên hỏi. 

Lưu Toàn Phúc giải thích: “Người muốn đến ăn đông quá, quán không chứa nổi, nên tụi con làm đặt chỗ trước. Con đứng đây kiểm vé, xem có phải người đặt trước không, rồi đếm số lượng, không thể để vượt quá.” 

Lưu Cẩm Vinh: “…” 

Ông biết những quán làm ăn tốt thì phải đặt chỗ là chuyện bình thường. 

Nhưng ông không ngờ cái quán nhỏ nằm ở vùng giáp ranh thành phố nông thôn này… lại đông khách đến mức phải đặt chỗ! 

Những người này từ đâu ra vậy?! 

Lưu Cẩm Vinh còn đang mơ hồ thì lúc này, có mấy ông lão ăn mặc sang trọng đi về phía họ, ai nấy đều cười tươi. 

Mấy người đẩy qua đẩy lại, cuối cùng một ông lão ho nhẹ một tiếng, bước lên hỏi Lưu Toàn Phúc: “Tiểu Lưu, hôm nay có ai không đến được hoặc hủy đặt chỗ không?” 

Lưu Toàn Phúc bất lực lắc đầu: “Hôm nay không có.” 

Lập tức, Lưu Cẩm Vinh thấy rõ vẻ thất vọng hiện lên trên mặt mấy ông lão. 

Mấy người nhìn nhau, rồi một ông lão lén lấy phong bì nhét vào tay Lưu Toàn Phúc: “Tiểu Lưu, hay con giúp mấy ông gói vài phần mang về đi. Bọn ta còn đang đói đây! Chú Từ của con đau dạ dày, không thể nhịn đói được!” 

Một ông khác lập tức phụ họa: “Đúng đó, chú đau dạ dày, mà bọn ta cũng lớn tuổi rồi, sống chẳng còn bao nhiêu năm. Nếu không được ăn món của bà chủ Trình, thật sự chết cũng không nhắm mắt nổi!!” 

Khóe miệng Lưu Toàn Phúc giật giật. 

Cậu nhét phong bì trả lại, rõ ràng đã quen với cảnh này: “Các chú mấy hôm trước không phải đã ăn rồi sao? Đặt chỗ lại đi, giành được chỗ thì ăn cho đã. Sư phụ con còn nghiên cứu món mới, đầu sư tử hầm trong với thịt cua.” 

Trong lòng cậu thầm nghĩ: Đúng là mấy ông già diễn sâu! 

Mấy ông lão trợn tròn mắt, thậm chí còn nuốt nước bọt: “Món mới! Trời ơi, chú thích nhất là đầu sư tử đó! Tiểu Lưu, con giúp chú gói một phần đi mà!” 

Lưu Toàn Phúc lắc đầu: “Không được đâu, đây là quy định của quán…” 

Đúng lúc này, một chiếc xe sang dừng lại gần đó. 

Một người đàn ông trung niên gầy gò nhưng sắc bén bước xuống, lớn tiếng nói: “Mấy ông già đừng làm khó con trai nuôi của tôi nữa!” 

Lưu Cẩm Vinh trợn to mắt. 

Con nuôi? 

Ai? Là Lưu Toàn Phúc sao? 

Nó không chỉ lén bái sư, mà còn lén nhận cha nuôi nữa à?! 

Lưu Cẩm Vinh nổi giận đùng đùng, giơ tay véo mạnh vào cánh tay con trai, hạ giọng quát: “Chuyện gì đây?! Con rốt cuộc đã nhận bao nhiêu họ hàng hả?!” 

Dù là sư phụ hay cha nuôi, đều cùng bối phận với ông, đều tính là người nhà. 

“Đau đau đau!” Lưu Toàn Phúc ôm cánh tay, vội vàng nói: “Hiểu lầm! Hiểu lầm mà ba!” 

Lưu Cẩm Vinh còn chưa kịp nói tiếp thì mấy ông lão kia đã quay sang người đàn ông mới đến, nói ngay: “Hê hê, còn con nuôi gì chứ? Cái cha nuôi đó chẳng phải chỉ là ông đơn phương nhận thôi sao? Chỉ để mong Tiểu Lưu cho ông đi cửa sau, ông mới thật sự là đồ gian xảo!” 

Một ông khác cũng phụ họa: “Đúng rồi! Dù có gian xảo cũng vô ích! Ông vẫn không ăn được món của Trình Ký đâu, đi cửa sau là vô dụng!” 

Rõ ràng ông ta đã quên mất chính mình lúc nãy cũng định đi cửa sau. 

Người đàn ông gầy gò nhưng sắc bén kia dẫn theo vợ và con, hất cằm đầy đắc ý: “Hôm nay tôi không đi cửa sau. Tôi đi cửa chính!” 

Mấy ông lão sững người. 

Lúc này, người đàn ông lấy điện thoại ra, mở vé đặt chỗ đã đặt thành công. 

Lưu Toàn Phúc dùng điện thoại quét mã, mỉm cười nói: “Xác nhận vé thành công. Mời ông vào, ông Vương.” 

Người đàn ông càng thêm đắc ý, liếc nhìn mấy ông lão một cái đầy thắng lợi. 

Mấy ông lão nhìn nhau, rồi lập tức đưa tay kéo người đàn ông kia lại, đồng loạt nói:  “Ôi chao, Tiểu Vương chỉ là miệng cứng lòng mềm thôi, chúng tôi đều biết cậu là người tốt mà!” 

“Đúng đúng, cậu may thật đấy, vậy mà lại giành được vé!” 

“Tiểu Vương, nhà cậu chỉ có ba người, chỉ được gọi sáu món! Mang theo chúng tôi đi, đông người hơn thì gọi được nhiều món hơn!” 

“Đúng rồi, chúng tôi mời cậu ăn!” 

… 

Người đàn ông kia hừ lạnh, thản nhiên nói: “Hiện tại Trình Ký chỉ có sáu món: thịt heo xào cay ngọt, đầu cá hấp ớt, canh cá, cá viên chạy, gà hầm nấm, lòng gà chua cay. Không cần các ông.” 

Mấy ông lão lại nhao nhao: “Ôi, cậu không biết rồi! Bà chủ Trình bây giờ còn làm thêm hai món tráng miệng nữa, cũng tính là hai món đó, mà ai ăn rồi cũng khen ngon hết!” 

“Đúng đúng! Mang theo chúng tôi thì còn gọi thêm được một phần nữa, ăn không hết thì mang về cũng tốt mà!” 

“Đúng vậy, lần sau chúng tôi giành được chỗ thì cũng mang theo cậu!” 

“Giúp nhau cả thôi.” 

… 

Người đàn ông kia giả vờ suy nghĩ, rồi nói: “Lão Từ, lần trước tôi uống trà ở nhà ông ngon lắm…” 

“Ngày mai tôi mang qua cho cậu!” 

Người đàn ông lại nói: “Lão Lý, lần trước tôi uống rượu ở nhà ông cũng ngon…” 

“Ngày mai tôi gửi qua cho cậu!” 

Người đàn ông kia cười lớn: “Đi thôi! Vào ăn đại tiệc nào!!” 

Thế là cả nhóm phấn khởi kéo nhau vào quán, ríu rít như chim sẻ, mặt ai cũng đỏ bừng vì vui sướng. 

Lưu Cẩm Vinh nhìn mấy chiếc xe sang đỗ bên ngoài, rồi lại nhìn vẻ bình thản của Lưu Toàn Phúc, sau đó… từ từ khép miệng lại. 

“Chuyện… chuyện này… thường xuyên xảy ra sao?” Giọng ông mang theo sự dò hỏi. 

Lưu Toàn Phúc vừa gõ gõ điện thoại vừa đáp: “Dạ, thường xuyên lắm. Món của Trình Ký ngon, ai ăn rồi cũng muốn ăn nữa, nên vé đặt chỗ khó đoạt lắm.” 

Lưu Cẩm Vinh: “…” 

Ông mở nhà hàng bao nhiêu năm, đây đúng là lần đầu tiên thấy cảnh tượng như vậy. 

Hơn nữa, những người đứng ngoài cửa rõ ràng đều là giới giàu có, vậy mà không hề có ưu đãi đặc biệt nào sao? 

Nhà hàng nhà họ cũng làm ăn tốt, nhưng giá cao, lại có phòng riêng dành cho khách quyền quý, nên chưa từng thấy cảnh mấy người giàu phải đứng chờ ngoài cửa. 

Nhà hàng của họ cũng phải đặt trước, nhưng người có tiền có quyền chỉ cần gọi một cú điện thoại là được ưu tiên. Nếu thật sự hết chỗ, họ còn có thể kê thêm bàn tạm. 

Lưu Toàn Phúc như nhìn thấu suy nghĩ của ông, nói: “Ba đừng nghĩ nữa. Quán mình khác chỗ khác. Bà chủ Trình nói, đã cùng một giá thì cùng một đối xử.” 

Lưu Cẩm Vinh: “Cô ấy…” 

Không sợ đắc tội người ta sao? 

Ngay sau đó, ông nhớ đến ba ngọn núi lớn trong quán… 

Ờ, đúng là cô ấy chẳng cần phải sợ. 

Nghĩ đến ba người đó, Lưu Cẩm Vinh lại hỏi: “Con biết lai lịch mấy người trong quán không?” 

“Biết chứ.” Lưu Toàn Phúc đáp tỉnh queo. 

“Người đàn ông mặc đồ đen đó thật sự là chủ tịch tập đoàn Quảng Diệp?!” 

Dù đã đoán, nhưng Lưu Cẩm Vinh vẫn vô cùng chấn động. 

Lưu Toàn Phúc: “Anh Diệp Dư Chiêu hả? Đúng rồi.” 

“Còn người mặc đồ xám kia là Sư Huyền?! Chính là ngôi sao mà em họ con mê đến phát cuồng đó?!” 

“Dạ đúng.” 

Lưu Cẩm Vinh: “…” 

Con trai ông bây giờ bình tĩnh đến mức này luôn rồi sao? 

Thấy con trai đối mặt với những nhân vật lớn như vậy mà chẳng hề có phản ứng gì, ngược lại còn bình tĩnh ung dung, so với lúc còn ở nhà đúng là thay đổi quá nhiều. 

Chẳng lẽ ở đây… nó thật sự đã trở thành một người khác rồi sao? 

Lưu Cẩm Vinh rơi vào trạng thái hoài nghi sâu sắc. 

Lưu Toàn Phúc đương nhiên không biết ba mình đang nghĩ gì. 

Thực tế thì, nếu ai trải qua những chuyện như cậu, cũng sẽ bình tĩnh như vậy thôi. 

Lúc mới biết thân phận của Diệp Dư Chiêu, là do Trình Nguyên Hoa nói. 

Nhưng khi cô nói, chẳng hề tỏ ra kinh ngạc hay nịnh nọt, ngược lại… còn nghĩ xem làm sao vòi được chút lợi. 

Cậu bị ảnh hưởng theo kiểu đó, sao mà không bình tĩnh cho được? 

Còn Sư Huyền, lúc mới nhận ra anh ta, cậu cũng rất bất ngờ. Nhưng Trình Nguyên Hoa giữ anh ta lại, mà còn là kiểu chỉ ăn không làm, cậu và Diệp Dư Chiêu đã nói không biết bao nhiêu lời chua chát về ảnh đế, nên đối xử với anh ta cũng chẳng khác gì người bình thường. 

Lưu Cẩm Vinh thoát khỏi vòng tự nghi ngờ, lại hỏi: “Vậy hội trưởng Phùng sao lại ở đây làm chân sai vặt?” 

“Ai?” Lần này Lưu Toàn Phúc mới ngạc nhiên. 

Lưu Cẩm Vinh nâng cao giọng: “Ông lão đó! Ông ấy là hội trưởng Hiệp hội Ẩm thực, Phùng Bình Nam!” 

Lưu Toàn Phúc: “…Ồ, bảo sao thấy quen quen.” 

Lưu Cẩm Vinh: “Các con không biết?!” 

“Không biết. Tụi con gọi ông ấy là Nam thúc, ông ấy cũng chưa từng nói.” Lưu Toàn Phúc gãi mũi. 

Lưu Cẩm Vinh: “…Vậy ông ấy đến đây bằng cách nào?” 

“Ông ấy mặt dày đòi ăn, ăn xong không chịu đi, rồi ở lại làm việc luôn.” Lưu Toàn Phúc nói tỉnh queo. 

Còn Lưu Cẩm Vinh: “…………” 

Giờ ông đã hoàn toàn nghi ngờ cuộc đời. 

Tôi là ai? 

Tôi đang ở đâu? 

Tôi đang làm cái gì vậy? 

Đợi đến khi khách đến đủ, Lưu Toàn Phúc đi giúp bưng món, còn Lưu Cẩm Vinh vẫn đứng ở quầy thu ngân, tiếp tục hoài nghi nhân sinh. 

Ánh mắt ông lướt qua những người đang ngồi ăn trong quán, biểu cảm vô cùng kỳ lạ. 

— Này này! Mấy người đang ăn kia! 

— Mấy người có biết con cá các người đang ăn là ảnh đế tự tay làm thịt không?! 

— Có biết người vừa bưng món cho các người là hội trưởng Hiệp hội Ẩm thực không?! 

— Các người chẳng biết gì hết! 

Lưu Cẩm Vinh giữ nguyên gương mặt đầy hoài nghi cuộc đời, lại nhìn sang bàn ăn, rồi… nuốt nước bọt. 

Màu sắc và hương thơm của những món ăn này hoàn toàn không có vấn đề gì, thậm chí nhờ cách xử lý đặc biệt mà những món gia đình bình thường trở nên thơm đến mức khó tin. 

Ban đầu ông vốn xem thường nơi này, nhưng hết cú sốc này đến cú sốc khác, hết lần kinh ngạc này đến lần kinh ngạc khác, khiến ông không thể không nảy ra một ý nghĩ, có lẽ đồ ăn ở đây thật sự rất ngon. 

Không phải sao? 

Nếu không ngon, làm sao có thể có nhiều người đến tận nơi hẻo lánh này để ăn? 

Làm sao có nhiều người đứng chờ ngoài cửa như vậy? 

Và mùi thơm mê người đang lan tỏa kia… chẳng phải đang chứng minh tất cả sao? 

Những vị khách kia ăn như thể đã nhịn đói ba ngày ba đêm, ai cũng ăn rất nhanh, sợ bị người khác giành mất. 

Còn gương mặt đầy thỏa mãn kia… cứ như đang ăn tiên đan vậy! 

Lưu Cẩm Vinh lại nuốt nước bọt.

Ông đói rồi. 

Nhưng chẳng ai để ý đến ông. 

Ông cứ giữ nguyên gương mặt hoài nghi nhân sinh ấy, chờ đợi… cuối cùng cũng đợi được lúc khách bắt đầu rời đi. 

Bộ bát đũa của bàn cuối cùng còn chưa dọn xong, Lưu Toàn Phúc và Nam thúc đã bưng đồ ăn ra, đều là các món của Trình Ký. 

Từ Tú Uyển đi múc cơm, mỗi người một bát, đặt lên bàn. 

Từ sân sau, Diệp Dư Chiêu và Sư Huyền cũng quay lại, ngồi vào bàn, ánh mắt đầy mong chờ hướng về phía bếp. 

Trong ánh mắt chờ đợi của mọi người, Trình Nguyên Hoa chậm rãi bưng một nồi đất nóng hổi đi ra. 

“Xong rồi?” Diệp Dư Chiêu nhìn chằm chằm vào nồi đất, khẽ hỏi. 

Trình Nguyên Hoa gật đầu: “Ừm, hai tiếng bốn mươi lăm phút, vừa đúng lúc.” 

Lưu Cẩm Vinh vẫn đứng ở quầy thu ngân, trông vô cùng lúng túng. 

Giờ ông đã chẳng còn chút kiêu ngạo nào lúc mới đến, thậm chí không dám nhìn thẳng Trình Nguyên Hoa và những người khác, trong lòng chột dạ vô cùng. 

Lưu Toàn Phúc đưa tay kéo ông ngồi xuống cạnh mình: “Ba, lát nữa ba nếm thử món con làm cùng sư phụ, đầu sư tử hầm trong với thịt cua. Nhà hàng nhà mình cũng hay làm món này, ba nếm kỹ xem sao!” 

Lưu Cẩm Vinh theo phản xạ ngồi thẳng lưng, cuối cùng cũng lấy lại được chút tự tin, cằm hơi hất lên: “Món đầu sư tử hầm cua của nhà hàng nhà ta là nhất đấy. Đại sư huynh của con làm món này hơn mười năm rồi, nhờ đó mà tửu lâu chúng ta nổi danh, trở thành số một Tô Châu. Dù đại sư huynh con học được chân truyền của ta, nhưng vẫn kém ta một chút.” 

Ý ông nói rõ ràng — 

Đại đệ tử là số một Tô Châu, nhưng vẫn không bằng ông. 

Ông mới là người làm món này ngon nhất! 

Vậy nên, chẳng lẽ mọi người không nên nói gì đó tán thưởng sao? 

Lưu Cẩm Vinh nheo mắt, chờ đợi lời khen. 

Nhưng… chẳng ai để ý đến ông. 

Tất cả ánh mắt đều dán lên người Trình Nguyên Hoa, không, chính xác là dán lên nồi đất trong tay cô. 

Lưu Cẩm Vinh: “…” 

Đau lòng thật sự. 

Người duy nhất đáp lại ông là Lưu Toàn Phúc: “Ba, sư phụ tuy không nhiều kinh nghiệm bằng ba, nhưng chắc chắn làm ngon hơn ba!” 

Lưu Cẩm Vinh: “…” 

Càng đau hơn. 

Ông không biết bà chủ Trình Ký đã tẩy não đám người này thế nào, hay là món cô làm thật sự ngon đến mức đó? 

Không, tuyệt đối không thể! 

Món đầu sư tử hầm cua ngon nhất là ở Tô Châu, mà ở Tô Châu, ông dám xưng thứ hai thì chẳng ai dám xưng thứ nhất! 

Vậy nên, không thể nào có ai làm món này ngon hơn ông được! 

Trình Nguyên Hoa không nói gì thêm, chỉ đặt món ăn lên bàn, mở nắp nồi, rồi lại vén lớp lá cải phủ trên cùng. 

Ngay lập tức, mấy viên thịt lớn hiện ra trước mắt mọi người. 

Những viên thịt màu trắng nhạt, trên mặt điểm vài vệt vàng óng của gạch cua đã thấm vào, khiến phần thịt trắng mịn thêm sắc vàng hấp dẫn. Mấy viên đầu sư tử giống hệt nhau, đẹp mắt đến mức thu hút toàn bộ ánh nhìn. 

Mọi người đồng loạt hít sâu, một mùi thơm nồng đậm xộc thẳng vào mũi, khiến nước bọt trào ra, bụng réo vang như đang diễn Không thành kế. 

Trình Nguyên Hoa ngồi xuống, mỉm cười nói: “Bắt đầu ăn đi. Mọi người nếm thử món mới xem sao, nếu ổn thì chúng ta sẽ đưa lên thực đơn.” 

Đầu sư tử chỉ có vài viên, chắc chắn không thể mỗi người một cái. 

Trình Nguyên Hoa dùng đũa công gắp một viên ra và chia nhỏ, ngay khoảnh khắc ấy, mùi thơm càng bùng lên mạnh hơn. 

Trên bàn không chỉ có hương của đầu sư tử, mà còn hòa lẫn với mùi thơm của các món khác, tạo thành một hỗn hợp hương vị khiến người ta chỉ muốn lập tức ăn ngay. 

Mọi người đồng loạt đưa đũa về phía đầu sư tử. 

Lưu Cẩm Vinh do dự một chút, rồi cũng gắp một miếng. 

Dù sao đã hạ mình ngồi xuống rồi, thì cũng nên nếm thử. 

Trong lòng ông nghĩ, lát nữa nếu mình góp vài ý kiến, hoặc chỉ dẫn đôi chút… 

Một đại sư phụ Tô Châu như ông mà chịu chỉ dạy, thì chuyện ông làm mất lòng mọi người lúc trước… có lẽ sẽ được bỏ qua? 

Nếu họ tò mò, ông còn có thể đích thân làm một phần đầu sư tử hầm cua chính tông cho họ xem. 

Mang theo suy nghĩ đó, Lưu Cẩm Vinh gắp một miếng nhỏ, đưa vào miệng nếm thử. 

Vừa mới ngậm miếng thịt, ông lập tức sững người. 

—— Không đúng chuẩn!

—— Nhưng ngon đến mức kinh hoàng! 

Hương vị của món đầu sư tử này và món đầu sư tử chính tông vẫn có chút khác biệt. Nhà hàng nhà họ làm món đầu sư tử hầm cua chuẩn vị Hoài Dương, vị cua đậm hơn, đúng kiểu truyền thống. 

Còn món đầu sư tử trong miệng ông bây giờ… 

Lưu Cẩm Vinh nheo mắt, vô thức nói: “Miếng đầu sư tử này là kiểu bí truyền, thịt thơm đậm, khi cắn có chút đàn hồi, nhưng vừa cắn ra là lập tức tan ngay, hương vị nồng đậm, béo mà không ngấy, vào miệng là tan… Tôi thậm chí không nhận ra trong này cho những nguyên liệu gì!” 

Ông chậm rãi nhai, rồi nói tiếp: “Trong đầu sư tử có thịt cua, thịt cua rất ngon. Hầm lâu quá nên thịt cua hơi tan ra, vị cũng nhạt đi… Khoan! Không đúng, không phải nhạt, mà là chuyển thành hậu vị. 

Sau khi vị thịt lan ra, hương cua mới nhẹ nhàng tỏa ra… dư vị vô tận.” 

Lưu Cẩm Vinh nuốt miếng thịt xuống, mắt sáng rực: “Ngon! Ngon quá! Ta phải nếm lại lần nữa, cái hương bùng lên ngay khi mới cắn vào… rốt cuộc là gì vậy!” 

Ông đưa đũa ra, nhưng đũa dừng lơ lửng trên nồi đất. 

Biểu cảm của ông từ vui mừng chuyển sang sững sờ — 

??? 

Trong nồi đất, đừng nói đầu sư tử, ngay cả cọng cải cũng không còn! 

Còn những người khác thì đang vui vẻ ăn những món khác, trên bàn, hơn nửa số đĩa đã sạch một nửa. 

Ai nấy đều ăn với vẻ mặt hưởng thụ. 

Còn về phần bình luận vừa rồi của Lưu Cẩm Vinh, mọi người kể cả Lưu Toàn Phúc đã dùng hành động để nói rõ — 

Ờ, tụi tôi chỉ lo ăn. 

Ông muốn lảm nhảm thì cứ lảm nhảm.

← Chap trước
Chap sau →