Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 305: Thiếu Phu Nhân

← Chap trước
Chap sau →

Tôi nhìn Trương Phỉ Dương bằng con mắt khác hẳn.

Bình thường sau lưng có nói xấu người ta thế nào đi nữa, nhưng đến lúc mấu chốt cô ấy vẫn kiểm soát được đại cục.

Rõ ràng lời nói của cô ấy có trọng lượng. Người đại diện liếc nhìn cô một cái, buông tay đang nắm lấy Thương Nhiễm, dù nét mặt vẫn chưa dịu đi là mấy.

Ngay giây tiếp theo, Trương Phỉ Dương lại bồi thêm một đòn: “Trợ lý và người đại diện là hai chuyện khác nhau. Người đại diện là để dạy nghệ sĩ làm việc, còn nghệ sĩ thì đương nhiên phải dạy trợ lý cách làm việc. Rất rõ ràng, chuyện này là lỗi của nghệ sĩ, giao cho trợ lý quá nhiều việc không cần thiết, chỉ vì lợi ích cá nhân của mình.”

Tôi suýt nữa thì phun cả ngụm nước bọt ra ngoài.

Hóa ra một mặt cô ấy là để không làm sự việc leo thang, mặt khác lại chuyển mũi dùi sang Tiết Băng Băng.

Một mũi tên trúng hai đích, người phụ nữ này dạo gần đây khôn ra thật rồi.

Đây là lần thứ hai tôi tận mắt chứng kiến Trương Phỉ Dương làm việc.

Mỗi lần nhìn đều có cảm giác cô ấy sắp thành tinh tới nơi.

Cái đầu óc linh hoạt cùng bản lĩnh gió chiều nào theo chiều ấy này, tôi cứ có cảm giác sớm muộn gì Diệp thị cũng sẽ thành của cô ấy.

Chỉ là hiện tại, mục tiêu của cô ấy vẫn còn đặt ở mấy cậu trai trẻ hay mấy anh cảnh sát trẻ tuổi.

Sớm muộn gì ánh mắt của cô ấy cũng sẽ hướng lên vị tổng giám đốc lớn kia.

Những thứ cô ấy muốn, tuyệt đối không chỉ có bấy nhiêu.

Một khi tìm được con đường có thể khiến bản thân tỏa sáng rực rỡ, cô ấy sẽ không bao giờ buông tay bất kỳ cơ hội leo cao nào.

Giờ nghĩ lại, tôi thật sự quá ngây thơ.

Những người xung quanh tôi đều đã lột xác đến mức này, còn tôi thì vẫn chỉ là một đứa trẻ đang đi học.

“Hừ, chẳng biết từ đâu chui ra, một kẻ không có chút tố chất diễn viên nào, đương nhiên sẽ như vậy thôi.” Người đại diện âm trầm đáp lại.

Anh ta hoàn toàn đồng tình với quan điểm của Trương Phỉ Dương.

Được lắm, hai người này kẻ tung người hứng, rõ ràng là muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của.

Người đại diện chẳng thèm để ý Tiết Băng Băng đang đứng ngay trước mặt, tiếp tục nói: “Tôi đã ba lần gửi đơn lên công ty, yêu cầu thay nữ chính. Không thuộc nổi lời thoại, NG liên tục như vậy, chúng tôi không thể hợp tác cho tử tế được, chỉ đơn thuần là lãng phí thời gian! Có thời gian đấu đá mưu mô như thế, chi bằng về học thuộc lời thoại đi.”

Đôi khi, lời nói của đàn ông luôn có trọng lượng hơn phụ nữ.

Nếu những lời này do Trương Phỉ Dương nói ra, Tiết Băng Băng chắc chắn đã có cả trăm câu để cãi lại.

Nhưng bây giờ, đối diện với Biện Khiêm Mạch, đối diện với người đại diện cũng độc miệng chẳng kém, Tiết Băng Băng một câu cũng không nói ra được.

Buổi sáng lúc ăn sáng, Trương Phỉ Dương đã nói với tôi mọi thứ đều được sắp xếp rất ổn, từ trang phục hoàn thiện đến tổ đạo cụ, ai nấy đều rất cố gắng.

Dù sao thì bộ phim này đã gặp quá nhiều trục trặc.

Có trục trặc thì đồng nghĩa với việc độ chú ý cao, diễn viên đổi hết lần này đến lần khác, ai cũng căng thẳng.

Thế nhưng trớ trêu thay, mọi vấn đề đều xuất phát từ hai người phụ nữ, một là Diệp Ấu Di,
hai là Tiết Băng Băng.

Diệp Ấu Di, đại thiết kế sư, mỗi lần đến phim trường đều bới lông tìm vết, đủ thứ không hài lòng vì trang phục do cô ta thiết kế lên hình quá ít.

Ban đầu chính cô ta quyết định bộ quan trọng nhất phải do cô ta thiết kế.

Mà bộ quan trọng nhất thì đương nhiên không thể xuất hiện trong mỗi tập, điều này khiến Diệp Ấu Di cực kỳ bất mãn.

Cô ta yêu cầu vừa phải đảm bảo tỷ lệ lên hình, vừa phải liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng của bộ đồ đó, để làm nổi bật thương hiệu của mình.

Tên của cô ta phải xuất hiện ở cả đầu phim lẫn cuối phim, dùng chữ siêu to, siêu nét, phát lặp đi lặp lại.

Mỗi lần Diệp Ấu Di xuất hiện, là mỗi lần cô ta làm cả đoàn phim thêm bức bối.

Tiếp theo chính là nữ chính quan trọng, Tiết Băng Băng.

Không biết cô ta là người phụ nữ mà đại tiểu thư họ Diệp kiếm được từ đâu, chưa từng qua đào tạo chuyên nghiệp. Trước mặt một diễn viên chuyên nghiệp như Biện Khiêm Mạch, cô ta lộ ra đủ loại sơ hở, trò cười liên tiếp.

Không thuộc lời thoại, cười hỏng cảnh, NG liên tục.

Cho dù nhân viên hay đạo diễn đều rất cố gắng và phối hợp, có ăn ý đến đâu cũng không thể đảm bảo tiến độ quay.

Nhiều ngày trôi qua, chẳng quay được thứ gì ra hồn, tình hình ngày càng tệ.

Số chi phí mà Trương Phỉ Dương vất vả tiết kiệm được đều đổ cả vào đây, không những thế còn có xu hướng thu không đủ bù chi.

Tất cả những tình huống này cộng lại, khiến Biện Khiêm Mạch đến tận bây giờ vẫn không thể nhập vai, tâm trạng của mọi người đều chẳng mấy tốt đẹp.

Tôi đứng cách họ vài bước, đã cảm nhận rõ áp suất thấp ngột ngạt, thậm chí còn cảm thấy người đại diện kia đang ở ranh giới bùng nổ.

Nếu tôi là người đại diện, diễn viên dưới tay gặp phải chuyện như vậy, tôi cũng sẽ tức giận. Chỉ là vấn đề nằm ở chỗ, công ty của người đại diện lại có quan hệ mật thiết với Diệp thị, cho nên dù có tức cũng không biết trút vào đâu.

“Tổng giám đốc đâu rồi?” Anh ta âm trầm hỏi.

Trương Phỉ Dương bất lực nhún vai: “Không biết. Tổng giám đốc chỉ đến ngày khai máy một lần, sau đó không xuất hiện nữa. Vì diễn xuất của một nữ diễn viên nổi tiếng nào đó, khiến tổng đạo diễn dồn toàn bộ tinh lực vào bộ phim mới của ông ấy, gọi điện nói gần đây sẽ không tới, giao toàn quyền cho phó đạo diễn. À, chắc các anh đã thấy phó đạo diễn rồi nhỉ? Vừa rồi còn ngồi xổm ở cửa hút thuốc, suy ngẫm cuộc đời đấy. Ước chừng trước khi các anh tới, một người nào đó tự quay lại mà vẫn chưa thành công nổi một lần đâu.”

“Vậy tức là bây giờ, không tìm được tổng giám đốc, cũng không tìm được đạo diễn?” Giọng người đại diện càng lúc càng lạnh.

Tôi biết Trương Phỉ Dương cũng không dễ dàng gì.

Sự cố liên tiếp xảy ra khiến cô ấy trở tay không kịp, mà vấn đề lớn nhất lại rơi đúng vào người phụ nữ cô ấy ghét nhất.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cánh tay đã bị một lực rất mạnh nắm lấy, kéo tôi tiến lên phía trước mấy bước.

Trương Phỉ Dương lôi tôi ra trước mặt mọi người, hưng phấn chỉ vào tôi nói: “Nhưng không sao cả, tôi đã mang tới thiếu phu nhân tương lai của Diệp thị rồi. Dù bây giờ lời cô ấy nói chưa tính là có hiệu lực, nhưng ít nhất cô ấy có thể tìm được tổng giám đốc, giải quyết vấn đề mà chúng ta đang đối mặt.”

“Thiếu phu nhân?” Biện Khiêm Mạch và người đại diện của anh ta gần như đồng thanh nhìn tôi hỏi.

Mặt tôi đỏ bừng, bị mấy đôi mắt nhìn chằm chằm, đúng là có trăm miệng cũng khó cãi. Bảo sao tôi thấy Trương Phỉ Dương hưng phấn như vậy.

Vừa phút trước tôi còn nghĩ, sao mục tiêu của cô ấy không đặt vào Diệp thị, ánh mắt lại chỉ dán vào mấy ngôi sao tương lai, mà không hề nhắm tới Diệp Thu Mặc, bây giờ xem ra cô ấy có tính toán cả rồi!

Tôi lùi lại một bước, kiên quyết không thừa nhận.

Trương Phỉ Dương lôi điện thoại ra khỏi túi, mở video lên.

Cô ấy lén quay lại cảnh lần trước Diệp Thu Mặc kéo tôi rời khỏi văn phòng của cô ấy!

Ai cũng biết vị tổng giám đốc họ Diệp có chứng sạch sẽ, mà hôm đó anh ta đặt tay lên vai tôi, đã được xem là tiếp xúc thân mật hiếm thấy rồi.

Tôi vỗ vào trán, chỉ cảm thấy mình gặp nhầm người.

Đoạn video này khiến tôi không cách nào biện giải được.

“Ha ha.” Người phát ra tiếng cười là Biện Khiêm Mạch.

Anh ta hứng thú nhìn tôi, ánh mắt như phát hiện ra lục địa mới, dù đôi mắt đen sâu không đáy ấy được che giấu dưới vẻ mặt u uất.

Chúng tôi đứng gần nhau hơn một chút, tôi bỗng cảm thấy con mắt trái của anh ta trông có gì đó rất kỳ lạ

← Chap trước
Chap sau →