Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tôi Nhờ Mỹ Thực Trở Thành Quốc Bảo – Chương 41: Chu Quyên

← Chap trước
Chap sau →

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Sư Huyền. 

Ngay cả Dương Lâm đang đi ngang qua và Từ Tú Uyển đang khâu đế giày cũng dừng lại nhìn anh. 

Sư Huyền đã ở đây khá lâu, Trình Ký Mỹ Thực toàn là người nhà, ai cũng thân thiết, nên mọi người đều rất quý anh. 

Nếu thật sự đã trải qua chuyện gì đó, nói ra có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút. Con người ai cũng cần sự đồng cảm. 

Dù không ai có thể đồng cảm như chính bản thân mình cảm thụ, nhưng chỉ cần có người đứng về phía mình, mắng giúp vài câu, người chịu ấm ức cũng sẽ thấy nhẹ lòng hơn. 

Còn nếu cứ giấu trong lòng, rất dễ sinh bệnh. 

Sư Huyền mím môi, tay đang bóc hạt dưa khựng lại, rồi khẽ thở dài: “Chuyện đã qua rồi. Chẳng qua là tất cả những người tôi tin tưởng, vì lợi ích mà trong chớp mắt đồng loạt phản bội tôi.” 

Anh nói nhẹ như gió thoảng, nhưng chuyện năm đó chắc chắn không hề nhỏ. 

Tất cả những người anh tin tưởng, tất cả những người anh dùng chân tâm đối đãi… cuối cùng lại cùng nhau phản bội anh.

Trong đó… có lẽ còn bao gồm cả người thân ruột thịt. 

Nếu không, sao anh lại trở thành bộ dạng lúc trước? 

Một con mèo nhỏ lanh lợi, thân thiết, lộ cái bụng mềm trắng muốt cho người mình tin tưởng nhưng nhận được không phải vuốt ve, mà là một đòn chí mạng. 

May mắn sống sót, từ đó về sau, con mèo ấy không bao giờ dám để lộ bụng nữa, thậm chí tránh xa đám đông, không dám đến gần bất kỳ ai. 

Bị phản bội khiến anh cảm thấy thế giới này không còn ấm áp, không còn tin tưởng, không còn an toàn. Anh không dám tin ai, nhìn ai cũng thấy họ sẽ phản bội mình, làm mình tổn thương… 

Mang theo cảm xúc đáng sợ và đè nén ấy quá lâu, anh mới trở thành người tự cô lập khỏi thế giới, vô hồn vô lực, Sư Huyền của lúc đó. 

Mọi người đều nhìn ra anh không muốn nói thêm.
Những chuyện quá khứ ấy, vết thương vẫn còn đó. 

Dù bây giờ anh đã nghĩ thông suốt hơn, nhưng không có nghĩa là quá khứ không để lại chút ảnh hưởng nào. 

Thấy anh không muốn nói, mọi người lập tức hiểu những chuyện đó, anh vẫn chưa thể đối diện. 

Lưu Toàn Bối đỏ mắt, đem phần hạt dưa đã bóc sẵn đặt vào tờ giấy, cẩn thận đưa đến trước mặt anh, rồi nở nụ cười dịu dàng đầy yêu thương: “Đẹp trai lại lợi hại như Huyền Tử, đây là em bóc cho anh, ăn đi.” 

Sư Huyền nhìn hạt dưa, lại nhìn cô, rồi đưa tay bốc cả nắm, một hơi ăn hết. Cảm giác ăn một nắm hạt dưa đã bóc sẵn… thật sự rất sảng khoái. 

Lưu Toàn Phúc đưa chén trà cho anh, nheo mắt cười hiền: “Ảnh đế, uống chút trà đi.” 

Sư Huyền nhận lấy, nhấp một ngụm. 

“Huyền Tử, cậu mang giày cỡ bao nhiêu?” Từ Tú Uyển hỏi với giọng đầy yêu thương. 

“42.” Sư Huyền cười đáp. 

Từ Tú Uyển cũng nheo mắt cười: “Vậy tôi làm cho cậu một đôi giày, cậu đừng chê nha.” 

“Tôi không chê đâu, cảm ơn ngoại Từ.” 

“Khụ khụ… Sư Huyền, tối muốn ăn gì, để Nguyên iên Hoa nấu cho.” Dương Lâm cũng nhìn anh bằng ánh mắt hiền hậu. 

Sư Huyền cầm chén trà, nuốt nốt phần hạt dưa cuối cùng, rồi uống thêm một ngụm nước, khóe môi cong lên. 

Cảm giác được quan tâm bao quanh như thế này… thật sự rất ấm áp, như một dòng nước ấm chảy qua trái tim vốn hơi lạnh lẽo của anh. 

Trình Nguyên Hoa nhìn Sư Huyền, hơi mất tự nhiên hỏi: “Tối muốn ăn gì?” 

Cô rất ít khi quan tâm ai ngoài người nhà, nhưng mọi người ở Trình Ký Mỹ Thực đã ở bên nhau quá lâu, tình cờ tụ lại thành một gia đình nhỏ, thật khó mà coi họ là người ngoài. 

Mắt Sư Huyền sáng lên, anh đặt chén xuống, nhíu mày, trên mặt còn mang chút u sầu: “Lần trước tâm trạng không tốt, cô làm bánh cho tôi… ngon lắm…” 

Trình Nguyên Hoa dịu giọng: “Vậy tối tôi làm chút tiramisu.” 

Sư Huyền lập tức nói thêm: “Bánh Black Forest cũng ngon…” 

Trình Nguyên Hoa: “…… Vậy tôi làm thêm bánh Black Forest.” 

Sư Huyền được voi đòi tiên: “Nếu còn thêm loại bánh nào khác nữa thì càng tốt…” 

Trình Nguyên Hoa đứng dậy, quay người bỏ đi. 

Cô suýt quên mất thằng nhóc này bây giờ không còn là ảnh đế trầm cảm, im lặng, dễ vỡ nữa.
Cái kiểu được voi đòi tiên, mặt dày vô địch này mới đúng là Sư Huyền chuyên giết cá của Trình Ký Mỹ Thực! 

“Ê —— đừng giận mà, không có bánh mới cũng được, tiramisu với Black Forestlà đủ rồi, làm nhiều chút!” 

“Cút ——” 

Trước bữa tối, Trình Nguyên Hoa tranh thủ làm bánh, để vào tủ lạnh cho kịp ăn sau bữa cơm. 

Sư Huyền bị Lưu Toàn Bối bám riết đến phát điên, chạy thẳng vào phòng trốn. 

Lưu Toàn Bối không có chỗ nào để đi, đành chạy vào bếp, ngồi canh Trình Nguyên Hoa làm bánh. 

“Sư phụ Nguyên Hoa, người còn biết làm cả bánh sao!” Lưu Toàn Bối tròn mắt, nghĩ đến tay nghề của cô, ánh mắt lập tức sáng như sao. 

Trình Nguyên Hoa bình tĩnh thao tác, giọng đều đều: “Cũng chỉ biết làm hai loại này thôi.” 

“Vậy cũng giỏi lắm rồi!” Lưu Toàn Bối ngồi lên chiếc ghế nhỏ trong bếp, giọng đầy sùng bái. 

Trình Nguyên Hoa mỉm cười, không nói gì thêm. 

Lưu Toàn Bối chống cằm, ánh mắt lơ đãng rồi lại nói: “Sư phụ Nguyên Hoa, Huyền Tử thật sự không quay lại giới giải trí nữa sao? Một người phong quang như anh ấy, sao có thể đi giết cá trong quán ăn được?” 

Không phải cô coi thường nghề giết cá, mà là filter dành cho idol quá dày. 

Trình Nguyên Hoa cười hỏi: “Em muốn anh ấy quay lại đến vậy sao?” 

“Đúng vậy! Tất cả fan đều biết Huyền Tử có khả năng đạt Grand Slam. Diễn xuất của anh ấy cực kỳ xuất sắc, con người cũng rất tuyệt vời. Anh ấy đáng được đứng dưới ánh đèn, được hàng vạn người chú ý!” 

Như nhớ ra điều gì, mắt Lưu Toàn Bối sáng lên: “Các người không thể tưởng tượng được đâu… Ngày Huyền Tử nhận giải Ảnh đế, hàng chục vạn fan ngồi trước máy tính khóc như thế nào…” 

Hôm đó tất cả bọn họ đều chờ đợi kết quả. 

Khoảnh khắc tên anh được xướng lên, Lưu Toàn Bối lập tức òa khóc, và có vô số fan khóc cùng cô. 

Một năm nay, Sư Huyền ẩn lui. 

Trên Weibo, siêu thoại, diễn đàn… fan của anh hoạt động khắp nơi, có lúc tràn đầy hy vọng, có lúc lại tuyệt vọng đến mức muốn buông xuôi. 

Họ chỉ mong tìm được chút dấu vết, để xác nhận rằng —— Anh ấy vẫn ổn chứ? 

Động tác của Trình Nguyên Hoa hơi khựng lại, cô không phải fan, không hiểu cảm xúc đó, nhưng nhìn biểu cảm của Lưu Toàn Bối, cô cũng đoán được phần nào nỗi lo và tình cảm của đối phương. 

Cô ngẩng đầu, đôi mắt đẹp và trong veo nhìn về phía Lưu Toàn Bối, giọng nói mang theo một sự bình yên khiến người ta an lòng.

“Chị hiểu tâm trạng các em khi muốn anh ấy quay lại. Nhưng các em cũng phải hiểu anh ấy. Lúc mới đến Trình Ký Mỹ Thực, anh ấy đã một chân bước vào địa ngục, cả người không còn chút sức sống. Giờ anh ấy khó khăn lắm mới khá lên được. Ép anh ấy quay lại lúc này… không có lợi cho anh ấy. Các em mong anh ấy tỏa sáng trong giới giải trí, mong anh ấy rực rỡ, chẳng phải cũng vì muốn anh ấy hạnh phúc sao?” 

Lưu Toàn Bối sững người, ngơ ngác nhìn Trình Nguyên Hoa. 

Một chân bước vào địa ngục?Cả người không còn sức sống? 

Trình Nguyên Hoa vẫn tiếp tục làm bánh, giọng mang theo ý cười: 

“Bây giờ anh ấy ở đây rất vui. Sau này có thể anh ấy sẽ quay lại, nhưng chị hy vọng đó là quyết định của chính anh ấy, chứ không phải vì các em ép buộc. Yêu đôi khi cần sự kiềm chế, chứ không phải chỉ biết đòi hỏi.” 

Lưu Toàn Bối há miệng, nhưng không biết nói gì. 

Cô bỗng cảm thấy mình thật sự quá nông nổi, được nuông chiều quen rồi, ngay cả khi đối xử với người mình thích cũng chỉ biết nhìn từ góc độ của bản thân, chẳng hề nghĩ cho đối phương… 

Một lúc lâu sau, cô đột nhiên che mặt bật khóc. 

— Đó là vì áy náy và đau lòng. 

Ở cửa sau nhà bếp, Sư Huyền dựa vào tường, ngẩng đầu lên, vành mắt hơi đỏ. 

Bà chủ Trình à… 

Bánh đã được cho vào tủ lạnh để làm lạnh, bên ngoài, khách đã lần lượt đến. 

Đôi mắt sưng đỏ của Lưu Toàn Bối giờ nhìn không ra nữa. Cô đứng ở cửa, nghiêm túc kiểm soát, không cho khách không có đặt chỗ bước vào. 

Đây là nhiệm vụ sư phụ Nguyên Hoa giao cho cô, cô nhất định phải làm tốt! 

“Mười người? Được, mời vào, hoan nghênh quý khách.” Lưu Toàn Bối cố gắng nở một nụ cười.

Sau khi nhóm khách này vào, chỉ còn lại bàn cuối cùng. 

Lúc này, một đôi vợ chồng trung niên dìu nhau đi tới. 

Người phụ nữ lấy điện thoại ra, vụng về mở giao diện mã QR rồi đưa ra, nở nụ cười lấy lòng. 

Lưu Toàn Bối quét mã xong thì ngạc nhiên: “Chỉ hai người thôi ạ?” 

Phải biết rằng suất ăn ở Trình Ký Mỹ Thực cực kỳ khó giành, nên rất hiếm khi có người đi chỉ hai người, đa phần là cả bàn lớn, không đủ người thì rủ họ hàng bạn bè đi cùng. 

Người phụ nữ trung niên ăn mặc rất giản dị, quần áo chất lượng kém. Người đàn ông thì gầy gò, da vàng vọt, đội mũ, dưới mũ rõ ràng đã không còn tóc, yếu đến mức phải được vợ đỡ. 

Nghe hỏi, người phụ nữ mỉm cười: “Vâng, chỉ hai chúng tôi.” 

Vừa nghe hai người, những người đứng chờ gần đó lập tức ùa tới: “Các người chỉ có hai người, chúng ta ghép bàn đi! Tôi chỉ cần canh dưỡng sinh và một món, còn lại hai người gọi gì cũng được, tôi trả tiền!” 

“Ghép bàn với chúng tôi đi, chúng tôi chờ cả ngày rồi, chỉ cần canh dưỡng sinh thôi!” 

Từ khi Trình Ký Mỹ Thực có món canh dưỡng sinh, số người đứng chờ trước cửa ngày càng nhiều. 

Weibo chính thức của Trình Ký đã phải đăng thông báo, thanh minh — Dù chỉ uống một lần cũng không sao, không có tác dụng phụ, không gây phản tác dụng, không cần lo lắng. 

Nhưng vẫn có người vì uống canh mà thấy cơ thể có chuyển biến, liền tin rằng phải uống liên tục mới hiệu quả. Không đặt được chỗ thì bám riết vô ích, họ dứt khoát đứng ngoài cửa chờ xem có ai cho ghép bàn để vào uống. 

Canh dưỡng sinh vốn đắt, người chưa từng uống thì nhiều người không dám gọi. 

Trình Nguyên Hoa cũng rất đau đầu, nhưng không thể mở ngoại lệ, nếu mở rồi, sau này càng nhiều người đòi uống, quán sẽ không thể đáp ứng nổi. Dù cô có làm đến kiệt sức cũng không thể thỏa mãn thói quen mỗi ngày một bát canh của những người có tiền. 

Nhìn hai người này ăn mặc nghèo, mọi người còn tưởng họ sẽ muốn ghép bàn để mua canh mang về. Không ngờ người phụ nữ trung niên lại lắc đầu thật mạnh. 

Bà ấy trông như người không giỏi từ chối, nhưng lần này lại kiên quyết: “Chúng tôi chỉ có hai người!” 

Lưu Toàn Bối từng nghe Lưu Toàn Phúc nói về trường hợp này, mọi thứ phải tôn trọng ý kiến khách hàng. 

Vì vậy cô mời họ vào, rồi lịch sự nói vài câu với những người đang chờ bên ngoài, sau đó đóng cửa lại. 

“Mời hai người đi lối này!” Lưu Toàn Bối bắt chước dáng vẻ của lễ tân nhà hàng lớn nhà họ Lưu, nở nụ cười rạng rỡ. 

Hai người trung niên rõ ràng rất rụt rè. 

Khi đi đến khu gọi món, Từ Tú Uyển đang cúi đầu ghi chép, chưa ngẩng lên. 

Lưu Toàn Bối hỏi: “Hai người muốn gọi món gì ạ?” 

“Canh dưỡng sinh!” Người phụ nữ lập tức nói, ánh mắt nhìn Từ Tú Uyển đầy áy náy. 

Lưu Toàn Bối gật đầu, lại hỏi: “Còn gì nữa không? Có cần gọi thêm món nào không?” 

“Không cần.” Người phụ nữ lắc đầu. 

Lưu Toàn Bối hơi ngạc nhiên. 

Khách đến quán này thường tranh thủ cơ hội gọi thật nhiều món, ăn không hết thì mang về. Rất hiếm ai chỉ gọi đúng một món. 

Hơn nữa… canh dưỡng sinh không phải món ăn kèm cơm. 

Người đàn ông lại nói: “Thêm một phần gà hầm nấm và một phần đầu sư tử thịt cua hầm a.” 

Người phụ nữ kéo tay ông, giọng đầy xót xa: “Đắt lắm, chẳng phải đã nói chỉ gọi canh dưỡng sinh cho anh sao? Em không ăn đâu, về nhà em tự xào rau.” 

Người đàn ông yếu ớt mỉm cười: “Em thích món gà hầm nấm ở đây mà, anh gọi cho em một phần. Còn đầu sư tử thì chúng ta chưa ăn bao giờ, thử xem sao.” 

Người phụ nữ không nói nữa, chỉ gật đầu: “Được… vậy ba món đó.” 

Lưu Toàn Bối gật đầu, nhưng trong lòng càng thêm nghi hoặc. 

Nghe câu nói đó… hình như người phụ nữ này đã từng ăn món gà hầm nấm ở đây? 

Nhưng nhìn hai vợ chồng họ, Lưu Toàn Bối lại thấy hơi cảm động: người vợ tiếc tiền, nhưng vẫn sẵn sàng bỏ mười ngàn tệ mua canh dưỡng sinh cho chồng, người chồng thì thương vợ, gọi thêm hai món cho cô ấy. 

Giọng cô mềm lại: “Được rồi, hai người vào ngồi đi, món sẽ lên nhanh thôi.” 

Từ Tú Uyển cũng gật đầu, rồi ngẩng lên: “Ừ, tôi ghi lại…” 

Lời còn chưa dứt, bà nhìn rõ mặt hai người, lập tức cau chặt mày: “Cô còn dám đến đây?! Chu Quyên, cô còn muốn hại chúng tôi nữa sao!” 

Đúng vậy, đôi vợ chồng này chính là Chu Quyên và Vương Chí Hướng. 

Chu Quyên tái mặt, giọng run rẩy: “Không… không phải vậy! Dì Từ… xin lỗi dì… Con chỉ đến mua một phần canh dưỡng sinh cho Chí Hướng thôi! Chuyện trước đây là lỗi của con, không liên quan đến Chí Hướng… Con quỳ xuống xin dì, xin dì đừng đuổi chúng con…” 

Nói rồi cô thật sự định quỳ xuống, sợ rằng nếu không quỳ thì sẽ bị đuổi ra ngoài. 

Nhưng Vương Chí Hướng và Từ Tú Uyển đồng thời kéo cô dậy. 

Vương Chí Hướng lắc đầu. 

Anh có thể quỳ, nhưng không muốn vợ mình quỳ. 

Cùng lắm thì họ rời đi. 

Từ Tú Uyển giọng hơi gắt: “Đừng có động tí là quỳ! Bị người ta nhìn thấy còn tưởng tôi bắt nạt cô!” 

Lưu Toàn Bối đã hoàn toàn sững sờ.

Cô nhìn hai người kia, cảm thấy với dáng vẻ yếu ớt như vậy, chắc khó mà làm hại được Từ Tú Uyển. Cô lập tức chạy vào bếp tìm Trình Nguyên Hoa. 

Nghe xong, Trình Nguyên Hoa đặt đồ trong tay xuống, nói với Lưu Toàn Phúc: “Đợi tôi một chút, tôi ra ngay.” 

Chu Quyên và Vương Chí Hướng đến đây? 

Sao hai người này lại xuất hiện ở đây? 

Cô nhanh chóng bước ra ngoài. 

Từ Tú Uyển vẫn đang trách mắng Chu Quyên, nói cô ta phụ lòng tin của mình. 

Trình Nguyên Hoa bước lên đỡ bà, giọng bình tĩnh: “Chuyện gì vậy? Sao họ lại ở đây?” 

Lưu Toàn Bối lập tức giải thích: “Họ đặt được chỗ, nên em cho họ vào…” 

Cô bé trông vô cùng rối rắm, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng bây giờ cô là nhân viên của Trình Ký Mỹ Thực, mà cô biết Trình Nguyên Hoa không phải người vô lý, vậy thì chắc chắn hai người kia đã làm chuyện gì đó khiến mọi người phẫn nộ! 

Dù lúc nãy có hơi thương cảm hai người kia, nhưng Lưu Toàn Bối vẫn không mở miệng nói giúp họ. 

Trình Nguyên Hoa gật đầu, lại nhìn tờ giấy ghi món của Từ Tú Uyển, liền hiểu ngay hai người này đến vì cái gì. 

—— Canh dưỡng sinh. 

Lần trước chuyện thất bại, Trình Kiều Vân chắc chắn sẽ không giúp Vương Chí Hướng liên hệ bác sĩ nữa. Trên thực tế, dù có thành công thì cô ta cũng chưa chắc chịu để ý đến họ. 

Vương Chí Hướng bị ung thư, cơ thể tệ đến mức không thể tệ hơn, còn thím Chu dù nghèo đến đâu, vẫn sẵn sàng bỏ tiền vì chồng. 

Chắc chắn họ nghe được tin canh dưỡng sinh ở đây rất tốt, vì muốn Vương Chí Hướng khỏe hơn nên mới bất chấp sĩ diện mà đến. Vì thế họ liền đặt chỗ, lại thật sự đặt trúng nên mới có cảnh tượng hôm nay. 

Trình Nguyên Hoa gần như đoán đúng toàn bộ, liền gật đầu, không để ý đến hai người nữa, chỉ quay sang cười trấn an Từ Tú Uyển: “Bà ngoại, không sao đâu, đừng giận nữa! Giận nhiều coi chừng mấy sợi tóc vừa đen lại mấy hôm nay lại bạc ra đấy!” 

Vừa dứt lời, Từ Tú Uyển lập tức bật cười. 

Trình Nguyên Hoa lại nói, giọng nhẹ nhàng: “Người vào bếp nghỉ chút đi, tiện thể giúp con một tay!” 

Từ Tú Uyển nhìn hai người Chu Quyên, Vương Chí Hướng, rồi dời mắt đi, không nói thêm gì với họ, chỉ mỉm cười hiền hậu với Trình Nguyên Hoa: “Được được, ngoại vào bếp giúp con!” 

Bà cười hiền, nhưng trong lòng đã hiểu ý Trình Nguyên Hoa. 

Thật ra… bà chỉ là vì tức giận nên mắng vài câu, chứ không thể thật sự đuổi họ ra ngoài. Bà không làm được chuyện đó, phần lớn con người trên đời đều có một trái tim mềm yếu. 

Trình Nguyên Hoa vẫn không nhìn hai người kia, chỉ nói với Lưu Toàn Bối: “Bối Bối, đều là khách, đối xử bình thường.” 

Nói xong, cô không để ý đến Chu Quyên đang muốn nói lại thôi, mà kéo tay Từ Tú Uyển, vừa nói vừa cười đi vào bếp. 

Lúc trước Chu Quyên phản bội Trình Nguyên Hoa, suýt khiến quán sụp đổ, nhưng cô ta cũng đã bị tạm giam, bị đuổi việc, trả giá thì hẳn cũng đủ rồi. 

Giống như hôm Vương Chí Hướng mang tiền đến cầu xin, Trình Nguyên Hoa đã nói rất rõ.

Giờ họ không còn liên quan gì nữa, nếu họ đặt được chỗ, họ có quyền hưởng dịch vụ như mọi khách hàng. Nếu không đặt được, cô cũng sẽ không mở cửa sau cho họ. 

Chỉ là người qua đường mà thôi. 

Nếu họ còn làm chuyện xấu, cô cũng sẽ không nương tay. 

Trình Nguyên Hoa trở lại bếp, Lưu Toàn Bối dẫn hai người kia đến bàn xong liền chạy vào bếp bưng đồ ăn, nhưng trong lòng thì như mèo cào, đợi ăn xong nhất định phải hỏi Lưu Toàn Phúc cho rõ ràng! 

Hai người đó có quan hệ gì với Trình Ký Mỹ Thực? 

Sao ngoại Từ lại có thái độ như vậy? 

Lưu Toàn Bối tò mò muốn chết. 

Rất nhanh, các món khách gọi đều được mang lên bàn, Trình Nguyên Hoa ngồi xuống nghỉ ngơi. 

Bên cạnh, Lưu Toàn Bối vừa được Lưu Toàn Phúc phổ cập kiến thức — Chu Quyên từng ăn cắp nguyên liệu bí mật của Trình Ký Mỹ Thực, đưa cho người khác, suýt khiến quán bị hủy hoại hoàn toàn. 

Lưu Toàn Bối trợn to mắt, tức đến phát run: “Làm sao có thể như vậy được?! Người này dựa vào cái gì để làm chuyện đó?! Chúng ta không nên cho họ vào! Bị tạm giam mấy ngày còn quá nhẹ cho cô ta!” 

Sư Huyền thì ánh mắt hơi lơ đãng, không biết đang nghĩ gì. 

Lưu Toàn Phúc lại nói: “Họ đặt được chỗ thì đương nhiên phải cho vào. Hơn nữa, cảnh sát đã xử lý và phạt cô ta đúng mức rồi.” 

Bữa ăn này vốn là để mua một bát canh dưỡng sinh cho Vương Chí Hướng, bọn họ có thể đuổi Chu Quyên ra ngoài, nhưng chẳng lẽ cũng phải đuổi luôn người đang bám víu vào hy vọng sống cuối cùng như Vương Chí Hướng sao? 

Trình Nguyên Hoa đứng dậy, lại rửa tay, đầu bếp lúc nào cũng phải giữ tay sạch sẽ. 

Khi tắt nước, cô nói: “Thật ra xem nhau như người xa lạ đã là một hình phạt rồi. Ngày trước cô ta được đối xử tốt thế nào ở quán, món gì cũng có phần. Nếu cô ta không phản bội chúng ta, chồng cô ta đâu thiếu canh dưỡng sinh. Nếu canh dưỡng sinh thật sự có ích cho chồng cô ta, thì chuyện phản bội năm đó đã đủ khiến cô ta đau lòng cả đời rồi. Chúng ta không cần làm gì thêm. Họ sống thế nào… không còn liên quan đến chúng ta.” 

Sư Huyền ngẩng đầu, nhìn gương mặt bình thản của Trình Nguyên Hoa. 

Cô gái này tuổi còn trẻ, dáng người nhỏ nhắn, trông như sinh viên đại học. Vậy mà lại rộng lượng và thấu suốt đến bất ngờ. 

Không truy cứu Chu Quyên nữa, xem nhau như người dưng — chẳng phải cũng là cách để chính mình nhẹ lòng hơn sao? 

Căm ghét một người, chán ghét một người, cũng là đang lãng phí thời gian và cảm xúc. Cô nghĩ thông suốt, nên không lãng phí một chút cảm xúc nào không đáng. 

Lần đầu tiên Sư Huyền cảm thấy, mình ba mươi mấy tuổi rồi mà còn không nghĩ thông bằng một cô gái nhỏ. 

Nếu năm đó… người gặp phải chuyện như anh là Trình Nguyên Hoa, có lẽ cô ấy đã sống tốt hơn anh rất nhiều. 

Lưu Toàn Phúc và Lưu Toàn Bối cùng gật đầu, rồi nhìn Trình Nguyên Hoa với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. 

Lúc mới đến, ánh mắt Lưu Toàn Bối dính chặt vào Sư Huyền không rời. Nhưng mới một ngày trôi qua, ánh mắt ấy đã chia một nửa cho Trình Nguyên Hoa. 

Mà cô bé… hoàn toàn chưa nhận ra. 

Bên ngoài. 

Chu Quyên và Vương Chí Hướng đang ăn cơm. 

“Cái này chỉ được uống một bát thôi, uống trước hay sau ăn đều được. Hay là anh uống lúc còn nóng đi.” Chu Quyên dịu dàng múc một bát canh cho chồng. 

Vương Chí Hướng khẽ nói: “Em cũng uống một bát đi. Anh biết sức khỏe em cũng không còn tốt như trước.” 

Chu Quyên lắc đầu, múc một bát canh rồi đẩy đến trước mặt hắn. 

Cô cười: “Em ăn chút đồ ăn là được rồi. Em thích món gà hầm nấm ở đây.” 

Vương Chí Hướng không nói thêm nữa. 

Hắn nâng bát canh, bát canh vô cùng đắt đỏ đối với họ, rồi uống từng ngụm một, không để rơi một giọt. 

Hắn biết Chu Quyên sẽ không uống. 

Còn hắn… sẽ uống hết, không lãng phí chút nào. 

Đây là thứ họ phải cực khổ lắm mới có được, có lúc hắn nghĩ, nếu mình chết đi, có phải sẽ không còn liên lụy Chu Quyên nữa không? 

Nhưng hắn hiểu cô, chỉ cần hắn còn sống, cô mới còn hy vọng. 

Hắn nhất định phải sống, sống thêm một năm là một năm, sống thêm một ngày là một ngày. 

Chu Quyên thật ra không phải người xấu, nhưng vì chồng, cô đã làm chuyện sai lầm, cô phản bội dì Từ và bà chủ Trình, những người từng đối xử rất tốt với mình. Còn Vương Chí Hướng, dù bị bệnh dày vò, vẫn cố sống thêm được ngày nào hay ngày đó. 

Món gà hầm nấm vẫn là hương vị trước kia, còn đầu sư tử thịt cua hầm là món mới, Chu Quyên lần đầu được ăn. Hương vị thơm ngon, mềm mịn, nhưng khi vào miệng cô lại thấy đắng nghét. 

Tất cả là lỗi của cô. 

Vì cô phản bội Trình Ký Mỹ Thực, phản bội những người tin tưởng mình, nên hy vọng cuối cùng của Vương Chí Hướng… không biết còn giữ được bao lâu. 

Nếu ngày đó cô không phản bội quán, ít nhất… việc mua canh dưỡng sinh cho chồng sẽ không khó như bây giờ. 

Nhưng sai lầm đã phạm thì chính là sai lầm, trên đời này không có thuốc hối hận. 

Bữa ăn kết thúc, họ gói phần canh dưỡng sinh còn lại mang về, Chu Quyên và Vương Chí Hướng dìu nhau chậm rãi bước ra khỏi cửa Trình Ký Mỹ Thực. 

Trong bếp, Trình Nguyên Hoa lấy từ tủ lạnh ra hai chiếc bánh, một tiramisu và một bánh Black Forest. 

Sư Huyền vẫn nhìn chằm chằm vào tủ lạnh: “Không phải còn hai cái nữa sao? Sao không lấy hết ra ăn? Hai cái này không đủ đâu!” 

Lưu Toàn Bối nhìn hai cái bánh, chớp mắt: “Đủ rồi mà… hai cái này cũng lớn lắm. Buổi tối đừng ăn nhiều đồ ngọt quá, dễ tăng cân…” 

Càng nói giọng càng nhỏ, vì… 

Sư Huyền và Lưu Toàn Phúc đang nhìn cô bằng ánh mắt kiểu: “Cô bị ngốc à?” 

Trình Nguyên Hoa nói: “Ăn trước hai cái này đi. Diệp Dư Chiêu sắp đến rồi, lát nữa ăn chung.”

Anh chàng đó trong nhóm chat của quán, có cả Nam thúc đã thấy ảnh bánh từ chiều, do Lưu Toàn Phúc đăng lên để khoe và trêu chọc hai người không có phúc ăn. 

Giờ quán có canh dưỡng sinh, Trình Nguyên Hoa kiếm được kha khá, nên lười làm bánh phức tạp, đã mấy ngày cô không làm rồi. 

Thế là Diệp Dư Chiêu trả lời ngay — anh lập tức đến. Đợi anh ăn chung. Tối nay anh ngủ lại. 

Lưu Toàn Phúc: “…… Vì một miếng bánh thôi mà phải vậy sao?” 

Sư Huyền: “Vậy cậu đưa phần của cậu cho tôi?” 

Lưu Toàn Phúc: “…… Cút!” 

Lưu Toàn Bối lập tức nịnh nọt: “Huyền Tử, em cho anh! Đường nhiều quá, em đang giảm cân, anh ăn đi!” 

Sư Huyền: “Thật không?” 

Lưu Toàn Bối: “Thật!” 

Sư Huyền: “Được, cảm ơn nhé.” 

Trình Nguyên Hoa: “……” 

Con bé này ngay cả idol cũng dám lừa sao?! 

Rõ ràng là vì chưa từng được ăn bánh của quán, nên mới nỡ nhường phần của mình!

← Chap trước
Chap sau →