Nghe anh trai nói vậy, Joanna có chút tiếc nuối: “Thật sao? Thật sự có cảm giác đặc biệt như vậy à?”
Tinh thần lực của anh cô từng bị thương nặng, giờ đã hồi phục nhiều. Nếu có người khiến anh vừa gặp đã cảm thấy vui, vậy người đó chắc chắn sở hữu tinh thần lực vô cùng ôn hòa.
Joanna thật sự muốn gặp thử.
“Có.” Joen gật đầu: “Nhưng rất nhạt.”
Anh không để tâm đến vị khách đã rời đi nữa, mà quay sang lo lắng cho tình trạng của em gái: “Nana, nếu thật sự không có tiến triển, thì dừng lại nghỉ ngơi một thời gian đi.”
Joanna lắc đầu: “Không, em không muốn nghỉ.”
“Tình trạng của em không phải nghỉ ngơi là giải quyết được.”
Nghe vậy, Joen im lặng một lúc rồi nói: “Hay là… anh thử xem trên thị trường có hồn khí trung cấp nào không, mua một cái về cho em nghiên cứu?”
Cửa hàng của họ nằm ở vị trí trung tâm đại lộ Thanh Dứu, lượng khách rất lớn, mỗi ngày bán được không ít nguyên liệu, nên cuộc sống hai anh em đã cải thiện rất nhiều.
Nhưng họ không có chuỗi cung ứng riêng. Hầu hết nguyên liệu trong cửa hàng đều là loại giá rẻ, cấp thấp như hạt Thảo Quả, đá phụ sinh lợi nhuận rất thấp. Trong khi Joanna lại quyết tâm trở thành một nhà chế tạo hồn khí chuyên nghiệp, mà nghiên cứu chế tạo hồn khí thì tiêu tốn nguyên liệu cực kỳ lớn.
Vì vậy, chi tiêu hàng tháng của Joanna không hề nhỏ.
Chưa kể năm ngoái hành tinh họ sống bị tinh thú tấn công, gây thương vong nặng nề. Joanna và Joen đã nhận nuôi hơn chục đứa trẻ mồ côi, nên gánh nặng gia đình càng lớn.
Vì thế, Joanna không dám nghĩ đến việc mua một hồn khí trung cấp đắt đỏ để nghiên cứu.
Nghe anh trai nhắc lại chuyện đó, Joanna lập tức lắc đầu: “Không cần.”
“Anh, không cần mua hồn khí trung cấp đâu.”
“Hướng nghiên cứu của em khác với các nhà chế tạo hồn khí bình thường.”
“Em chỉ có thể tìm hướng đi từ phía đại sư Thanh Dứu.”
“Vậy đi, anh giúp em để ý xem có thẻ quan sát nào bán không, mua thêm vài cái.”
“Có khi xem thêm trải nghiệm quan sát của người khác, em sẽ ngộ ra điều gì đó.”
Joen nghe vậy liền nói: “Đúng lúc, còn nửa tiếng nữa sẽ có một thẻ quan sát bắt đầu sử dụng. Anh đã mua sẵn cho em rồi, em đi xem đi.”
Nói rồi, Joen mở giao diện hệ thống, chuyển thẻ quan sát đã mua sang cho Joanna.
Joanna nhận lấy: “Ừ.”
“Em đi ngay đây.”
Joen lại nói: “Anh ngoài việc để ý thẻ quan sát, sẽ cố tìm thêm nguyên liệu có độ tương tự trên 99% với nguyên liệu của đại sư Thanh Dứu cho em luyện tập.”
Joanna nói: “Anh, cảm ơn anh.”
Khuôn mặt tuấn tú của Joen nở một nụ cười ấm áp: “Em là em gái anh, nói cảm ơn gì chứ.”
Anh chưa bao giờ quên những năm tháng em gái mình vì chữa trị tinh thần lực cho anh mà phải nhẫn nhục làm việc cho Mickey Dodge, chịu đủ mọi áp bức và khổ sở.
Tinh thần lực của Joen bị thương nặng, đến giờ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Cả đời này, anh đã từ bỏ giấc mơ trở thành chiến sĩ cơ giáp, cũng không còn khả năng bước lên chiến trường nữa.
Vì vậy, giờ anh chỉ có một mục tiêu duy nhất, bảo vệ giấc mơ của em gái.
…
Quý Dữu rời khỏi cửa hàng nguyên liệu, lại dạo thêm vài nơi. Khi gần đến giờ mở thẻ quan sát, cô lập tức quay về cửa hàng trải nghiệm. Lúc này, bên trong đã đông nghịt người.
Tiếng người ồn ào, náo nhiệt vô cùng.
Không lâu sau.
Chủ cửa hàng bước ra, thông báo mọi người vào theo số ghế. Tiếng ồn ào xung quanh lập tức lắng xuống.
Từng người một biến mất.
Quý Dữu cũng lấy thẻ của mình ra, kích hoạt hệ thống. Trong khoảnh khắc, cô biến mất khỏi đại sảnh và bước vào một quảng trường rộng lớn, tối đen.
Xung quanh quảng trường, chỗ ngồi đã kín người.
Nhưng không ai lên tiếng, vì trong không gian trải nghiệm đã bật chế độ cấm nói, cho đến khi chủ thẻ quan sát kết thúc quá trình xem trận pháp, tất cả người xem đều không được nói chuyện hay di chuyển.
Thực ra, chủ thẻ quan sát và những người xem không ở cùng một không gian ảo. Họ ở hai không gian khác nhau, chỉ là quá trình quan sát của chủ thẻ được truyền sang đây bằng kỹ thuật liên kết. Việc cấm nói và cấm di chuyển không chỉ để tránh ảnh hưởng đến chủ thẻ, mà còn để tạo môi trường yên tĩnh cho người xem cảm ngộ trận pháp.
Tất cả điều này… khá thú vị.
Quý Dữu ngồi vào chỗ của mình, chờ đợi hành động của chủ thẻ.
Đúng lúc đó —
Tầng tầng lớp lớp người xem xung quanh đột nhiên biến mất.
Tim Quý Dữu khẽ động, lập tức cảm thấy bản thân bước vào một trạng thái mơ hồ.
Đến rồi!
Đây là trạng thái của chủ thẻ.
Trước mặt, đặt một tờ giấy. Trên giấy có những đường vân trận pháp, nhưng tất cả đều rất mờ, chủ thẻ hoàn toàn không nhìn rõ. Không chỉ vậy, Quý Dữu còn cảm nhận được cơn đau nhói.
Chủ thẻ đang cố gắng xé tan lớp sương mù trước mắt để nhìn rõ những đường vân đó.
Đáng tiếc —
Anh ta thất bại.
Tinh thần lực của anh ta hoàn toàn không chịu nổi.
Khoảnh khắc tiếp theo —
Rắc!
Mắt tối sầm lại. Tất cả cảnh tượng vừa rồi biến mất. Xung quanh lại trở về không gian trải nghiệm.
Vẫn là biển người.
Quan sát thất bại, chế độ cấm nói và cấm di chuyển lập tức được gỡ bỏ.
Ngay sau đó, xung quanh vang lên từng tiếng thở dài:
“Haiz!”
“Tinh thần lực của người này sao mà kém vậy?”
“Mới được mấy giây?”
“Chưa đến nửa giây thì đúng hơn?”
“Uổng quá, một tấm vé quan sát cứ thế bị phí phạm!”
“Đúng là đáng tiếc, chẳng lĩnh ngộ được gì.”
“Cậu lĩnh ngộ được gì không?” Có người hỏi.
“Tôi không.”
“Tôi cũng không.”
“Tôi chỉ chớp mắt thêm một cái là thấy xong rồi, lĩnh ngộ cái gì được nữa?”
“……”
Quý Dữu nghe những lời bàn tán xung quanh, cũng cảm thấy tiếc cho chủ thẻ vừa rồi. Người đó đã rất cố gắng muốn nhìn rõ thêm vài đường vân trận pháp, muốn lĩnh ngộ thêm chút gì đó, nhưng đáng tiếc tinh thần lực và thể chất đều quá yếu, chưa trụ nổi nửa giây đã bị bật ra.
Việc anh ta chọn tự mình dùng vé quan sát, thay vì bán đi để kiếm một khoản lớn, đủ thấy chủ thẻ là người rất có chí tiến thủ.
Thở dài vài tiếng trong lòng, Quý Dữu đứng dậy chuẩn bị rời đi. Không cẩn thận va phải người ngồi bên cạnh, cô vội nói: “Xin lỗi.”
Ghế bên cạnh là một cô gái trẻ. Cô ấy ngồi ngây ra, dường như không nghe thấy lời xin lỗi của Quý Dữu.
Quý Dữu nghĩ một chút, quyết định không làm phiền, liền bước vòng qua cô ấy để rời đi.
Đúng lúc này, cô gái trẻ đang ngồi ngẩn ngơ kia, không giấu nổi sự thất vọng, khẽ thì thầm một mình: “Haiz… Trận pháp đồ do đại sư Thanh Dứu tạo ra vẫn quá sâu xa. Đáng tiếc đến giờ vẫn chưa ai có thể quan sát trọn vẹn nó.”
Bước chân của Quý Dữu khựng lại.