Còn vài phút nữa đến giờ đã hẹn, Quý Dữu lấy tấm vé quan sát từ trong túi ra.
Chất liệu của vé vô cùng đơn giản, đó là mẫu vé miễn phí do hệ thống Tinh Võng cung cấp. Khi đó Quý Dữu không muốn tốn tiền mua loại vé đẹp hơn nên dùng luôn mẫu mặc định.
Trên vé có in dấu hiệu độc quyền của cô:【Thanh Dứu 】.
Tất nhiên, những thứ này không phải trọng điểm. Muốn mở được trận pháp đồ mà Quý Dữu đã đăng lên Tinh Võng và tiến hành quan sát, điều quan trọng nhất là dấu ấn tinh thần lực lưu lại trên vé, dấu ấn ấy được khắc ngay trên hai chữ Thanh Dứu.
Đó là mã chống giả.
Cũng là ký hiệu nhận dạng duy nhất.
Không phải vé của Quý Dữu thì người khác không thể vào, cũng không thể làm giả.
Dù đã qua hai năm, dấu ấn tinh thần lực trên vé vẫn vô cùng rõ ràng, không hề có dấu hiệu suy giảm.
“Ồ, thật sự không hề phai.”
“Xem ra tấm vé này giữ mười năm tám năm cũng vẫn dùng được.”
Khi Quý Dữu kiểm tra tấm vé, sáu sợi tơ tinh thần trong thế giới tinh thần của cô lập tức náo loạn, từng sợi tranh nhau nhận công lao.
Lão Đại:【Chủ nhân, chủ nhân, thấy chưa, Đại Đại đã nói rồi, khắc kiểu này thì không bao giờ mất dấu mà!】
Lão Nhị:【Chủ nhân, Nhị Nhị cũng nói rồi mà ~】
Lão Tam:【Chủ nhân, Tam Tam không nói… nhưng Tam Tam là người khắc nhiều nhất.】
Lão Tứ thì lanh lợi, thấy tâm trạng chủ nhân đang tốt nên không tranh công nữa, mà vẫy đuôi lấy lòng:【Chủ nhân, người có mệt không? Có muốn uống chút trà địa tâm không?】
Quý Dữu không để ý đến nó.
Lão Ngũ chen không vào, đành chạy loạn trong góc:【Chủ nhân, Lão Tam là đồ xấu xa, rõ ràng Ngũ Ngũ làm nhiều nhất!】
Lão Lục dựa vào Lão Ngũ, mượn lực muốn nhảy vào trung tâm tinh thần hạch nhưng thất bại, liền ngồi phịch lên người Lão Ngũ:【Chủ nhân, Lục Lục cũng có giúp mà!】
Quý Dữu nhẹ nhàng vuốt tấm vé, rồi nói trong thế giới tinh thần: [Được rồi, mọi người vất vả rồi. Tôi hiểu hết rồi. Lát nữa làm xong, mỗi sợi thưởng một viên đường đậu.]
Nghe chỉ được thưởng một viên đường đậu, đám sợi tơ tinh thần lập tức im bặt.
【Keo kiệt.】
【Chỉ một viên đường đậu.】
【Chủ nhân càng ngày càng keo.】
Lão Tứ lại lên tiếng hòa giải, giọng đầy đạo lý:【Suỵt, đừng làm khó chủ nhân nữa. Chủ nhân phá sản rồi, còn một đống khế ước bán thân chưa trả xong. Vậy mà vẫn nhớ cho chúng ta khẩu phần, thế là có lương tâm lắm rồi. Đừng nói xấu chủ nhân.】
“…” Quý Dữu liếc Lão Tứ một cái.
Con hàng này đúng là tinh quái, miệng thì ngọt khỏi nói.
Đúng lúc này —
Đến giờ đã hẹn.
Quý Dữu liền bước vào phòng quan sát chuyên dụng.
Sau khi vào, cô không vội kích hoạt vé quan sát mà quan sát xung quanh trước. Đây là một căn phòng kín tối đen, trống rỗng, không có bất kỳ vật gì. Xác nhận môi trường xung quanh không có vấn đề, cô mới lấy vé ra.
Cùng lúc đó —
Chủ tiệm đang ngồi ở quầy phục vụ trong đại sảnh, mắt dán vào dữ liệu hệ thống, lông mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi:
“Chuyện gì vậy?”
“Không thể nào!”
“Cho dù buổi trước khách chỉ trụ được nửa giây rồi ‘quỳ’, không lĩnh ngộ được gì… thì buổi này cũng không thể có tỷ lệ vào chỗ thấp như vậy!”
Hiện tại, tỷ lệ vào chỗ của phòng quan sát chỉ chưa đến 50%!
Khái niệm này có nghĩa là gì?
Bây giờ vé quan sát cực kỳ khan hiếm.
Thông thường, chỉ cần có người mở bán quyền quan sát, thì ít nhất cũng bán được hơn chục triệu thẻ, và người mua gần như không ai vắng mặt.
Thế mà lần này…
Buổi quan sát này dù mở bán gấp, nhưng đến giờ đã bán được hơn 6 triệu thẻ.
Con số không cao, nhưng chủ tiệm còn chấp nhận được.
Điều ông không hiểu là —
Rõ ràng có hơn 6 triệu người mua thẻ, nhưng tỷ lệ vào chỗ chưa đến 50%.
Nói cách khác, chưa đến 3 triệu người vào xem!
Có hơn 3 triệu người bỏ vé!
Chủ tiệm không thể hiểu nổi: “Dù một vé chỉ 10 điểm tín dụng, thì cũng là tiền mà! Có phải gió thổi đến đâu!”
Đúng lúc này, có người chạy vội đến quầy: “Ông chủ, có thể hoàn vé không?”
Chủ tiệm hỏi: “Gần bắt đầu rồi, sao lại hoàn?”
Người kia khó xử nói: “Tôi chưa dùng mà, sao lại không hoàn được?”
Chủ tiệm nghĩ một chút rồi nói: “Thôi được, tôi hoàn cho anh.”
“Anh bỏ vé vào thùng thu hồi của cửa hàng, tôi chuyển lại 10 điểm tín dụng cho anh.”
Nghe vậy, người kia vui mừng: “Cảm ơn ông chủ, ông đúng là người tốt.”
“Ông chủ, nhanh chút được không? Tôi đang vội, sắp không kịp rồi!”
Chủ tiệm thao tác hoàn tiền, tò mò hỏi: “Vội gì vậy?”
Người kia nghe xong, tỏ vẻ kỳ lạ: “Ông chủ không biết sao? Cửa hàng trải nghiệm bên cạnh vừa mở bán thẻ quan sát của đại sư Mickey Dodge, còn 5 phút nữa là bắt đầu rồi!”
“Không kịp nữa rồi!”
“Không nói với ông nữa, ông tự tìm hiểu đi!”
Người khách vừa nói xong đã vèo một cái chạy khỏi cửa hàng, không thèm quay đầu lại.
Chủ tiệm sững người, còn đang định xem thử cửa hàng bên cạnh rốt cuộc làm trò gì, thì trước mặt lại xuất hiện thêm một người muốn hoàn vé. Lý do cũng giống hệt, đã cướp được suất của đại sư Mickey Dodge ở cửa hàng bên cạnh, nên phải vội qua đó trải nghiệm.
Mickey Dodge là một trong những đại sư chế tạo hồn khí nổi tiếng nhất Liên minh, người bình thường muốn gặp ông ta một lần gần như là chuyện không thể.
Vậy nên, có cơ hội ngồi trong phòng quan sát, trực tiếp xem Mickey Dodge sử dụng trận pháp đồ của đại sư Thanh Dứu, đúng là một sự kiện chấn động!
Tin tức vừa lan ra, cả con phố Thanh Dứu lập tức bùng nổ!
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ thẻ quan sát của Mickey Dodge ở cửa hàng bên cạnh đã bị cướp sạch!
Người đang dạo phố, đang tám chuyện, đang chơi game, đang đấu cơ giáp… tất cả đều như ong vỡ tổ lao về phía cửa hàng đó! Lượng người đổ về đông đến mức đáng sợ.
Chủ tiệm bên này vừa tìm hiểu xong tình hình thì mặt đã xanh mét:
“Cái quái gì vậy?!”
“Sao họ mời được đại sư cỡ này mà không mở bán trước? Không hé lộ chút tin tức nào?!”
“Vậy tôi còn bán buôn cái gì nữa?!”
“Không được.”
“Tôi cũng phải đi!”
Nghĩ là làm, chủ tiệm lập tức giao quyền quản lý lại cho hệ thống quản lý cửa hàng, rồi nhanh chóng đăng nhập tài khoản phụ, chuẩn bị chạy sang giành một tấm thẻ quan sát của cửa hàng bên cạnh.
“Chết tiệt, nhanh lên!”
“Chân ơi chạy mau!”
Nhưng đáng tiếc, khi chủ tiệm biết tin thì đã quá muộn. Đến lúc ông mở nền tảng bán vé của cửa hàng bên cạnh, thẻ quan sát của đại sư Mickey Dodge đã bán hết sạch, đạt đến giới hạn tối đa, không thể mua được nữa.
Chủ tiệm đập ngực dậm chân, hối hận không thôi:
“Cửa hàng bên cạnh làm cái trò gì vậy?!”
“Tin lớn như thế mà giấu kín như bưng, không hé cho đồng nghiệp một chút nào, đúng là chơi không đẹp!”
Chủ tiệm tức đến mức nghẹn họng, nhưng cũng chẳng làm gì được.
Đùa sao, đó là đại sư Mickey Dodge, ai dám đắc tội chứ.