Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2967: Lão Ngưu Hiểu Lầm Cô Rồi

← Chap trước
Chap sau →

Lão Ngưu đảo mạnh bốn con mắt, nhìn chằm chằm vào Quý Dữu, cố gắng từ lời nói của cô mà phân biệt xem cô có đang ôm lòng xấu xa hay không.

Nhưng khi đối diện với đôi mắt trong veo của Quý Dữu, nó lại cảm thấy… chắc là mình nghĩ nhiều rồi.

Con người, ừm con sâu nhỏ này, tuy nhiều lúc khiến nó khó chịu, nhưng phần lớn thời gian làm việc lại rất đáng tin. Nếu không nhờ cô ta dẫn đường, nó, Lão Ngưu chưa chắc đã thoát khỏi dị vị diện mà trở về được.

Nếu cô ta thật sự có ý đồ xấu… thì chắc cũng chỉ là thèm thịt nó thôi.

Lão Ngưu vận hành cả hai cái đầu, cố gắng suy nghĩ. Cuối cùng nó kết luận, ý đồ xấu của Quý Dữu, nhiều nhất cũng chỉ là muốn… ăn thịt nó.

Mà chuyện đó… cũng chẳng sao.

Nó, Lão Ngưu cái gì cũng thiếu, chỉ có thịt là nhiều. Bị cắt vài miếng cũng chẳng chết.

Thế là —

Lão Ngưu nhìn Quý Dữu, há miệng: “Mooo ——” 

【Một miếng.】

Quý Dữu: “???”

Lão Ngưu trợn mắt: “Mooo ——” 

【Hai miếng.】

Quý Dữu: “Gì? Một miếng hai miếng thì làm được gì?”

Lão Ngưu: “……”

Nó biết mà!

Con sâu người đáng ghét này đúng là thèm thịt nó! Lần trước còn lấy thịt nó làm bò nướng Teppanyaki nữa chứ.

Đáng giận.

Nhưng đồng thời, biết rằng thứ Quý Dữu muốn là thứ nó cho được, lòng Lão Ngưu cũng yên lại.

Lão Ngưu: “Mooo!” 

【Ba miếng!】 

【Không thể nhiều hơn.】

Quý Dữu nhìn vẻ đau lòng trong mắt nó, bật cười: “Thịt cậu vừa dai vừa dày, dao hợp kim còn chém không nổi, ai mà muốn ăn?”

Lão Ngưu: “……”

Quý Dữu phẩy tay: “Thôi được, ghi sổ trước. Cậu nợ tôi ba miếng thịt. Sau này nếu chúng ta thật sự hết đồ ăn, sẽ cắt thịt cậu.”

Lão Ngưu cạn lời, quay đầu đi, lười để ý đến cô.

Quý Dữu nói tiếp: “Vậy quyết định rồi nhé. Mai chín giờ sáng xuất phát, dự kiến hành trình khoảng một tuần, một tuần sau quay lại.”

Lão Ngưu: “Mooo ~” 

【Đi đâu?】

Quý Dữu thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc nói: “Đến vùng hoang vu ở ranh giới tinh hệ thứ sáu và thứ bảy. Ở đó có một hành tinh sản sinh một loại thực vật đặc biệt. Nước ép của nó, sau khi xử lý và điều chế, có thể dùng để che giấu khí tức.”

“Thứ tôi nói với cậu lúc nãy, giúp cậu ẩn khí tức, tránh bị ‘chúng nó’ khóa chặt, chính là phải điều chế từ loại thực vật đó.”

Lão Ngưu chớp mắt: “Mooo?” 

【Hóa ra thật sự không phải lừa trâu?】

Quý Dữu đưa tay lên trán, bất đắc dĩ nói: “Cậu muốn tôi thèm cái gì ở cậu chứ?” 

“Thèm tuổi già của cậu? Hay thèm cái thịt dai nhai không nổi của cậu?” 

“Trong mắt tôi, cậu chỉ là một con tinh thú có thể mang ra ngoài dọa người thôi.” 

“Đừng tự tưởng tượng nhiều quá.”

“Tôi chẳng thèm máu cậu, thịt cậu, thân thể cậu, linh hồn cậu hay tinh hạch trong người cậu đâu. Mấy thứ đó tôi muốn thì đi chỗ khác cũng có.”

Thấy mấy lời thẳng thắn của mình làm Lão Ngưu hơi ngơ ngác, Quý Dữu nghiêm túc nói tiếp: “Lão Ngưu, chúng ta không phải tri kỷ sao?” 

“Tri kỷ thật sự thì phải tin nhau.”

“Tôi tin cậu.” Cô nhìn thẳng vào nó, hỏi rất nghiêm túc: “Lão Ngưu, cậu có tin tôi không?”

Trong mắt Lão Ngưu thoáng hiện vẻ mơ hồ.

Nó nên tin không?

Nghĩ một lúc, cuối cùng nó quyết định tin cô lần này: “Mooo ——” 

【Tri kỷ của tôi, tôi tin cô.】

Quý Dữu cười: “Tốt. Tôi về trước đây. Lát nữa tôi bảo người mang thêm cỏ voi cho cậu, tranh thủ ăn đi.”

Nhắc đến cỏ voi, Lão Ngưu lại thấy bực bội, vẫn còn để bụng chuyện Quý Dữu ăn trộm cỏ của nó rồi đem tặng lại nó.

Quý Dữu vung tay, vỗ mạnh lên đầu nó: “Đồ trâu cứng đầu, tôi trộm cỏ của cậu làm gì? Đó là tôi dùng đồ trao đổi với cô giáo Trương Tư để đổi về, mà cũng không phải lấy từ khẩu phần của cậu. Đó là một lô cỏ voi đặc biệt khác.”

“Cậu có biết tôi dùng cái gì để đổi không?”

Lão Ngưu chớp đôi mắt to:【Không biết.】

Quý Dữu nói: “Hạt giống trà Địa Tâm.”

Lão Ngưu: “!!! 

【Aooooooo!!!】”

Đó là loại thực vật đặc sản của vị diện Cầu Vồng, ngay cả ở chỗ Hồng Đại Thạch bọn họ cũng cực kỳ quý hiếm, khó trồng, và uống vào thì cực kỳ tốt cho tinh thần lực.

Lão Ngưu cũng thèm lắm.

Quý Dữu liếc nó một cái, hừ nhẹ: “Nếu lô hạt trà Địa Tâm này trồng thành công, cậu biết nghĩa là gì không?”

Lão Ngưu: “Mooo ~” 

Nó kích động muốn bay lên trời.

Quý Dữu mỉm cười: “Đúng vậy, nghĩa là khẩu phần ăn của cậu lại có thêm một loại mới.”

“Nếu cậu muốn thường xuyên uống trà Địa Tâm, thì làm việc cho tôi cho tử tế vào, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện xách thùng bỏ trốn.”

Lão Ngưu: “Mooo!” 

【Tri kỷ, Lão Ngưu nhất định sẽ cố gắng hết sức!】

Cùng lúc đó, trong lòng Lão Ngưu cũng dâng lên chút áy náy đối với Quý Dữu. Tất cả đều do nó bụng dạ nhỏ, lòng dạ hẹp hòi, nên mới hiểu lầm con sâu nhỏ Quý Dữu. 

Thì ra cô ấy thật sự không có ý xấu với nó.

Quý Dữu thì chẳng quan tâm mấy suy nghĩ lắt léo trong lòng nó. Cô vỗ đầu nó: “Được rồi, tôi đi đây. Có chuyện gì thì bảo các đàn em khoa nông nghiệp liên lạc với tôi.”

Nơi Lão Ngưu ở được xây hẳn một trạm không gian nhỏ, để sinh viên khoa nông nghiệp tiện chăm sóc và theo dõi tình trạng của nó bất cứ lúc nào.

Nói xong, Quý Dữu đưa tay vào tóc, lôi tiểu rồng vàng ra: “Đi thôi, đừng có lười biếng nữa.”

Tiểu rồng vàng miễn cưỡng nhảy xuống khỏi đầu cô, rồi biến về dạng cơ giáp, chở Quý Dữu quay lại mặt đất của tinh cầu Lãm Nguyệt.

Ở cảng dừng, họ chờ một lúc để hoàn tất khử khuẩn, rồi Quý Dữu dẫn tiểu rồng vàng thẳng đến trung tâm hành chính của tinh cầu Lãm Nguyệt.

Hiệu suất xử lý công việc trong liên tinh rất cao. Hầu hết các thủ tục giấy tờ đều có thể làm qua Tinh Võng, nhưng một số việc đặc biệt vẫn phải đến trung tâm hành chính trực tiếp.

Khi Quý Dữu bước vào, một robot dịch vụ tiến lại: “Xin chào, bạn cần hỗ trợ gì?”

Quý Dữu liếc số hiệu trên người robot, mỉm cười: “ZW1523, chào bạn. Làm ơn giúp tôi tra thông tin công dân mới chuyển đến tinh cầu Lãm Nguyệt. Tên là Dương Giai Giai, 8 tuổi. Cô bé có một người cha tên Dương Đông.”

Nói xong, cô gửi yêu cầu tra cứu và điền thông tin cá nhân đơn giản của mình.

Robot nghe cô gọi đúng số hiệu của mình thì rất vui, lập tức đáp: “Được, xin vui lòng chờ.”

Những việc liên quan đến thông tin cá nhân như thế này bắt buộc phải xử lý trực tiếp tại trung tâm hành chính.

Không lâu sau —

Robot đã tìm được thông tin. 

Nhưng nó không gửi ngay vào quang não của Quý Dữu, mà trước tiên gửi một tin nhắn đến người giám hộ của Dương Giai Giai, tức Dương Đông. 

Chỉ khi Dương Đông đồng ý cấp quyền, địa chỉ và thông tin liên lạc mới được chuyển cho Quý Dữu.

Việc này cần chút thời gian.

Quý Dữu cũng không vội, liền ngồi xuống ghế sofa trong sảnh chờ.

Đột nhiên —

Có người nói nhỏ: “Ơ, kia có phải là đàn chị Long Ngạo Thiên không?”

Một cô gái thì thầm với bạn mình.

Người bạn nhìn theo, mắt sáng rực: “Cậu nói sai rồi, đó là đàn chị Quý · Long Ngạo Thiên · Dữu!”

← Chap trước
Chap sau →