Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 332: U Dung Đến Rồi

← Chap trước
Chap sau →

Trong tầng hầm của tòa lâu đài cổ trên đỉnh núi, từng giam giữ bốn nữ quỷ khổng lồ. Bọn họ cao hơn hai mét, và ngày hôm đó, chính mắt tôi đã chứng kiến ba trong số họ hồn phi phách tán. Vào thời khắc then chốt, ba kẻ còn lại đã dồn toàn bộ oán lực của mình lên người đầu tiên.

Nữ quỷ khổng lồ đó gào lên hai chữ “báo thù”, tự giật đứt lưỡi mình, chấm dứt liên kết với thực nghiệm thể mang mã số 0120, lưỡi dài, thoát khỏi sự khống chế, và vì thế trở thành kẻ câm.

Tôi nằm bên cạnh giả chết, nhìn thấy trọn vẹn toàn bộ quá trình. Linh và những người khác gọi bốn nữ quỷ khổng lồ này là “vu nữ”, còn tiến sĩ Tương Y nói bọn họ chính là những vu nữ khổng lồ cuối cùng.

Lúc đó tôi vẫn luôn cho rằng họ là người khổng lồ của vương quốc người khổng lồ, đến nay vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì.

Thế nhưng trong cuộc hỗn chiến giữa đội nữ binh và con lưỡi dài 0210–11, vu nữ duy nhất còn sống đã lặng lẽ trốn thoát, tung tích không rõ.

Thực ra tôi luôn cảm thấy, với tầng tầng lớp lớp cơ quan trong lâu đài cổ, nếu không phải người bên trong tự tay đưa bạn ra ngoài, thì chưa chắc bạn đã có thể sống sót rời đi, cho dù là một con quỷ, huống chi còn là mục tiêu to lớn như vậy.

Tôi vẫn luôn cho rằng quỷ có thể xuyên tường, đi lại không trở ngại, nhưng giờ nghĩ lại, mỗi con quỷ đều có kỹ năng riêng, chỉ là xem chúng lựa chọn tu luyện thứ gì mà thôi.

Lý Ương từng nói với tôi, quỷ bình thường sẽ đến âm tào địa phủ chờ đợi, rồi dựa vào công đức khi còn sống mà đầu thai chuyển kiếp. Còn những con quỷ mà chúng ta có thể nhìn thấy, phần lớn đều mang theo oán niệm hoặc có tâm nguyện chưa hoàn thành, nên không cam lòng sớm xuống âm phủ.

Mỗi năm số người chết nhiều vô kể, quan viên âm phủ thì chỉ có bấy nhiêu, không thể trông coi nghiêm ngặt được, tất nhiên sẽ có cá lọt lưới. Vì vậy, những người bắt quỷ mới có đất dụng võ.

Nhưng có những chuyện, càng có người sống xen vào thì càng rối loạn. Trước đây từng xảy ra vài sự kiện lớn, dù đều là lúc chúng tôi còn chưa sinh ra hoặc còn rất nhỏ. Thế nhưng mấy năm gần đây lại đặc biệt bất ổn, dường như có kẻ đang lợi dụng những kẽ hở nào đó để giao dịch với quỷ.

Mà thứ bọn chúng thích nhất, dĩ nhiên là những con quỷ mang oán khí cực lớn.

Trải qua vô số năm tháng tích tụ, Quỷ Vương đã ra đời.

Về chuyện này, Lý Ương có giấu tôi không ít, đặc biệt là việc Quỷ Vương được sinh ra như thế nào. Tôi hỏi anh ta nhiều lần, lần nào anh ta cũng ấp a ấp úng cho qua.

Với tài ăn nói của anh ta, rất dễ khiến tôi bị phân tán chú ý, chẳng mấy chốc là quên mất chuyện đó. Đến khi tôi nhớ lại thì anh ta đã tuyệt đối không nhắc nữa, chỉ dùng lý do chuyện đã qua rồi để qua loa.

Quỷ Vương và Diêm Vương dường như đã đạt được một thỏa thuận nào đó, nước sông không phạm nước giếng, không can thiệp lẫn nhau.

Tôi từng hỏi Lý Ương, rốt cuộc là Quỷ Vương lợi hại hơn hay Diêm Vương lợi hại hơn. Anh ta đáp lại tôi bằng ba cái trợn trắng mắt, nói rằng chuyện này căn bản không thể nói chắc, hơn nữa cũng chẳng ai muốn biết. Một khi hai bên thật sự đánh nhau thì… ha hả, thiên hạ đại loạn.

Nữ quỷ khổng lồ trước mắt này, trong kỹ năng của cô ta dường như không bao gồm khả năng xuyên tường. Vậy thì cô ta đã ra ngoài bằng cách nào? Hơn nữa xét về mặt thời gian, tốc độ phá giải cơ quan của cô ta nhanh đến mức đáng kinh ngạc.

Nếu không phải tự phá cơ quan để chạy ra, thì trừ phi… cô ta đi theo tôi ra ngoài?

Tôi không biết với thân hình to lớn như vậy, cô ta đã làm cách nào để làm được điều đó. Nhưng lúc này, cô ta đang lơ lửng đối diện nữ quỷ kia, rõ ràng giữa hai người đã xảy ra va chạm.

“Ha ha ha ha… thú vị thật đấy.” Nữ quỷ ngẩng đầu cười lớn, nhìn nữ quỷ khổng lồ trước mặt rồi nói: “Không ngờ lại có một kẻ to lớn như vậy xuất hiện. Cô do ai phái tới? Là hắn bảo cô đến sao? Giám sát tôi à? Hay là tôi đã làm gì sai, nên cô ra tay với tôi? Hay là hắn lại đổi ý, không muốn giết bọn chúng nữa? Đáng tiếc… quá muộn rồi. Tôi đã động thủ, bọn chúng không thể nào sống sót được đâu.”

“Nếu đúng là người đó phái cô tới, vậy thì quay về nói với hắn, tôi sẽ không bị hắn khống chế. Bây giờ tôi chỉ muốn giết bọn chúng, không ai có thể ngăn cản tôi được!”

Nữ quỷ khổng lồ quay đầu nhìn tôi một cái, sắc mặt của cô ta đã khá hơn nhiều. Ít nhất so với lần trước tôi gặp, khi ấy khuôn mặt cô ta xanh mét, hốc mắt trũng sâu, giống như bị thứ gì đó hút cạn sinh khí.

Giờ nghĩ lại, hẳn là do con lưỡi dài vẫn luôn kiểm soát bọn họ. Không muốn cho họ trốn thoát, cách tốt nhất chính là vắt kiệt sức mạnh của họ.

Hơn nữa, với cách hành sự của tiến sĩ Tương Y, việc rút lấy sức mạnh của họ để nghiên cứu thứ gì đó, chắc chắn là chuyện cô ta làm ra được.

Tôi cố gắng nhớ lại, với trạng thái hiện tại của mình, có thể suy nghĩ đã là giới hạn rồi. Vài giây sau, tôi trơ mắt nhìn máu ở cổ mình sủi bọt, giống như đang sôi lên. Tôi há miệng thở dốc, nói với nữ quỷ khổng lồ bằng giọng đứt quãng: “U… Dung…”

Đó là cái tên cô ta đã nói ra khi tự giật đứt lưỡi mình. Tôi nghĩ lúc đó cô ta biết tôi đang ở đó, và cố ý nói tên mình ra, là để tôi nhớ lấy?

Cảnh tượng khi ấy quá quỷ dị, hơn nữa cái tên này lại rất dễ nghe, nên tôi đã nhớ.

Đôi mắt cô ta rõ ràng khẽ lóe lên hai lần, thậm chí còn thoáng qua một tia dịu dàng?

Ngay sau đó, cô ta lập tức xoay người, đối diện với nữ quỷ Bảo Phượng, giơ cao hai tay, những ngón tay thon dài cong lại như móng vuốt. Vài giây sau, một tia sét từ trên trời giáng xuống, mục tiêu chính là Bảo Phượng.

Nữ quỷ Bảo Phượng hoàn toàn không ngờ người đứng trước mặt lại là kẻ địch. Dù trước đó đã trúng một đòn, lần này cô ta vẫn hứng trọn một tiếng sét kinh thiên bằng chính thân thể mình.

Cô ta ôm đầu thét lên, tiếng hét sắc nhọn đến chói tai.

Làn da cô ta bắt đầu phồng lên một cách bất thường, giống như bị dội cả xô nước sôi, nổi lên từng bọc tròn to tướng.

U Dung vung mạnh tay, vô số tia sáng mảnh như kim bắn ra từ lòng bàn tay cô ta. Những mũi kim này khác hẳn với kim của con lưỡi dài, nhỏ hơn, mảnh hơn. Chúng lao thẳng về phía Bảo Phượng, đâm vỡ toàn bộ những bọc phồng kia.

Trong nháy mắt, toàn thân Bảo Phượng trở nên bê bết máu nhưng là thứ máu đen đặc, bốc mùi hôi thối.

Cô ta gào thét thảm thiết, hoàn toàn không còn khả năng phản kháng.

Con lưỡi dài do tiến sĩ Tương Y nghiên cứu ra vốn dùng để áp chế mấy nữ quỷ khổng lồ này. Vậy thì những kỹ năng mà con lưỡi dài học được trong quá trình tiến hóa, chính là kỹ năng của bốn nữ quỷ này!

Bảo sao tôi lại cảm thấy năng lực của U Dung quen thuộc đến vậy.

Sau khi tự giật mất một mảng da đầu, giờ đây khuôn mặt của Bảo Phượng lại một lần nữa bị hủy hoại. Con mắt phải của cô ta đã bật ra khỏi hốc, lủng lẳng trên má, sắp rơi xuống.

“Á… á…”

Cuối cùng Bảo Phượng cũng phát điên. Thứ mà cô ta không chịu đựng được nhất chính là bị phá hỏng dung mạo, cô ta muốn giữ vẻ xinh đẹp trước mặt người đó.

Sau khi bị hủy dung, việc đầu tiên Bảo Phượng làm là nhìn về phía cái xác đang cắn xé Lôi Phi. Sau một tiếng hét lớn, cô ta phóng thẳng móng tay về phía U Dung.

U Dung nhanh chóng lùi lại, lơ lửng giật ra sau vài bước. Thân hình khổng lồ của cô ta đã tạo ra áp lực tâm lý cực lớn lên Bảo Phượng, cộng thêm động tác nhanh nhẹn, khiến Bảo Phượng bắt đầu hoảng loạn.

Cô ta vung tay một cái, triệu hồi toàn bộ đám xác bò đang cắn xé chúng tôi quay trở lại.

← Chap trước
Chap sau →