Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 342: Cô Ấy Là Giáo Viên

← Chap trước
Chap sau →

Tôi và Hân Thích đều không có ý định khuyên nhủ tên đạo sĩ thối.

Dù sao thì rất nhiều chuyện tôi cũng không rõ, mở miệng nói bừa cũng chẳng biết nên nói gì. Huống chi với cái tính khó ưa của Lý Ương, lời tôi nói chắc chắn anh ta cũng chẳng thèm nghe, còn cố sống cố chết nghĩ cách phản bác lại tôi.

Tôi và Hân Thích tuy là lần đầu gặp mặt, còn cô ấy với Lý Ương cũng chỉ mới gặp nhau ba lần, nhưng tôi luôn có cảm giác họ quen thuộc với nhau hơn tôi rất nhiều.

Ít nhất thì Hân Thích biết không ít chuyện quá khứ của Lý Ương, bao gồm cả lý do thật sự khiến anh ta “chạy trốn” khỏi nhà họ Lý.

Hai người bọn họ là kiểu trong truyền thuyết… bạn tâm giao?

Tôi từng thấy trong cái phòng chứa đồ lặt vặt của Lý Ương, lúc tôi lén lấy bùa, có một chiếc vali da nhỏ đặt ở góc. Tôi không mở ra xem, nhưng trong vali có mấy phong thư lộ ra một góc, là loại phong bì màu hồng nhạt, cực kỳ thiếu nữ.

Với những phong bì đầy tâm tư con gái như thế, ngoại hình loli của Hân Thích thì đúng là hợp thật, nhưng tính cách gothic cá tính đến mức này của cô ấy thì…

“Người sống đúng là làm màu.” Hân Thích ném cho Lý Ương đang uể oải một cái liếc mắt cực kỳ bất mãn. Lớp trang điểm mắt khói đậm của cô khiến cái liếc đó trông sống động đến lạ.

Lý Ương cũng không vui, ngẩng đầu cãi lại: “Vậy cô nói xem, thế nào mới không làm màu?”

“Nếu anh cho tôi giải phẫu thì tôi có thể sống hòa thuận với anh.” Hân Thích giơ một bàn tay nhỏ lên, đầy vẻ háo hức xoay cổ tay, các ngón tay linh hoạt nhảy múa, rồi nói tiếp: “Dạo này tôi đang thiếu một quả thận khỏe mạnh để hoàn thành chiến binh của mình.”

“Chiến binh cái gì chứ, người sống không lo, cứ thích nghiên cứu mấy thứ vớ vẩn. Cô với cái cô Tương Y kia, hai cái đầu đều có vấn đề.” Lý Ương bĩu môi mấy cái, khôi phục lại bộ mặt nhăn nhở thường ngày, ngạo mạn nói: “Cô cũng thật đề cao tôi quá rồi, cô nghĩ thận của tôi là khỏe mạnh à? Cô đang khinh thường năng lực của tôi đấy!”

Tôi dám chắc, hai người trước mắt tôi đều không bình thường. Nhưng nói thật, hai kẻ lệch sóng này lại hợp nhau một cách kỳ lạ. Tôi thật sự không muốn đứng đây làm bóng đèn nữa.

“Tôi không giống Tương Y.” Hân Thích lạnh lùng nói.

“Nghiên cứu của cô ta hoàn toàn đi ngược lại đạo đức y học, cô ta căn bản không phải bác sĩ.”

“Đúng, đúng, cho nên người ta mới gọi là nhà khoa học đó.” Lý Ương giơ tay trái nhét ngón út vào lỗ mũi, khinh khỉnh nói: “Người ta sớm đã không xem mình chỉ là bác sĩ đơn thuần nữa rồi.”

Hân Thích không nói gì thêm, sắc mặt cô trở nên không ổn.

Tôi cảm thấy có lẽ Lý Ương đã nói trúng điều gì đó kích thích cô ấy. Tên đạo sĩ vẫn đang bày ra bộ mặt đắc ý, còn việc Hân Thích không đáp lời, trong mắt anh ta lại trở thành chiến thắng của mình.

Tôi đạp mạnh một phát lên chân anh ta, anh ta không phản ứng, tôi lại nghiến thêm mấy cái.

Lý Ương kinh ngạc nhìn tôi, lúng túng nói: “Cô… có ý với tôi à? Kinh nghiệm của cô kém quá đó, quyến rũ người ta đâu cần dùng lực mạnh như vậy, cô định chặt đứt chân tôi sao?”

“Anh bớt nghĩ mấy thứ đó đi, chừa lại chút tế bào não đi, sắp dùng hết rồi.” Tôi bực bội chớp mắt với anh ta mấy cái, hất cằm về phía Hân Thích.

Lý Ương cuối cùng cũng để ý tới biểu cảm của cô ấy, bất lực xua tay nói: “Không sao đâu, không sao đâu, Tiểu Ly à, cô không biết gì đâu. Tôi đã chuẩn bị đối mặt với nhà mình rồi, cô ấy cũng phải đối diện với vài chuyện thôi. Cô nói xem, đã mấy chục tuổi rồi mà…”

Nói đến đây, tên đạo sĩ lại hơi buồn bã, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Bao nhiêu năm như vậy mà vẫn giấu tôi tuổi thật, phụ nữ đúng là đáng sợ thật…”

Rõ ràng là mấy lời lẩm bẩm của anh ta vẫn bị Hân Thích nghe thấy, cô lạnh lùng ném cho anh ta một cái liếc mắt, rồi quay sang nói với tôi: “Cũng chẳng có gì không thể nói, cái gọi là nữ tiến sĩ khoa học mà cô gặp trong tòa lâu đài cổ trên đỉnh núi ấy, trước kia từng là học trò của tôi. Khi tôi nhặt được cô ta, cô ta vẫn chỉ là một đứa bé còn quấn tã.”

“Hả?”

Tình tiết đảo ngược quá nhanh, tôi nhất thời không theo kịp.

Lý Ương uống một ngụm bia lớn cho trơn cổ họng rồi mới nói với tôi: “Đừng nhìn tôi như vậy, tôi cũng chỉ mới biết hôm nay thôi, lúc cô ấy nhặt được người phụ nữ đó, cô ta còn là một đứa trẻ sơ sinh.”

Được rồi, xem ra anh ta vẫn đang tức chuyện tuổi tác của Hân Thích.

Anh ta yếu ớt liếc nhìn Hân Thích một cái, rồi ngoan ngoãn tiếp tục kể với tôi: “Ba mẹ của Tương Y tôi cũng xem như quen biết. Người đàn ông là một ông chủ nhỏ hiền lành chất phác, mở một quán cà phê bé xíu ở góc phố, còn người phụ nữ thì quanh năm chẳng thấy bóng dáng, nhưng trông rất xinh đẹp. Sau này hai người họ cùng gặp tai nạn…”

“Là tai nạn xe.” Hân Thích tiếp lời: “Một vụ tai nạn xe rất quỷ dị. Mẹ của Tương Y là người bạn duy nhất của tôi. Cô ấy rất có thiên phú, nhưng cũng cực kỳ cố chấp. Chính vì thế mà cô ấy không thích hợp làm một bác sĩ tốt. Sau khi lấy người đàn ông đó, cô ấy rất ít liên lạc với tôi. Tôi chỉ thỉnh thoảng ghé uống cà phê, cơ hội gặp mặt cô ấy cũng không nhiều.”

“Sau đó có một ngày, cô ấy đột nhiên liên lạc với tôi, nói rằng cuối cùng cô ấy đã giác ngộ, đã phát minh ra một thứ gì đó mà chắc chắn tôi sẽ hứng thú.”

Rõ ràng Hân Thích đã chìm vào hồi ức, khiến sắc mặt cô trông vô cùng đau đớn. Lông mày cô nhíu chặt, giữa trán hiện lên một nếp nhăn sâu:“Lúc nói chuyện, cô ấy vô cùng phấn khích, nhưng không hiểu vì sao, ở đầu dây bên này tôi lại cảm thấy lạnh sống lưng.”

“Chúng tôi đã hẹn thời gian. Ngày hôm sau khi tôi đến nhà cô ấy, thứ nhận được lại là tin tức tối hôm trước, cô ấy và người đàn ông kia đã cùng gặp tai nạn xe. Chiếc xe bị một chiếc xe tải nghiền nát như bánh thịt, cô ấy và người đàn ông đó mặt mũi không còn nguyên vẹn, bị ép thành một đống thịt nát, vĩnh viễn ở bên nhau, không bao giờ có thể tách rời.”

Lý Ương không đúng lúc chen vào: “Ừm… cũng xem như là một cách ‘mãi mãi bên nhau’ kiểu mới.”

Tôi và Hân Thích đồng thời liếc anh ta một cái. Anh ta mím môi, cúi đầu xuống.

Hân Thích với tay lấy con dao mổ lúc nãy trên bàn, cầm trong tay xoay qua xoay lại. Động tác tay cô rất nhanh, con dao mổ bay lượn trong tay cô, giống hệt mấy cảnh thần bếp múa dao tôi từng thấy trên tivi. Tôi thầm nghĩ, cô ấy chắc chắn có thể khắc ra hoa văn phức tạp trên quả dưa hấu.

“Tài xế xe tải cũng chết ngay tại chỗ. Đoạn đường đó là điểm mù, không có camera giám sát, nên vụ tai nạn trở thành bí ẩn, cuối cùng chỉ có thể quy kết là tai nạn ngoài ý muốn. Hai người họ đều là trẻ mồ côi. Tôi làm theo ước hẹn đến nhà họ, bước vào căn phòng mà cô ấy từng nhắc đến, thứ tôi nhìn thấy… chỉ là một đứa bé sơ sinh.”

Hân Thích dùng một tay day thái dương, tay kia xoay con dao mổ còn nhanh hơn. Trên gương mặt cô không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng động tác đã phản bội sự kích động trong lòng cô lúc này.

Cô dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: “Cô ấy chưa từng nói với tôi là mình có con. Đứa bé trông chỉ mới vài tháng tuổi, vậy mà lại bị đặt trong một chiếc lồng giữ nhiệt, chuyện này rất phù hợp với tính cách của cô ấy. Để ra ngoài mà không bị con quấy khóc, cô ấy tuyệt đối sẽ làm vậy. Chỉ là… hừ, tôi thật không ngờ, cô ấy lại trở thành mẹ.”

← Chap trước
Chap sau →