Từ khi hai người họ bắt đầu nhắc tới đoạn quá khứ ấy, bầu không khí trong phòng đã trở nên không ổn. Không khí như loãng hẳn đi, khiến lồng ngực người ta nặng nề, khó thở.
Lý Ương và Hân Thích mới gặp nhau chưa đến ba lần, thế nhưng những ký ức chung thuộc về hai người họ dường như chẳng hề tốt đẹp, đến mức bây giờ nhìn nhau đều không vừa mắt.
Hân Thích rốt cuộc cũng không giống vẻ ngoài chỉ mười mấy tuổi của mình. Cô là người hiểu đại cục, trong lòng cũng rất rõ ràng rốt cuộc những chuyện năm đó đã diễn ra như thế nào. Cô không muốn tranh luận với Lý Ương về Tương Y năm xưa, dù sao thì người đó cũng đã bụi về với bụi, đất về với đất. Nhưng Tương Y mà cả ba chúng tôi cùng biết hiện tại, dường như đã thừa hưởng tính cách của mẹ mình, thậm chí còn nóng nảy hơn.
Thảo nào ngay cả một bác sĩ như Hân Thích, người có tính cách quái gở, không thích tiếp xúc với đô thị phồn hoa và con người cũng lấy cớ chuyện của tôi mà trực tiếp xuống núi.
Những người như chúng tôi từ lâu đã bị những manh mối mỏng manh đan kết lại với nhau. Tôi luôn có cảm giác, chúng tôi giống như đang bò trên một tấm mạng nhện khổng lồ, lớn đến mức không nhìn thấy rìa, mỗi người đều đang vùng vẫy trong đó.
Có người chọn giúp đỡ lẫn nhau, có người chọn giẫm lên đầu kẻ khác để chạy trốn, cũng có người chọn mặc ai nấy sống, ai nấy giãy giụa. Còn con nhện thật sự thì trốn trong bóng tối, lặng lẽ quan sát chúng tôi, hoàn toàn không vội lộ diện. Đối với nó, màn kịch hay ho chưa bao giờ đến muộn.
Tôi giúp Lý Ương dọn dẹp bàn ăn, Hân Thích ngồi trên sofa xem tivi một cách chán chường, tay không ngừng bấm điều khiển, phát ra tiếng “lạch cạch lạch cạch”.
So với cả thân trang phục goth của cô ấy, đôi tay sạch sẽ đến mức không sơn lấy một chút sơn móng đen nào lại quá mức nổi bật.
Bàn tay cô rất trắng, móng tay hồng hào. Chỉ nhìn đôi tay ấy thôi, người ta sẽ nghĩ cô là một người vô cùng dịu dàng.
Vừa dọn dẹp, tôi vừa lén liếc nhìn cô, gần như những người xung quanh tôi đều từng được cô cứu giúp. Tôi không ngờ cô lại là một người như vậy, càng không ngờ lại xuất hiện theo cách như thế này.
Khi Lý Ương còn đang rửa bát trong bếp, tôi chợt nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng. Tôi chạy hai bước tới bên Hân Thích, ngồi xuống cạnh cô, lo lắng hỏi: “Bị cuốn theo câu chuyện của mọi người xa quá, suýt nữa tôi quên mất một chuyện vô cùng quan trọng! Người bạn của tôi… à không, là hai người bạn của tôi đâu rồi?”
“Cô nói đến người đàn ông cao lớn, cường tráng nằm dưới đất à?” Hân Thích vẫn đặt tay lên điều khiển, chỉ là tốc độ bấm chậm lại.
Tôi gật đầu lia lịa, tôi biết rõ, cho dù có gấp đến mấy, chỉ cần Hân Thích không vội, thì dù tôi có nhảy dựng lên tận nóc nhà cũng chẳng hỏi ra được điều gì, tôi chỉ có thể phối hợp với nhịp điệu của cô, cố gắng chậm rãi lại.
Hân Thích liếc tôi một cái, dưới lớp trang điểm mắt đậm và lớp nền trắng bệch, lòng trắng mắt của cô đặc biệt rõ ràng, trông cũng đáng sợ hơn hẳn.
Đôi mắt cô rất to, to hơn mắt tôi hẳn hai vòng. Từ nhỏ, niềm tự hào duy nhất của tôi chính là đôi mắt khá lớn trên gương mặt bánh bao này. Không ngờ núi cao còn có núi cao hơn, mắt của cô to đến mức dường như cả khuôn mặt chỉ còn lại đúng một đôi mắt. Huống chi, đó còn là một gương mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay.
Trước khi nhắc tới những chuyện cũ kia, Lý Ương từng đùa giỡn đặt tay lên mặt cô ấy. Khuôn mặt nhỏ xíu đó vậy mà gần như bằng bàn tay của lão đạo sĩ thối, thậm chí còn nhỏ hơn một chút.
Dĩ nhiên, cái giá lão đạo sĩ phải trả là trên cổ tay có thêm một vệt máu.
“Anh ta chưa chết.”
Nén suốt nửa ngày trời, đây chính là câu trả lời Hân Thích cho tôi.
Thực ra, chỉ cần nghe được tin Lôi Phi chưa chết là tôi đã nên vui rồi. Tôi biết mà, chỉ cần Hân Thích ra tay thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Thương tích của tôi nặng đến vậy cô ấy còn cứu sống được, giờ tôi khỏe như trâu, ra ngoài còn có thể lộn hai vòng nữa là khác.
“Trên lưng anh ta có năm vết thương, mỗi vết chưa tới một xen-ti-mét, tất cả đều mang độc.” Hân Thích chậm rãi nói: “Tuy không phải kịch độc, nhưng trong điều kiện thời tiết hôm đó thì cũng cực kỳ nguy hiểm. Khi chúng tôi tới nơi, độc tính đã lan khắp toàn thân anh ta rồi. Với người bình thường mà nói, chỉ cần một chút thi độc thôi cũng đủ lấy mạng.”
“Chỉ cần bị những thứ không phải người tấn công, thì đều sẽ mang theo thi độc sao?” Tôi đột nhiên nảy ra thắc mắc này, nhìn chằm chằm vào Hân Thích hỏi.
Cô nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia sáng, dường như rất hài lòng với câu hỏi này. Dù sao tôi cũng đã tiếp xúc với những thứ đó, tuy thời gian không dài nhưng tần suất lại cao, coi như cũng là lão làng rồi, kiểu gì cũng phải phòng bị một chút chứ.
Hân Thích khẽ gật đầu, thừa nhận suy nghĩ của tôi, đồng tình nói: “Con người và quỷ quái khác nhau. Như cô biết đấy, có vài con quỷ sợ dương khí của con người, người có dương khí nặng thậm chí còn không nhìn thấy quỷ. Cô cũng biết, mấy con quỷ cô gặp có phương diện nào đó rất sợ máu của cô. Tương tự như vậy, thứ mà chúng mang theo là thứ người bình thường không thể tiếp nhận. Nếu dùng khoa học để giải thích, thì là do cấu tạo khác nhau, phân tử của bọn chúng và phân tử của các cô là bài xích lẫn nhau.”
Khi nói những lời này, cô phân biệt rất rõ ràng giữa bọn họ và chúng ta. Nghe cách nói của cô, dường như cô không hề xếp bản thân vào nhóm con người.
Vậy rốt cuộc cô là gì?
Một sự tồn tại nằm ngoài ngũ giới ư?
“Vậy nên khi Lôi Phi bị móng tay của nữ quỷ Bảo Phượng đâm xuyên qua, dù bản thân con nữ quỷ đó không luyện độc, thì anh ấy ít nhiều cũng sẽ bị trúng độc đúng không?” Tôi tiếp tục hỏi.
Hân Thích gật đầu, hai chân cùng đặt lên ngăn dưới của bàn trà, chống cằm nhìn tôi thờ ơ nói: “Thể chất của người bạn cô cũng khá tốt, vận khí lại không tệ. Có một vết thương sượt qua tim anh ta ở khoảng cách một xen-ti-mét rưỡi, nhờ vậy mới miễn cưỡng giữ được mạng.”
“Cô còn hỏi chuyện này làm gì.” Lý Ương vừa lau tay vừa từ trong bếp đi ra, lấy trong tủ lạnh ba hũ pudding sữa, ném cho mỗi người một cái.
Hân Thích vừa thấy đồ ngọt, mắt lập tức sáng lên lấp lánh, cô ấy vẫn còn chút nhân tính. Tôi thì chẳng có khẩu vị. Hắc miêu Mạc Ly cọ lại gần tôi, tôi liền mở pudding sữa cho nó ăn.
Nó lười biếng nằm trên đùi tôi, hai chân trước giữ lấy hũ pudding, từng miếng từng miếng chậm rãi nhai, dáng vẻ vô cùng tao nhã.
Nhìn từ bên cạnh, bộ ria dài của nó khiến người ta phải thừa nhận, gọi là mèo mỹ hình cũng chưa đủ để hình dung.
Lý Ương ngồi xuống chiếc sofa đơn bên cạnh, gác một chân lên bàn trà, đắc ý nói: “Tình trạng của cô lúc đó còn nguy hiểm hơn cậu ta nhiều. Tuy rõ ràng là cậu ta bị thương sớm hơn, nhưng người ta chinh chiến sa trường lâu năm, kinh nghiệm đầy mình, biết tránh hại tìm lợi, chứ không giống cô, cứ thế dang tay dang chân nằm đó, như thể không chảy hết máu trong người thì chưa chịu vui vậy.”
“Tôi chỉ cho anh ta uống thuốc, đơn giản giúp cầm máu. Lý Ương thì đưa anh ta đến bệnh viện tư nhân của người quen. Còn tình huống của người ở trong biệt thự kia…”
Hân Thích cố ý bỏ lửng: “Chuyện đó, tạm thời tôi sẽ chưa nhúng tay vào.”