Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2992: Xâu Chuỗi

← Chap trước
Chap sau →

Trước khi khởi động chương trình tự hủy của phòng thí nghiệm, Quý Dữu đã chuyển toàn bộ tư liệu thu thập được cho Liên Minh.

Đồng thời, cô cũng gửi một bản cho hiệu trưởng Hồng và cô Mục Kiếm Linh.

Nửa giờ sau.

Quý Dữu mở lại phòng thí nghiệm.

Bên trong, mọi thứ đã hoàn toàn bị nghiền nát.

Những thiết bị kia, giáo sư Bạch, giáo sư Smith, đám áo blouse trắng, cùng những thí nghiệm thể từng chịu đủ loại tra tấn, tất cả đều tan thành mảnh vụn.

Quý Dữu ngồi thẫn thờ trước cửa phòng thí nghiệm một lúc.

Tiểu rồng vàng tiến lại gần, nói: “Này nữ nhân, dạo này cô hơi nóng nảy đó nha ~”

Quý Dữu không nói gì.

Tiểu rồng vàng cố gắng dùng tư duy của nhân loại để hiểu Quý Dữu, nhưng đáng tiếc, nó vẫn không nghĩ ra rốt cuộc vì sao Quý Dữu lại buồn bã đến vậy.

“Chúng ta chẳng phải đã thắng rồi sao?”

“Vì sao cô lại không vui?”

Quý Dữu túm lấy tiểu rồng vàng đang nhảy nhót trước mặt, nói: “Cậu không cảm thấy mình nói nhiều quá rồi à?”

Tiểu rồng vàng: “……”

Tiểu rồng vàng giậm chân: “Đồ nữ nhân không biết điều, từ nay Thiên Cẩu đại nhân không thèm để ý tới cô nữa.”

Nói xong, nó giãy khỏi tay Quý Dữu, nhảy phốc lên đầu Quý Dữu, đạp mấy cái, rồi chui tọt vào đám tóc của cô.

Bị nó quậy như vậy, trong lòng Quý Dữu những cảm xúc nặng nề, bức bối, u uất, cũng dần dần tan đi.

Cô đứng bật dậy: “Đi thôi, chúng ta xuống tầng sâu nhất của boong-ke tìm kiếm thêm một lượt, xem còn cá lọt lưới hay không.”

Ngoài những thường dân bị bắt cóc, toàn bộ hải tặc liên tinh trên hoang tinh này, bất kể già trẻ, gái trai, tất cả đều có tội.

Nếu Quý Dữu không có thực lực, thì thứ đang chờ cô chính là địa ngục.

Vì vậy, mỗi một kẻ ở đây, chỉ cần từng tham gia gây án, thì một tên cũng không được thả.

……

Một người, một cơ giáp, xuyên qua tầng dưới của boong-ke.

Rất nhanh, bọn họ tìm thấy một tên áo blouse trắng đang trốn.

Đó là một phụ nữ còn rất trẻ, trông xấp xỉ tuổi Quý Dữu, trốn trong một khoang cách ly kín.

Ngay khoảnh khắc Quý Dữu mở khoang, người phụ nữ đột ngột chộp lấy một cây gai nhọn, đâm thẳng về phía tim Quý Dữu!

Giây tiếp theo.

Quý Dữu đá một cước, hất văng vũ khí khỏi tay cô ta.

Người phụ nữ thét lên một tiếng, ngã sõng soài xuống đất.

Quý Dữu lạnh lùng nói: “Trốn kỹ thật đấy.”

Người phụ nữ không hé răng.

Nói xong, Quý Dữu túm lấy cô ta, tước sạch toàn bộ vũ khí, thiết bị, nút không gian, ngay cả quang não trên người cô ta cũng bị tháo xuống.

Người phụ nữ hiển nhiên không cam tâm, cố gắng phản kháng, nhưng thực lực của cô ta rất yếu, thứ duy nhất mạnh mẽ là tinh thần lực, thậm chí đã đạt tới cấp S.

Từng sợi tơ tinh thần hung hãn lao về phía thế giới tinh thần của Quý Dữu.

Thế nhưng —

Những tơ tinh thần vốn có thể dễ dàng xoắn giết thí nghiệm thể, trước mặt Quý Dữu lại không thể đến gần thân thể cô dù chỉ một bước.

Điều càng khiến người phụ nữ sợ hãi là: Sau khi tơ tinh thần được phóng ra, cô ta lại không thể thu hồi lại được!

Ngay giây tiếp theo.

Mơ hồ, cô ta cảm thấy trong thế giới tinh thần của mình xuất hiện một con cự mãng, con cự mãng quẫy mạnh cái đuôi.

Chỉ nghe —

Rắc!

Rắc!

Rắc!

Vô số tơ tinh thần, đồng loạt bị chặt đứt.

“A!!!”

Người phụ nữ thét lên đau đớn.

Tiểu rồng vàng gào to: “Giết chết cô ta!!!”

Vừa nãy, người phụ nữ này dám tấn công Quý Dữu, đúng là không thể tha thứ!

Tiểu rồng vàng hận không thể tự mình ra tay, đá chết cô ta.

Quý Dữu liếc nó một cái: “Cậu không thấy mình hơi nóng nảy sao?”

Tiểu rồng vàng: “Có à?”

“Không hề, Thiên Cẩu đại nhân tôi đây, một chút cũng không nóng nảy.”

Quý Dữu khẽ cười, xách người phụ nữ lên, nói: “Đây là nhân viên thí nghiệm duy nhất còn sót lại, không thể giết hết được, giữ lại một người giao cho phía chính phủ đi.”

Tiểu rồng vàng: “Được thôi.”

Sau đó, Quý Dữu xách theo người phụ nữ, chạy lung tung trong phòng thí nghiệm ngầm, tiện miệng bắt chuyện: “Này, chúng ta thương lượng một chút. Nếu cô chịu nói cho tôi biết dưới lòng đất còn giấu cơ quan nào, còn giấu người của các cô ở đâu, thì tôi sẽ cân nhắc để cô… tự đi bộ.”

Người phụ nữ vốn tưởng cô sẽ nói thả mình ra.

Tự đi bộ, là loại ban thưởng tốt đẹp gì sao?

Cô ta lười để ý tới Quý Dữu.

Quý Dữu cười cười: “Cô không thấy bộ dạng bây giờ của mình rất thảm hại à? Tôi để cô tự đi, cô có thể đi cho… tao nhã một chút mà.”

Người phụ nữ không lên tiếng.

Quý Dữu cũng không cười nữa, nói: “Cô không nói cho tôi biết bố trí dưới lòng đất của các cô, thì cùng lắm tôi chỉ tốn thêm chút thời gian để tự mình điều tra mà thôi.”

Nói xong.

Quý Dữu kéo theo người phụ nữ, đi về phía tầng kẹp tối tăm, rất nhanh lại tìm được một tên hải tặc tinh tế đang trốn.

Cô đá một cước, hất văng người kia, rồi ném người phụ nữ cho tên hải tặc, nói: “Kéo cô ta theo, đi sau tôi.”

Hải tặc tinh tế: “???”

Hắn còn tưởng mình nghe nhầm.

“Cô? Cô chắc là muốn tôi giúp à?”

Quý Dữu quay đầu, nhe răng cười với hắn: “Đúng vậy, người giao cho anh, nhớ đừng để cô ta chạy mất.”

Hải tặc tinh tế: “Nhưng… nhưng chúng ta không phải là kẻ địch sao?”

“Tôi vì sao phải giúp cô?”

Quý Dữu đáp: “Không có vì sao cả, chỉ là tôi thấy hơi mệt, thấy anh cao to lực lưỡng, không muốn lãng phí nhân lực thôi.”

Hải tặc tinh tế: “……”

Hắn không nhận lấy, nhân lúc Quý Dữu không chú ý, quay đầu bỏ chạy.

Ngay giây sau.

Một hòn đá lớn từ mặt đất hoang tinh bay tới.

Ầm!

Tên hải tặc bị đập ngã xuống đất.

Quý Dữu nói: “Không nghe lời, lần sau sẽ đánh vào cổ anh.”

Lần này, tên hải tặc không dám giở trò nữa, ngoan ngoãn làm phu khuân vác, kéo theo người phụ nữ mặc áo blouse trắng, đi sau Quý Dữu.

Quý Dữu cười tủm tỉm: “Không tệ, rất nghe lời. Anh làm tốt đi, nếu tôi tâm trạng tốt, có khi sẽ thả anh.”

Nghe vậy, mắt tên hải tặc lập tức sáng lên.

Vì muốn sống sót, hắn ngoan ngoãn đi theo sau Quý Dữu.

Tiếp theo.

Quý Dữu liên tục tìm ra thêm mấy tên hải tặc đang trốn, cùng vài trợ lý của đám áo blouse trắng.

Kẻ nào không nghe lời, Quý Dữu giết ngay tại chỗ.

Kẻ nào nghe lời, thì tự giác đi theo.

Thế là —

Từ tầng sâu nhất của boong-ke ngầm, xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ.

Quý Dữu đi đầu, phía sau là từng chuỗi hải tặc tinh tế, nam nữ già trẻ đều đủ cả.

Càng khiến người ta cạn lời hơn là: Không phải không có kẻ phản kháng, chỉ là tất cả đều chết dưới đao của Quý Dữu.

Cứ như vậy, Quý Dữu từ tầng trong cùng, lần mò lên tới tầng trên cùng của boong-ke, đến một quảng trường lớn gần trạm tiếp tế năng lượng, nơi trước kia cô từng sạc năng lượng cho cơ giáp.

Lúc này, số lượng hải tặc tụ tập đã hơn một ngàn người.

Lão Ngưu vẫn ở ngoài hoang tinh, thân hình quá lớn, không thể vào trong boong-ke, vì thế ngoài tiểu rồng vàng, bên cạnh Quý Dữu không có trợ thủ nào khác.

Cô đương nhiên không dám manh động, cũng không dám sơ suất.

Khi số lượng hải tặc bị gom lại ngày càng nhiều, cô thu hết vũ khí và trang bị của bọn họ, rồi yêu cầu mỗi người tự trói một người bên cạnh mình, sau đó…

Tất cả dùng dây thừng nối lại thành một chuỗi.

← Chap trước
Chap sau →