Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 376: Trò Chơi Bắt Đầu

← Chap trước
Chap sau →

Tôi tiện hỏi thăm ở quầy lễ tân một chút, ngoài những phòng đã dành riêng cho đoàn phim, khách sạn không còn phòng trống nào khác, buộc tôi phải quay lại phòng tổng thống của vị tổng tài Diệp.

Dùng thẻ mở cửa, vừa đẩy cửa vào đã thấy Diệp Ấu Di đang vừa khóc vừa làm loạn trước mặt Diệp Thu Mặc, như thể chịu ấm ức rất lớn.

Có vẻ như tôi quay về không đúng lúc.

Diệp Ấu Di ngồi bệt trên tấm thảm, đôi giày cao gót đã bị ném sang một bên, lớp trang điểm hơi lem vì khóc, trông khá chật vật.

Tôi đứng đơ tại chỗ, một giây sau liền cúi đầu, giả vờ như không nhìn thấy gì, nép người dọc theo tường lén lút đi về phía phòng mình.

Diệp Ấu Di đột nhiên bật dậy từ dưới đất, như mấy người nhảy popping, đứng thẳng lên không chút trở ngại, chân còn không hề cong.

Cô ta làm tôi giật mình, đứng sững lại một chút.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, cô ta đã lao đến bên cạnh tôi, giơ tay định tát, hét lớn: “Có phải vì cô ta không? Chính vì cô ta nên anh muốn hủy hôn đúng không? Anh đừng quên lúc trước đã hứa những gì!”

Tôi nhớ rõ lực tay của Diệp Ấu Di rất mạnh, cái tát này mà giáng xuống chắc cổ tôi cũng gãy mất. Nhưng tôi vốn đã dán sát vào tường, không còn chỗ để tránh.

Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái tát, nhưng mãi vẫn không thấy rơi xuống.

Tôi hé một mắt nhìn trộm, Diệp Thu Mặc đã đứng chắn trước mặt tôi từ lúc nào, đối diện với Diệp Ấu Di đang khóc như mưa, anh lạnh lùng nói: “Cô làm loạn đủ chưa, đừng làm mất mặt nữa.”

“Ha ha… ha ha…” Diệp Ấu Di vừa khóc vừa cười, lùi lại hai bước đầy chán nản, hất tay anh ra, cái tay vừa định tát tôi, rồi nói: “Anh biết không? Bao nhiêu năm rồi, số lần anh chạm vào tôi đếm trên đầu ngón tay, mà gần đây anh liên tục chạm vào tôi hai lần, đều là để ngăn tôi, không cho tôi chạm vào Tô Ly. Trong mắt anh, cô ta quan trọng đến vậy sao?”

Diệp Thu Mặc lười để ý đến cô ta, không nói gì.

Diệp Ấu Di điên cuồng vò tóc, căm hận nói: “Bao nhiêu năm nay, tôi đã vì nhà họ Diệp các người mà bỏ ra bao nhiêu, trong lòng các người đều rõ! Lúc trước tôi ở lại nhà họ Diệp là vì anh, nếu không phải vì anh, tôi sẽ làm ra chuyện gì, anh cũng biết rõ! Anh không sợ tôi ra tay với đại phu nhân và lão phu nhân sao?”

“Đó là chuyện của họ, không liên quan đến tôi.” Diệp Thu Mặc lạnh nhạt đáp.

Giọng điệu của anh lạnh lẽo, như thể chuyện đại phu nhân và lão phu nhân xảy ra điều gì, cũng là điều anh mong muốn. Thái độ của anh cho thấy anh đã đủ mạnh để thoát khỏi sự khống chế của những người đó, thậm chí còn rất muốn rời khỏi.

Rõ ràng điều này không giống với thỏa thuận ban đầu. Mắt Diệp Ấu Di mở to đầy kinh hoàng, cô ta nhìn anh như nhìn một người xa lạ.

Cô ta hơi hé miệng, rất lâu sau mới nói: “Anh… anh muốn…”

“Đúng như cô nghĩ.” Diệp Thu Mặc cười lạnh, nhìn cô ta: “Từ đầu cô nên hiểu, cô không thể uy hiếp được tôi.”

“Anh!” Giọng Diệp Ấu Di vang lên chói tai, cô ta gào lên một tiếng khiến tôi cảm thấy màng nhĩ như sắp vỡ. Tôi lén dịch sang bên cạnh một chút, muốn trốn về phòng khóa cửa, mặc kệ mọi chuyện bên ngoài.

Nhưng vừa ló ra nửa người sau lưng Diệp Thu Mặc, tôi đã thành công thu hút ánh nhìn của Diệp Ấu Di. Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, như muốn nuốt chửng tôi bằng ánh mắt.

Tôi biết nếu dám lộ cả người ra, cô ta sẽ tiếp tục lao về phía tôi như thú dữ vồ mồi, xé tôi ra thành từng mảnh.

Tôi nhếch khóe miệng, dứt khoát lùi lại, quay về dưới sự che chở của Diệp Thu Mặc.

“Anh phải biết rằng, nếu không có tôi, đại phu nhân và lão phu nhân sẽ gặp phải chuyện gì. Họ cũng sẽ không còn nằm trong sự khống chế của tôi nữa. Chỉ cần tôi trở tay một cái, họ sẽ…” Diệp Ấu Di không thể tin nổi, vẫn tiếp tục uy hiếp Diệp Thu Mặc.

Vị tổng tài họ Diệp khẽ gật đầu, nói: “Tôi biết, tùy cô.”

“Anh…” Diệp Ấu Di sững sờ vài giây, đột nhiên ngẩng đầu cười lớn. Tiếng cười của cô ta điên loạn, lạnh lẽo. Cười một lúc, cô ta cúi đầu nhìn Diệp Thu Mặc, lạnh giọng nói: “Xem ra anh không tin tôi sẽ ra tay. Vậy thì tôi sẽ cho anh thấy thủ đoạn của tôi. Không cho các người nếm chút đau đớn, các người còn muốn thoát khỏi sự khống chế của tôi! Tôi sẽ không bỏ qua cho các người. Trò chơi của chúng ta… bây giờ mới chỉ bắt đầu.”

Nói xong, Diệp Ấu Di dừng lại vài giây.

Vài giây đó dài đến đáng sợ.

Khi nói những lời vừa rồi, biểu cảm và giọng điệu của cô ta giống hệt mụ phù thủy trong Công chúa Bạch Tuyết, sắc nhọn và đầy hận ý. Cô ta hận không thể ngay lập tức nuốt chửng toàn bộ người nhà họ Diệp, thậm chí còn ước mình là con bọ ngựa, có thể nuốt trọn Diệp Thu Mặc, coi anh như chất dinh dưỡng, ít nhất như vậy còn có thể hợp làm một, mãi mãi ở bên nhau.

Lúc này, Diệp Ấu Di đã hoàn toàn phát điên. Cô ta bước vào trạng thái báo thù. Cô ta không còn là người của nhà họ Diệp nữa, cô ta muốn tất cả mọi người phải nếm mùi đau khổ, muốn đứng trên cả nhà họ Diệp.

Đứng trên một đống xương trắng.

Những bí mật của nhà họ Diệp, đối với cô con nuôi này dường như chẳng phải là chuyện gì lớn. Thậm chí có cảm giác mọi bí mật của nhà họ Diệp đều bắt nguồn từ cô ta. Tôi không biết đại phu nhân và lão phu nhân bị nắm thóp gì trong tay cô ta, nhưng nghe giọng điệu đó, có vẻ như nếu không có cô ta, họ sẽ nhanh chóng suy tàn.

Tôi nhớ đến vị đại phu nhân vẫn còn phong vận, làn da trắng mịn bất thường, sắc mặt cực kỳ tốt.

Lần đầu gặp, tôi còn tưởng bà tiêm quá nhiều botox, sau đó lại cảm thấy có lẽ đó chính là diện mạo thật của bà.

Tóm lại, phụ nữ nhà họ Diệp, người nào cũng thần bí hơn người kia.

Câu chuyện của họ dường như còn quỷ dị hơn cả Diệp Thu Mặc.

Tôi không hề muốn biết, vì tôi sẽ bị cuốn vào đó. Tôi chỉ ước lúc này có thể tìm một cái khe đất chui xuống, hoặc bẩm sinh là người điếc, không nghe thấy họ đang nói gì.

“Đó là chuyện giữa cô với lão phu nhân và đại phu nhân.” Diệp Thu Mặc nói rất bình thản: “Cô nên biết, tôi không cần năng lực của cô. Sự uy hiếp của cô với tôi không có bất kỳ tác dụng nào.”

“Anh định phản bội họ.” Diệp Ấu Di nheo mắt nói.

Diệp Thu Mặc lạnh lùng đáp: “Phản bội? Chỉ là họ không còn giá trị với tôi nữa. Những thứ tôi nên có, tôi đã có rồi, không phải sao?”

“…Ý anh là, chúng tôi đã trở thành chướng ngại của anh?” Diệp Ấu Di cuối cùng cũng bắt đầu sợ hãi. Sự kiêu ngạo lúc nãy đã biến mất.

Diệp Thu Mặc cười lạnh. Tôi không nhìn thấy rõ mặt anh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo đó.

Anh không trả lời Diệp Ấu Di, nhưng biểu cảm của anh chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

“Được, vậy chúng ta cứ chờ xem.”

Đó là câu cuối cùng Diệp Ấu Di nói trước khi rời đi. Với tính cách của cô ta, tôi tin chắc cô ta sẽ dấy lên một cơn mưa máu gió tanh.

Diệp Thu Mặc quay lại nhìn tôi. Biểu cảm của anh vẫn lạnh lùng, chưa kịp chuyển đổi lại.

Chính biểu cảm đó khiến tôi hiểu ra cơn bão này, vốn là điều anh vẫn luôn chờ đợi.

Chúng tôi… tất cả đều chỉ là quân cờ.

← Chap trước
Chap sau →