Tôi đứng ở phía cuối đám đông, chờ Lý Ương xuất hiện.
Những chuyện xảy ra vài tiếng trước vẫn còn hiện rõ trong đầu, cuộc cãi vã giữa Diệp Thu Mặc và Diệp Ấu Di khiến tôi chẳng hiểu gì cả.
Sau khi Diệp Ấu Di đập cửa rời đi, tôi không đợi Diệp Thu Mặc quay lại giải thích gì với mình, mà men theo tường chạy thẳng vào phòng, khóa cửa lại.
Gần đến một giờ, tôi mới từ trong phòng đi ra. Trong phòng tổng thống không có bất kỳ âm thanh nào, ít nhất là phòng khách không có người.
Tôi liếc nhìn phòng của Lôi Phi, cửa mở toang nhưng anh ta không có ở đó.
Phòng của Diệp Thu Mặc thì đóng kín, tôi cũng chẳng có hứng thú biết anh đi đâu, nên dứt khoát xuống tầng dưới, chờ đến một giờ.
Quyết định này của Diệp Ấu Di hiển nhiên đã lan khắp đoàn phim. Mọi người đều dừng công việc, nhường ra một khoảng trống ở giữa đại sảnh.
Không biết có phải do Lý Ương sắp xếp hay không, ở đó đã đặt sẵn một cái bàn, loại bàn cao hình chữ nhật. Trên bàn trải một tấm giấy giống như giấy tuyên thàng màu vàng, trên “khăn bàn” đó đặt ba cái đĩa lớn ánh vàng lấp lánh.
Bên trong lần lượt là một đĩa chu sa màu đỏ, một đĩa cát đất màu đen, và một đĩa bột trắng, tôi không nhận ra đó là thứ gì.
Phía sau ba cái đĩa vàng là một giá đỡ nến cũng ánh vàng, trên đó cắm ba cây nến đỏ to bằng nắm tay trẻ con.
Trên giá nến dường như có khắc những hoa văn phức tạp, nhưng trong đám đông có mấy người đàn ông cao lớn chắn tầm nhìn, tôi không nhìn rõ.
Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra xem giờ, còn chưa đến năm phút nữa là một giờ, mà Lý Ương vẫn chưa thấy xuất hiện.
Ơ… anh ta không phải là lén chuồn mất rồi chứ?
Sáng nay anh còn nói với tôi, hòn đảo này là nơi những người như họ đều biết, không thể tùy tiện động vào. Lỡ anh chuồn thật, có phải tôi cũng nên chạy không?
May mà tôi đứng ở cuối đám đông, nhân lúc chưa ai chú ý, tôi định lùi thêm vài bước về phía cửa, chuẩn bị sẵn sàng để chạy nước rút bất cứ lúc nào.
Khi kim đồng hồ cuối cùng chỉ đúng một giờ, đúng lúc tôi quay người định chạy ra cửa, thì Lý Ương cuối cùng cũng uể oải ngáp dài, từ trên lầu đi xuống.
Anh mặc một bộ trường bào màu trắng ngà, tóc được chải gọn gàng, vuốt ngược ra sau, ngay cả râu lún phún ở cằm cũng được cạo sạch sẽ.
Trên chiếc áo trắng có rất nhiều hoa văn chìm, nhưng cũng cùng màu trắng. Từ trưa trời đã bắt đầu mưa, trong đại sảnh hơi tối, hoàn toàn không nhìn rõ những hoa văn đó là gì.
Áo dài đến tận mắt cá chân, đến cả anh mang giày gì cũng không nhìn thấy. Chỉ là, đột nhiên một Lý Ương tuấn tú như vậy xuất hiện trước mắt tôi, tôi thật sự… nhất thời không thể tiếp nhận nổi.
Bình thường quen gọi anh là “ông chú thối”, “đạo sĩ thối”, hình ảnh luộm thuộm của anh đã ăn sâu vào đầu tôi rồi.
Tôi biết không phải Lý Ương coi trọng cái màn nhảy đồng này, mà là anh coi trọng danh dự của một đạo sĩ và bộ đạo bào trên người mình.
Bộ áo đó chắc chắn bình thường được cất gọn gàng trong chiếc hộp nhỏ mà anh từng mang theo. Trong phòng chứa đồ tôi chưa từng thấy nó, mà bộ áo lại sạch sẽ bất thường, nhưng cũng không giống đồ mới.
Khi anh quay người bước xuống lầu, tôi thoáng thấy sau lưng áo có một hoa văn chìm, dường như là một chữ cổ, nếu không nhầm thì là chữ “Lý”.
Hồi đại học tôi có học môn phụ là lịch sử mỹ thuật thế giới, từng nghiên cứu về chữ cổ Trung Quốc, loại chữ cực kỳ cổ xưa, nhưng lại xuất hiện sau thời kỳ chữ tượng hình.
“Chú ơi, những chữ này là gì vậy?” Giọng cô bé non nớt, đáng yêu.
Người đàn ông ngồi sau một chiếc bàn màu đen, đen tuyền, bề mặt rất nhẵn, nhưng lại toát lên cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương.
“Những chữ này con không cần học, học rồi cũng không có lợi gì cho con đâu.” Người đàn ông dịu dàng đáp.
Cô bé không vui, chu môi nói: “Chú rõ ràng lúc nào cũng dùng những chữ này, mà lại không cho con học, chắc chắn là đang lén viết xấu con rồi.”
“Ha ha.” Người đàn ông cười đầy cưng chiều, rồi nói tiếp: “Nói xấu con à? Hay là con lại làm chuyện gì không ngoan rồi?”
“Con…” Cô bé ngượng ngùng cúi đầu, hai bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo vò vò. Cô mặc một chiếc áo khoác nhỏ màu hồng, bên trên có rất nhiều quả dâu tây nổi, đáng yêu vô cùng.
Cô lí nhí nói: “Hôm nay… trưa nay ở chỗ chị Ngu Dạ… con… con tè dầm…”
Nói xong, cả khuôn mặt cô bé đỏ bừng, mắt cụp xuống, trên mí mắt không có nốt ruồi.
“Không sao, con còn nhỏ mà.” Người đàn ông nói dịu dàng, nhưng vẫn không giấu được ý cười.
Cô bé ngẩng đầu lên không vui, lớn tiếng nói: “Hừ, con còn nhỏ mà, chú không được cười con.”
“Đây là lần thứ mấy con tè dầm ở chỗ chị Ngu Dạ rồi? Tối qua cô ấy còn than với chú, nói cái giường mới mua sắp bị con làm cho ngập nước rồi, còn bảo chú phải thưởng thêm tiền cho cô ấy.” Trong lời nói của người đàn ông tràn đầy ý cười.
Mặt cô bé đã đỏ đến tận cổ, cái miệng nhỏ chu ra như có thể treo đèn dầu.
Cô quay đầu sang chỗ khác, khoanh tay nói: “Hừ, chú không dạy con thì con sẽ để anh Bách Triết Nguyên dạy, anh ấy đối xử với con dịu dàng hơn chú nhiều.”
Giọng nói non nớt, khuôn mặt đỏ hồng, đôi mắt to long lanh như búp bê.
Mái tóc của cô bé được chải chuốt rất cẩn thận, rõ ràng được nuôi dưỡng như một nàng công chúa nhỏ.
“Không được để cậu ta dạy.” Giọng người đàn ông thoáng mang chút ghen, anh hừ lạnh nói: “Nếu con còn suốt ngày chạy đi tìm cậu ta chơi, mỗi lần đi là nửa ngày không về, thì chú sẽ điều cậu ta đến thành phố khác làm việc.”
“Không muốn, chú là đồ xấu xa!” Cô bé dậm chân, làm mặt quỷ, quay người chạy đi, vừa chạy vừa hét lớn: “Con đi tìm anh Bách Triết Nguyên đây, chú là đồ đại xấu xa! A…”
Chạy quá nhanh, lại không để ý đường dưới chân, hai chân ngắn ngủn của cô vướng vào nhau, cả người chúi về phía trước.
Nhưng cô không ngã xuống đất, một đôi tay lớn đã kịp đỡ lấy cô, thuận thế ôm cô vào lòng.
Cô bé quay tay ôm cổ anh. Người đàn ông quay lưng, ngồi xổm xuống, không nhìn rõ mặt, chỉ thấy mái tóc đen mềm mại sạch sẽ của anh.
“Không sao chứ?” Anh lo lắng kiểm tra cô bé.
Cô bé “hì hì” cười ngốc nghếch, đắc ý nói: “Ở trước mặt chú, con chưa từng bị ngã đâu, lần nào chú cũng nhanh như vậy.”
“Đó không phải là lý do để con nghịch ngợm.” Giọng người đàn ông có chút trách nhẹ.
Bàn tay nhỏ của cô bé áp lên mặt anh, lộ ra hàm răng nhỏ xinh, vui vẻ nói: “Chú đừng ghen nữa, con không đi tìm anh Bách Triết Nguyên nữa đâu. Con chỉ muốn biết tất cả mọi thứ về chú thôi…”
“Đồ ngốc, rồi con sẽ biết thôi.” Người đàn ông đứng dậy, trong lòng vẫn ôm cô bé đang vui vẻ cười tít mắt.