Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 398: Cuộc Tấn Công Bất Ngờ

← Chap trước
Chap sau →

Hừ, cái gì mà bị nhập, Lý Ương rõ ràng là cố tình chuyển chủ đề.

Mỗi khi có chuyện không muốn giải thích với tôi, anh ta đều làm như vậy.

Anh ta có cả vạn cách để moi thông tin từ tôi, nhưng khi anh ta giả ngốc, lảng tránh hay chơi xỏ, thì tôi hoàn toàn bó tay.

Để tôi lại một mình trong phòng, Lý Ương chạy biến đi mất. Còn nói gì mà tôi sắp gặp “
huyết quang chi tai, phải ở bên bảo vệ tôi cơ đấy.

Tôi bực bội ngồi xuống sofa, khoanh chân nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phong cảnh ở phòng này đương nhiên không thể so với phòng tổng thống, nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy biển ở phía xa. Vì đây là phòng có thể nhảy từ ban công xuống hồ bơi bên dưới, nên tầng không cao.

Tôi chậm rãi hồi tưởng lại tất cả những gì mình đã thấy. Đầu óc rối như tơ vò, nhưng lại có một trật tự kỳ lạ.

Cảm giác này rất quái, giống như cả thế giới đều tỉnh táo, chỉ có mình tôi say.

Tôi thở ra một hơi, cầm chai nước đã nguội, chậm rãi uống. Tiện tay nhặt điều khiển trên sofa, bật TV, tùy tiện chuyển kênh, xem đại một chương trình.

Trên màn hình, mấy chú ngựa con đang chạy tung tăng, thì ở khóe mắt tôi vụt qua một bóng đen.

Rõ ràng tốc độ của bóng đen đó còn nhanh hơn cả mấy con ngựa trên TV. Tôi lập tức quay đầu nhìn về phía ban công, không có gì cả.

Dù biết gần đây mình có chút suy nhược thần kinh, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ cảm thấy… mình không nhìn nhầm.

Tôi lại đưa mắt về phía TV, nhưng phần lớn sự chú ý vẫn dồn về phía ban công.

Quả nhiên, chưa đến một phút sau, lại cảm thấy có thứ gì đó vụt qua!

Tôi lập tức đứng dậy, vừa đi về phía ban công, vừa quan sát xung quanh, muốn tìm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí.

Khi vừa đi đến gần giường, còn cách ban công vài mét, đột nhiên tôi cảm thấy lưng bị kéo mạnh, đau điếng.

Có người từ phía sau khống chế tôi!

Cánh tay rắn chắc của hắn luồn qua hai tay tôi, vặn tôi như một cái dây thừng sắp bị xoắn chặt. Hắn còn dư một tay để bóp cổ tôi.

Hắn hoàn toàn không định để tôi sống.

Một tay siết chặt cổ tôi, với lực như vậy, tôi bị bóp chết chỉ là chuyện sớm muộn.

Tôi há miệng, cố gắng hít thở từng ngụm lớn, nhưng đó chỉ là kéo dài thời gian.

Hơi thở nặng nề của hắn phả vào tai tôi, mùi trên người hắn rất lạ. Với cách ra tay tàn nhẫn thế này, tôi cảm thấy chắc chắn không phải Doãn Tầm.

Là ai?

Hắn bóp cổ tôi quá chặt, hai tay tôi lại bị khống chế, gần như mất hoàn toàn khả năng phản kháng.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi liếc thấy chiếc tủ bên cạnh.

May mà tôi đứng không xa cái tủ, tôi dồn hết chút sức lực cuối cùng, đạp mạnh một chân vào tủ, đồng thời ngửa đầu ra sau đập mạnh một cái.

Tôi vốn nghĩ phản xạ sinh tồn này ít nhất cũng khiến người phía sau lảo đảo.

Ai ngờ hắn vẫn đứng vững như núi.

Ngược lại, đầu tôi va vào hắn như đập vào đá, choáng váng quay cuồng, trước mắt như đầy sao bay.

Cú này khiến tôi hoàn toàn mất ý chí chống cự.

Chỉ còn lại chờ chết.

Hắn ở phía sau tôi thở hổn hển, đối với việc tôi phản kháng thì cực kỳ khinh thường, ngược lại còn chuẩn bị tung ra đòn kết liễu, bàn tay bóp cổ tôi siết chặt hơn nữa.

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra cảnh hắn sẽ bẻ gãy cổ tôi ngay lập tức. Có khi vào khoảnh khắc cuối cùng, khi cổ tôi bị vặn lệch một trăm tám mươi độ, tôi còn có thể nhìn thấy hắn là ai, để khỏi chết oan.

“Bọn họ đang làm gì vậy?” Giọng một bé trai vang lên bên cạnh.

“Đúng, bọn họ đang làm gì vậy.” Giọng bé gái non nớt lập tức tiếp lời.
Hai giọng nói này… nghe quen quen!

Họ đứng ở phía chéo sau tôi, tôi không nhìn thấy.

Nhưng rõ ràng kẻ phía sau tôi cũng nghe thấy. Hắn quay người về phía đó, kéo theo cả tôi xoay theo, gần như bị nhấc bổng, chân tôi sắp không chạm đất nữa.

Cựu Thành và Cửu Trọng đứng đó, mặc áo bào trắng sạch sẽ, hai tay nhỏ chồng lên nhau đặt trước bụng, giấu trong ống tay áo rộng.

Trên mặt họ đeo chiếc mặt nạ tam giác nhỏ, màu trắng viền đen, dáng người thấp bé. Theo hướng họ quay đầu, chắc là đang nhìn về phía tôi.

Tôi hít một hơi, cố gắng cầu cứu: “Cứu… tôi…”

Giọng yếu ớt như tơ, đó đã là âm thanh lớn nhất tôi có thể phát ra.“Cô ấy đang ở trong phòng của chủ nhân.” Cựu Thành nói.

“Đúng, cô ấy đang ở trong phòng của chủ nhân.” Cửu Trọng lập lại.

Chiếc hộp của Lý Ương đặt trên tủ, cú đạp vừa rồi của tôi không cứu được mình, nhưng lại đánh động hai đứa nhỏ này.

Trong lòng tôi lại dấy lên hy vọng, hai đứa chắc chắn có cách cứu tôi.

“Tại sao cô ấy lại ở trong phòng của chủ nhân?” Cựu Thành nói bằng giọng non nớt.

“Đúng, tại sao cô ấy lại ở trong phòng của chủ nhân?” Cửu Trọng lặp lại, giọng ngọt lịm.

Tôi đã không thể nói thêm được nữa, chỉ còn trong tích tắc giữa sống và chết.

Sau khi nhìn thấy họ xuất hiện, kẻ phía sau dường như đã quyết định dứt khoát, hắn muốn nhanh chóng giết tôi, rồi mới đối phó với hai đứa.

“Cô ấy là tình nhân của chủ nhân sao?” Cựu Thành nói, dù là câu hỏi, giọng điệu vẫn không hề có sắc thái nghi vấn. Hai đứa giống như trẻ con mới học nói, âm điệu rất kỳ lạ.

“Không đúng, ta mới là tiểu tình nhân của chủ nhân.” Cửu Trọng, đứa luôn bắt chước lời Cựu Thành, lần này lại bất ngờ nói khác đi.

Cựu Thành hoàn toàn không để ý đến Cửu Trọng, như thể bên cạnh không hề có ai.

Nó bước nhẹ lên một bước, bước chân nhỏ đến mức gần như đứng yên tại chỗ, chỉ thấy tà áo rộng khẽ lay động.

Nó nghiêng cái đầu nhỏ nhìn về phía này, vài giây sau thì ra tay.

Cựu Thành rút từ trong tay áo ra một lá bùa màu vàng, kẹp giữa những ngón tay nhỏ xíu. Nó cúi đầu lẩm bẩm vài câu, lá bùa lập tức dựng thẳng đứng trong tay.

Sau đó, nó ném về phía chúng tôi.

Lá bùa lập tức hóa thành vô số đạo, bao vây kín xung quanh tôi và kẻ phía sau.

Chỉ trong vài giây tiếp theo, tôi nghe thấy bên tai tiếng nổ lách tách như pháo. Không ngừng có thứ gì đó giống như đạn bi bắn vào người tôi, dày đặc đến mức như muốn xuyên thủng cơ thể!

Cựu Thành đang tấn công không phân biệt mục tiêu!

Cửu Trọng vốn luôn làm theo Cựu Thành, quả nhiên tôi thấy nó cũng rút ra một lá bùa, bắt đầu lẩm bẩm niệm chú.

Nếu đòn này tung ra, đừng nói là tôi, ngay cả kẻ phía sau cũng không chịu nổi.

Chỉ với đợt tấn công của Cựu Thành thôi, áp lực ở cổ tôi đã giảm đi đáng kể. Kẻ phía sau khẽ rên lên, rõ ràng hắn đã bị thương.

← Chap trước
Chap sau →