Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 400: Không Được Đem Đi Nuôi Kiếm, Nếu Không Sẽ Bị Đánh Đòn

← Chap trước
Chap sau →

Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng xương “rắc, rắc” vang lên.

Phản ứng đầu tiên của tôi dĩ nhiên là, Dương Vĩ đã bẻ gãy người tôi làm đôi.

Càng nghĩ vậy, tôi càng cảm thấy phần eo như mất hết sức lực, cả cơ thể như đang bị xé rời, giống như bị ngũ mã phanh thây.

Tôi muốn nhìn thế giới lần cuối, ít nhất là nhớ rõ cái tên đồng đội ngu như heo Lý Ương kia, trong lòng còn nghĩ, dù có thành quỷ cũng không tha cho anh ta, thì thấy trước ngực Dương Vĩ, một thanh kiếm xuyên thẳng qua.

Thanh kiếm là bằng đồng xanh, tuyệt đối không phải kiếm gỗ đào.

Dương Vĩ lập tức ném tôi sang một bên, ôm ngực gào lên đau đớn.

Ngũ tạng lục phủ của tôi cũng suýt bị ném văng ra ngoài, nằm dưới đất chẳng dễ chịu gì hơn. Nhưng bùa chú của Cựu Thành và Cửu Trọng dường như đã được thu lại, vì lần này tôi bị ném đi rất xa.

Hai lần trước Dương Vĩ ném tôi, tôi đều bị lớp kết giới trong suốt của bùa chắn lại. Lần này bị ném xa hơn, cũng đau hơn.

Lý Ương đứng phía sau Dương Vĩ, thò đầu ra ngửi thứ chất đen chảy ra từ người hắn, bất đắc dĩ nói: “Cương thi. Hắn đã biến thành cương thi rồi. Bây giờ ngoài công kích pháp thuật của chúng ta ra, mọi đòn tấn công vật lý đều không có tác dụng với hắn. Cái trò giật tóc của phụ nữ như cô, với hắn chẳng khác gì gãi ngứa.”

“Thấy chưa, máu hắn sớm đã đông lại như đậu hũ não, còn vón thành cục. Nhát kiếm này của tôi đâm xuống, máu thối trong người hắn gần như chảy hết rồi.”

Tôi cũng ôm ngực nhìn Dương Vĩ. Nói thật, lượng “máu đậu hũ” chảy ra từ hắn còn không bằng một bát đậu hũ não tôi ăn sáng.

Điều đó có nghĩa là vết máu chúng tôi phát hiện ở ngoại ô trước đó đúng là của hắn. Khi ấy hắn đã mất máu quá nhiều, vượt xa mức mà người bình thường có thể chịu đựng.

Nếu đúng như Tiêu Diễm luôn lo lắng… thì anh Vĩ của anh ấy đã không còn là người bình thường nữa.

Trong lòng tôi cũng có chút khó chịu. Dù sao lúc đó Tiêu Diễn vì giúp tôi truy tìm Doãn Tầm mà mới khiến Dương Vĩ biến thành thế này. Không chỉ Tiêu Diễm khó mà vượt qua được, mà tôi cũng khó chấp nhận.

Thấy tôi trừng mắt đầy sợ hãi nhìn bên này, Lý Ương hiểu được suy nghĩ của tôi, thở dài nói: “Con người có số mệnh riêng. Việc Dương Vĩ thành ra thế này không hoàn toàn do các người. Hơn nữa, Doãn Tầm bọn họ chắc chắn có lựa chọn. Khi Tiêu Diễn truy theo hắn, hắn nhất định đã biết, nhưng lại không ra tay với Tiêu Diễn, mà chọn Dương Vĩ.”

“Dù khi đó Tiêu Diễn và Dương Vĩ không đi truy hắn, hắn cũng sẽ tìm người giúp đỡ. Giờ chúng ta phải tập trung tinh thần. Có khi hắn không chỉ có một trợ thủ đâu. Dương Vĩ đã trà trộn vào đội an ninh, những kẻ còn lại vẫn đang ẩn trong bóng tối. Chúng ta ở ngoài sáng, đây mới là điều khó xử nhất.”

Nội tạng tôi co thắt dữ dội, cảm giác chỉ cần mở miệng là máu sẽ phun ra, nên dứt khoát không đáp lại Lý Ương.

Còn tên đạo sĩ kia tưởng rằng tôi không chịu nổi chuyện này, sợ tôi xảy ra chuyện, liền quay lại đỡ tôi dậy, nói: “Này, đói rồi chứ? Đồ ham ăn? Đây, thịt kho tàu và sườn xào chua ngọt ngon nhất, tôi đặc biệt nhờ đầu bếp làm cho cô. Tôi đâu có quyền như tổng tài Diệp nhà cô, có thể gọi đầu bếp quay lại sau giờ làm. Tôi phải bỏ ra cả đống tiền đấy.”

Tôi vẫn không nói gì.

“Chủ nhân, hay là giết cô ta rồi đem cho kiếm ‘ăn’ đi. Máu của cô ta rất đặc biệt, Cựu Thành ngửi thấy rồi.”

Cựu Thành đứng một bên, hai tay nhỏ giấu trong tay áo trắng. Mặt bị mặt nạ che khuất nên tôi không thấy biểu cảm, cộng thêm giọng nói vô cảm, khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo đến tuyệt vọng.

“Đúng vậy, chủ nhân cứ giết cô ta rồi đem đi nuôi kiếm đi. Máu của cô ta rất đặc biệt, Cửu Trọng cũng ngửi thấy rồi.” Giọng của Cửu Trọng có phần hưng phấn, nhưng động tác lại cứng đờ, hai tay nhỏ vẫn giấu trong tay áo rộng, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Lý Ương quay đầu nhìn hai đứa một cái, rồi nhanh như chớp xông tới, mỗi đứa gõ cho một cú vào đầu, nghiêm giọng nói: “Đã nói với các ngươi bao nhiêu lần rồi, kiếm gỗ đào phải giữ cho sạch sẽ, nếu không tâm các ngươi cũng sẽ trở nên dơ bẩn! Không thấy vừa rồi khi ta đánh con cương thi đó, ta dùng pháp khí khác sao? Ta có dùng kiếm gỗ đào không? Lần sau còn để ta nghe thấy các ngươi nói chuyện ‘nuôi kiếm’, ta sẽ đánh nát mông các ngươi!”

“Chủ nhân vì người phụ nữ đó mà đánh chúng ta… chủ nhân trước giờ chưa từng đánh chúng ta.” Lần này Cựu Thành hiếm khi xoay người cứng đờ, quay sang nói với Cửu Trọng.

“Đúng, chúng ta không dùng người phụ nữ đó để nuôi kiếm nữa, nuôi kiếm là sai… chúng ta ăn cô ta là được.” Cửu Trọng cũng nhích từng bước nhỏ, quay sang đáp lại Cựu Thành.

Lý Ương, hai “tùy tùng” nhỏ của anh tâm địa đen tối như vậy, anh có biết không?!

Tôi oán hận liếc tên đạo sĩ kia một cái, hắn đảo mắt, giả vờ như không nghe thấy gì.

Ngực tôi bỗng nghẹn lại, không nhịn được ho một tiếng. Không ngờ vừa ho, một ngụm máu tươi bị tôi phun ra.

Cựu Thành và Cửu Trọng đúng là “miệng dao lòng đậu hũ”, hai đứa vốn không có ý muốn hại chết tôi, chỉ định cho tôi chịu khổ một chút thôi.

Nhưng ngụm máu này hiển nhiên đã dọa chúng sợ, cả hai đồng loạt nhảy dựng lên gần chín mươi độ, quay mặt về phía tôi, đồng thanh nói: “Chúng tôi… chúng tôi không làm gì cả…”

Lý Ương lười để ý đến chúng, vội vàng chạy đến chiếc hộp gỗ nhỏ trong tủ, lục lọi bên trong, vừa tìm vừa nói với tôi: “Chỗ tôi có đan dược, cô uống trước một viên đi. Đợi Hân Thích về thì chắc chắn sẽ không sao, yên tâm yên tâm, không sao đâu.”

Nhưng tôi thì không nghĩ vậy.

Không phải tôi không tin lời Lý Ương, mà là…

Ngay trước mắt tôi, Dương Vĩ kẻ vừa bị tên đạo sĩ dùng pháp khí trấn áp, chảy hết máu đen còn lại, gầm lên một tiếng rồi bất động, lúc này lại chậm rãi giơ tay, dễ dàng rút thanh kiếm đồng ra khỏi ngực.

Hắn ném thanh kiếm xuống đất. Vị trí hắn đứng cạnh ghế sofa, dưới đó có một tấm thảm nhỏ, nên kiếm rơi không phát ra tiếng động. Lý Ương đang mải tìm đan dược nên không hề chú ý.

Trong mắt Cựu Thành và Cửu Trọng, tên đạo sĩ chính là trời.

Trong thế giới của chúng, chủ nhân là người vĩ đại nhất, lợi hại nhất, còn chúng chỉ là những trợ thủ nhỏ bé.

Có lẽ pháp khí của Lý Ương cũng đủ mạnh, nên khi Dương Vĩ bắt đầu cử động, hai đứa nhỏ đồng thời giơ tay, chồng hai bàn tay lên nhau, che miệng qua lớp mặt nạ.

Khuôn mặt Dương Vĩ bắt đầu biến đổi.

Cơ thể hắn đột ngột cao thêm một đoạn, móng tay trở nên nhọn hoắt, thậm chí còn mọc thêm cơ bắp. Ở khuỷu tay và phía sau bắp chân mọc ra những chiếc gai xương, trông có vẻ cùn, nhưng đủ để xuyên thủng tôi.

Dương Vĩ vặn cổ một cái, nhìn tôi.

Con ngươi đen của hắn co lại chỉ còn nhỏ như hạt đậu. Hắn lao vọt đến trước mặt tôi với tốc độ cực nhanh. Tôi còn chưa kịp nói một câu, đã bị hắn kéo theo, cùng nhau lao ra khỏi ban công!

← Chap trước
Chap sau →