Hạ Hạo Diễm rất cưng chiều nàng, mà nàng lại đặc biệt ngoan, chỉ lật xem tấu chương, không vẽ bậy, không nghịch phá, cũng không làm hỏng.
Vì vậy, Hạ Hạo Diễm nghĩ rằng dù nàng không hiểu, xem một chút cũng chẳng sao.
Nhưng hắn không biết, Hạ Triều Ca hiểu, và còn ghi nhớ hết.
Sống trong mật ngọt, đầu óc phải tỉnh táo, không được dính đường, mới giữ được hạnh phúc.
Hạ Triều Ca vừa xem xong một bản tấu, đó là tấu chương của Trấn Viễn Đại tướng quân Hề Hoằng Tân.
Vợ cả của Hề Hoằng Tân vừa qua đời, hắn đau lòng tột độ, xin mang theo nhi tử bảy tuổi Hề Minh Húc trấn thủ Bắc Cương.
Ý tứ rất rõ, không định quay lại kinh thành nữa.
Hề Hoằng Tân cũng là người si tình.
Trong nhà ngoài chính thê chỉ có một tiểu thiếp, là do phụ hoàng ban, buộc phải nạp, nhưng phòng của tiểu thiếp ấy, hắn chưa từng bước vào.
Thê tử mất, hắn đau đớn không muốn ở lại nơi thương tâm này, nên mới quyết định mang hài tử đi trấn thủ biên cương.
Hạ Triều Ca vừa khép tấu chương lại thì bên ngoài vang lên tiếng thông báo của công công Lý: “Khởi bẩm bệ hạ, Trấn Viễn Đại tướng quân cầu kiến.”
Vị hoàng đế trẻ tuổi thở dài: “Tuyên.”
Khi Hề Hoằng Tân dẫn Hề Minh Húc bước vào, Hạ Triều Ca nhận ra Thương Lăng ngay lập tức.
Đôi mắt ấy, nàng quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Trong khoảnh khắc, tim nàng lỡ một nhịp.
Trên gương mặt non nớt vẫn còn nét trẻ con, đôi mắt sáng trong, tuổi còn nhỏ nhưng khí chất chính trực, biết lễ nghĩa, hiểu tiến thoái.
Nhìn một cái là biết khác hẳn đám công tử bột nghịch ngợm trong kinh thành.
Dù còn bé, Hạ Triều Ca vẫn biết, thằng nhãi này lớn lên chắc chắn lại là một kẻ họa thủy khuynh thành, khiến chúng sinh điêu đứng.
Giống hệt Thương Lăng thượng thần trên tiên giới, kẻ đã khiến vô số thiếu nữ rung động, và mang đến cho nàng vô vàn tai họa.
Lúc này, gương mặt nhỏ của Hề Minh Húc vẫn nhăn lại, đôi mắt còn hơi đỏ.
Tuổi nhỏ như vậy đã mất mẹ, nghĩ thôi cũng thấy đáng thương.
Nàng được mẫu hậu bảo vệ hạnh phúc bao lâu nay, nếu một ngày mẫu hậu không còn… nàng cũng không chịu nổi.
Nhưng dù đau buồn, trên mặt Hề Minh Húc vẫn có một sự kiên cường khiến người ta xót xa.
Hạ Triều Ca thầm thở dài.
Dù Thương Lăng rất đáng ghét, nhưng Hề Minh Húc thì thật sự đáng thương.
Nàng… lại mềm lòng rồi.
“Vi thần tham kiến hoàng thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
“Bình thân.”
“Hoàng thượng, thần xin được trấn thủ Bắc Cương, cầu bệ hạ chuẩn tấu.”
Phụ tử Hề gia cùng dập đầu thật mạnh.
Hạ Triều Ca liếc sang phụ hoàng, thấy giữa lông mày hắn hiện rõ sự do dự.
Nàng hiểu phụ hoàng đang lo gì, Hề gia nắm trọng binh.
Để họ rời kinh chẳng khác nào thả hổ về rừng.
Nếu con hổ ấy ngoan ngoãn thì tốt, nếu không… sẽ là mối họa cho giang sơn Hạ gia.
Giữa lúc quân thần đều im lặng, không khí căng như dây đàn, Hạ Triều Ca bỗng bước xuống, đi đến bên Hề Minh Húc.
“Phụ hoàng, con muốn chơi với ca ca nhỏ, được không?” Giọng nói mềm mại, ngọt như kẹo của nàng lập tức phá tan sự trầm lặng trong ngự thư phòng.
Khuôn mặt căng thẳng của Hạ Hạo Diễm lập tức nở nụ cười.
Phụ tử Hề gia kinh ngạc ngẩng đầu.
Hề Minh Húc cao hơn Hạ Triều Ca, nhưng vì đang quỳ nên thấp hơn nàng một đoạn.
Hạ Triều Ca nhìn hắn bằng ánh mắt đầy… từ ái, rồi đưa tay xoa đầu cậu, xoa xoa, vò vò, nắn nắn.
Cảm giác thật tuyệt!
Hề Minh Húc nhíu mày, rõ ràng không quen và cũng không thích bị nàng chạm vào.
Nhưng Hạ Triều Ca là trưởng công chúa, lại trước mặt hoàng đế dù không thích, hắn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.