Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tôi Nhờ Mỹ Thực Trở Thành Quốc Bảo – Chương 20: Món Mới 

← Chap trước
Chap sau →

“Sao vậy?” Trình Nguyên Hoa ngạc nhiên. 

Đoạn Giai gần như sụp đổ: “Vậy là sau khi tôi rời khỏi đây, sẽ không còn được ăn món ngon ở quán các người nữa sao?!” 

Nếu chưa từng ăn thì còn đỡ, nhưng đã ăn rồi!! 

Nghĩ đến việc sau này không được ăn nữa, cô liền cảm thấy tuyệt vọng sâu sắc, chưa rời đi mà đã không muốn đi. 

Ngay lúc này, cả ba người Đoạn Giai đều hiểu vì sao Lưu Toàn Phúc không chịu rời đi. Một người sẵn sàng vì mỹ thực mà bỏ tất cả, tuy hiếm, nhưng quả thật có. 

Bình luận trong livestream lập tức náo nhiệt, có người còn tích cực hiến kế —— 

“Streamer! Hỏi xem có thể đóng gói hút chân không không?” 

“Đúng đúng, hút chân không, rồi bán online!” 

“Á tôi cũng muốn thử quá.” 

“Xin hãy bán hàng chân không!” 

“Các người… thật sự không thấy đắt sao?” 

… 

Trình Nguyên Hoa không biết bình luận trong livestream, nhưng cô trả lời câu hỏi của Đoạn Giai: “Tôi không định mở chi nhánh…” 

Nói cách khác, nếu không đến thôn Tang Hòe, thành phố Bạch Dương, tỉnh Lý thì đúng là không thể ăn được món ngon này. 

Đoạn Giai mặt đầy tuyệt vọng, đến khi nhìn thấy bình luận trong livestream thì bỗng mắt sáng lên, lại nhìn Trình Nguyên Hoa, cầu khẩn: “Vậy bà chủ, cô có mở cửa hàng online không?” 

Vừa dứt lời, Tôn Vũ Hâm vui mừng nói: “Đúng rồi! Bà chủ có thể mở cửa hàng online! Đến lúc đó chúng tôi có thể đặt hàng qua mạng!” 

Đoạn Giai gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy! Hiện có hơn năm nghìn khán giả đang xem livestream, tất cả đều sẽ là khách hàng tiềm năng của cô!” 

Phòng livestream lập tức bùng nổ —— 

“Mở cửa hàng online đi! Tôi mua! Tôi chắc chắn sẽ mua!” 

“Tôi cũng mua, thật sự muốn thử xem món ăn khiến họ mê mẩn có vị thế nào!” 

“Hu hu, tôi cũng muốn mua!” 

“Bà chủ, mở cửa hàng online đi, tôi xem lâu rồi mà đói quá!” 

“Đói quá +1, mở cửa hàng online +1!” 

… 

Đoạn Giai nhìn phòng livestream, liền nói thêm: “Họ đều muốn mua đó, bà chủ! Cô hãy mở một cửa hàng online đi!” 

Trình Nguyên Hoa vốn không muốn phiền phức, đang định từ chối thì trong đầu vang lên một giọng nói —— 

【Đinh —— Chúc mừng ký chủ đạt thành tựu “Mầm non vừa nhú”, thưởng công thức cá viên chạy nhảy, xin ký chủ tiếp tục cố gắng!】 

【Đinh —— Nhiệm vụ sơ cấp số 3: Mở một cửa hàng online, phần thưởng gà hầm nấm, thời hạn 7 ngày, thất bại sẽ bị điện giật.】 

Trình Nguyên Hoa: “……” 

Cô lập tức nuốt lại lời định nói, rồi mở miệng: “Haiz, niềm vui lớn nhất của đầu bếp chính là có người muốn ăn món mình nấu. Nếu các người thật sự muốn ăn, vậy tôi sẽ mở một cửa hàng online!” 

Ba người Đoạn Giai lập tức vui mừng: “Wow! Thật tuyệt quá!!” 

Trình Nguyên Hoa bổ sung: “Nhưng cửa hàng online tạm thời chỉ bán trứng trà, mì tương thịt băm và vài món ăn, chắc chỉ thỉnh thoảng mới có. Còn có thêm món khác hay không thì phải xem sau.” 

“Á? Vậy là không ăn được mì tương thịt băm và các món kia sao…” Tôn Vũ Hâm thất vọng nói. 

Lưu Toàn Phúc vừa uống nước vừa nói: “Có là tốt rồi, chúng ta chỉ có một đầu bếp thôi. Sau này nếu buôn bán quá tốt, các người muốn ép đầu bếp của chúng ta chết vì mệt sao!” 

Trịnh Lan Kỳ thở dài, nhưng vẫn nói: “Có trứng trà cũng tốt, còn hơn là chẳng mua được gì.” 

Đoạn Giai nghĩ cũng đúng, liền gật đầu. 

Tất nhiên, lúc này họ hoàn toàn không ngờ rằng, cho dù quán Trình Ký Mỹ Thực có mở cửa hàng online, mỗi ngày đều có trứng trà bán ra, thì họ… vẫn không mua được. 

Khán giả trong livestream cũng lập tức vui mừng khôn xiết. 

Tôn Vũ Hâm ợ một cái, rồi nhớ ra chuyện, hỏi Lưu Toàn Phúc: “Blogger, theo kế hoạch ban đầu, chúng ta có vé máy bay vào chiều mai. Vậy tối nay, sáng mai và trưa mai chúng tôi có thể ăn ở đây không?” 

“Được chứ.” Lưu Toàn Phúc không từ chối, chỉ cười hì hì: “Tôi đã nói sẽ mời các người một bữa ở quán Trình Ký Mỹ Thực. Còn những bữa tiếp theo, các người phải tự trả tiền thôi!” 

Anh nói vậy cũng có lý. Theo kế hoạch ban đầu, ăn xong ở quán Trình Ký Mỹ Thực thì anh sẽ đưa họ vào thành phố, thanh toán tiền ở khách sạn. 

Sau đó họ sẽ ăn thử vài món địa phương, ngày hôm sau đi tham quan cảnh đẹp ở thành phố Bạch Dương, rồi bay về. 

Nhưng bây giờ… 

Ba người họ chẳng muốn vào thành phố nữa, chỉ muốn ở lại quán Trình Ký Mỹ Thực ăn uống thôi! 

Ăn ở quán Trình Ký Mỹ Thực, một bữa hết khoảng bốn năm trăm tệ, trung bình mỗi người hơn một trăm, vẫn chấp nhận được. Thế là cả ba cùng gật đầu. 

Lưu Toàn Phúc lại hỏi Trình Nguyên Hoa: “Bà chủ, có chỗ cho họ ở không?” 

“Đợi chút.” Trình Nguyên Hoa nói, rồi lấy điện thoại gọi. 

Đầu bên kia nhanh chóng bắt máy. 

Trình Nguyên Hoa hỏi: “Chú Đại Phát, nhà chú có thể dọn ra hai phòng không? Cháu có ba vị khách tối nay muốn ở lại, giá cả chú định là được.” 

Đầu bên kia nói gì đó, Trình Nguyên Hoa gật đầu: “Được, lát nữa cháu đưa họ qua.” 

Cúp máy xong, cô quay sang mấy người: “Có một hộ dân trong làng có thể làm homestay, phòng sạch sẽ, ga giường chăn gối không kịp mua mới, nhưng đều giặt sạch sẽ rồi. Một phòng 50 tệ, tạm thời chỉ bao ở, không bao bàn chải khăn mặt.” 

Một phòng 50 tệ, so với giá nhà nghỉ chính quy thì quá rẻ! 

Trình Nguyên Hoa biết nhà Chu Đại Phát dọn dẹp rất sạch sẽ nên mới giới thiệu họ qua đó. 

“Được, tôi không ý kiến, còn các người?” Lưu Toàn Phúc hỏi ba người kia. 

Ba người cũng không ý kiến. Hai cô gái đều mang theo bàn chải và khăn mặt, Tôn Vũ Hâm thì có thể mua bàn chải ở cửa hàng nhỏ trong làng, chẳng tốn bao nhiêu. 

Ba người không vội đến nhà Chu Đại Phát, nên Trình Nguyên Hoa để họ chơi ở quán Trình Ký Mỹ Thực, còn cô lái xe Cayenne đi mua đồ. 

Ba người Đoạn Giai cùng Lưu Toàn Phúc ngồi lại nghiên cứu cách đăng ký cửa hàng trên Taobao. Thật sự phải mở cửa hàng Taobao, chuẩn bị cũng không ít. 

Trình Nguyên Hoa thì đi siêu thị điện máy mua máy hút chân không và túi, rồi bắt đầu mua nguyên liệu cho món cá viên chạy nhảy. 

Sau khi mua xong mọi thứ, Trình Viên Hoa vội vàng quay lại quán ăn. 

Trong quán đã có khách chờ sẵn, họ đều là người từ thành phố Bạch Dương đến, tan làm không có việc gì, thỉnh thoảng rủ nhau vài người tới quán Trình Ký Mỹ Thực ăn tối. 

“Bà chủ Trình! Cuối cùng cô cũng về rồi!” 

“Mau làm cho chúng tôi ba phần đầu cá hấp ớt, hai phần thịt xé xào vị cá, thêm một phần canh cá nữa.” 

“Rõ ràng chúng tôi đến trước, mà cô có biết hay không, buổi tối mỗi bàn chỉ được gọi một phần đầu cá hấp ớt thôi!” 

“Bà chủ Trình nhanh lên, tôi đói chết mất rồi!” 

… 

Trình Nguyên Hoa không vội, đặt đồ xuống, rửa tay, đội mũ, buộc tạp dề rồi vào bếp. 

Đoạn Giai nuốt nước miếng, khẽ nói: “Quán này buôn bán tốt thật…” 

Trịnh Lan Kỳ gật đầu: “Nếu tôi ở thành phố, tôi cũng muốn ngày nào tan làm cũng đến đây ăn, đúng là hưởng thụ quá!” 

“Chúng ta mong chờ mua được những món này qua cửa hàng online, e là không dễ đâu…” 

“Vì chỉ có một bà chủ Trình thôi.” 

Bà chủ Trình duy nhất ấy thực ra không hề lo lắng, vì đã có Lưu Toàn Phúc, Từ Tú Uyển và Dương Lâm giúp cô chuẩn bị. Món mì tương thịt băm lại nhanh, vài phút đã làm được mấy bát. Món thịt xé xào vị cá mỗi lần có thể làm hai phần, liên tục mang ra, chưa đầy một tiếng, tất cả bàn đều có đồ ăn. 

Giờ đã bắt đầu có tình trạng ghép bàn, rõ ràng nếu khách đông thêm nữa thì quán Trình Ký Mỹ Thực sẽ không thể tiếp đãi hết. 

Sau khi tiễn khách, Lưu Toàn Phúc không nhịn được nói: “Sư phụ, tôi đã đăng ký cửa hàng online rồi! Cũng đã tải lên đầy đủ thông tin theo yêu cầu! Giờ chúng ta có thể bắt đầu bán chưa?” 

Anh ta vô cùng háo hức. 

Trình Nguyên Hoa trợn mắt: “Chúng ta bán cái gì?” 

Lưu Toàn Phúc: “……” 

Đúng rồi, vốn định bán trứng trà, nhưng trứng trà ở đây bán tại chỗ đã rất chạy, chẳng bao giờ dư, nên tất nhiên không có hàng để bán online. 

Trình Nguyên Hoa cũng muốn tạo thêm danh tiếng. Cô nhận ra hệ thống tính thành tựu dựa vào độ nổi tiếng, hôm nay livestream có nhiều người xem nên mới có thành tựu đầu tiên. 

“Đi thôi, chúng ta nấu thêm trứng trà.” Nói xong, cô dẫn Lưu Toàn Phúc vào bếp. 

Từ Tú Uyển đi tiễn ba người Đoạn Giai, Dương Lâm thì giúp dọn bát đĩa. 

Trình Nguyên Hoa và Lưu Toàn Phúc vừa gõ trứng vừa nói chuyện. 

“Đã có nhiều khách góp ý, món ăn của chúng ta vẫn quá ít, sư phụ, khi nào cô làm thêm món mới vậy.” Lưu Toàn Phúc vừa nói vừa ám chỉ: “Khách đôi khi đi theo bàn, hai món một canh không đủ ăn, phải gọi thêm phần. Nếu có nhiều món hơn thì tốt quá…” 

Rõ ràng anh ta rất muốn ăn món mới. 

Dù món hiện tại còn chưa ăn chán, nhưng Lưu Toàn Phúc vẫn tràn đầy mong đợi với điều chưa biết. 

“Ngày mai đi.” 

“Thêm món càng… gì?! Ngày mai?!” Lưu Toàn Phúc kinh ngạc. 

Ngay cả Dương Lâm cũng ngẩng đầu nhìn Trình Nguyên Hoa, ánh mắt đầy mong chờ: “Nguyên Hoa, ngày mai thật sự có món mới sao?” 

“Dạ, ngày mai làm món mới.” Cô vừa nói vừa thành thạo gõ trứng trà. 

Hiện tại nhu cầu trứng trà trong quán rất lớn, vì dễ mang đi nên khách mua nhiều, còn có cả thương lái trung gian. Trình Nguyên Hoa nghĩ, nếu mở cửa hàng online thì phải ngừng bán cho thương lái. 

Dù giờ chỉ có hai người gõ trứng, nhưng cũng mệt không ít. 

Hệ thống yêu cầu ký chủ phải tự tay làm thì mới tính vào tài sản, nhưng Trình Nguyên Hoa phát hiện có thể thuê người phụ giúp. Nếu giao hết cho người khác làm thì bán ra sẽ không được tính vào tài sản. 

Vậy thì… tuyển thêm người nữa! 

Trong lòng Trình Nguyên Hoa đã có quyết định. 

Tối hôm đó, Lưu Toàn Phúc không ngủ được. Anh lăn qua lộn lại trên giường, trong đầu chỉ nghĩ đến món mới… Không biết sư phụ sẽ làm món gì? Nhưng chắc chắn là ngon rồi! 

Sáng hôm sau, chưa đến mười một giờ, ba người Đoạn Giai đã tới. 

Đêm qua họ ngủ khá ngon, dân làng rất nhiệt tình, phòng ốc và ga giường chăn gối đều được dọn sạch sẽ. 

Buổi sáng họ ăn chút cháo ở nhà Chu Đại Phát rồi vội vàng đến quán Trình Ký Mỹ Thực, háo hức muốn thưởng thức món ăn. 

Đoạn Giai lại mở livestream, cô biết tối nay quán sẽ bán trứng trà, nên chuẩn bị quảng bá thêm. Sau khi mở livestream xong, Đoạn Giai mới chú ý thấy Lưu Toàn Phúc cả người như mất hồn. 

“Anh sao vậy?” Tôn Vũ Hâm quan tâm hỏi. 

Đoạn Giai và Trịnh Lan Kỳ cũng nhìn sang. 

Ánh mắt Lưu Toàn Phúc có chút u oán: “Các người không ngửi thấy sao?” 

“Ngửi thấy gì?” 

“Sư phụ tôi đang làm món mới, các người thật sự không ngửi thấy mùi thơm sao?” 

Đoạn Giai: “…… Quán này lúc nào cũng thơm mà.” 

Đúng vậy, phía sau lúc nào cũng có trứng trà đang nấu, trong bếp thường xuyên có đủ loại hương thơm bay ra, nên bước vào quán là ai cũng thấy thơm, cũng thèm ăn. 

Lưu Toàn Phúc: “……” 

Lúc này, Trình Nguyên Hoa bưng một cái đĩa nhỏ đi ra. 

Lưu Toàn Phúc đã không nhịn được mà đứng bật dậy. 

Ba người Đoạn Giai trong lòng vẫn còn nhớ món thịt xé xào vị cá, đầu cá hấp ớt, canh cá, mì tương thịt băm và trứng trà. 

Họ nhìn Lưu Toàn Phúc, thầm nghĩ —— có cần phải phấn khích đến mức đó không? 

Món mới thì chắc chắn ngon sao? 

Hay là Lưu Toàn Phúc đã ăn chán mấy món cũ rồi?

← Chap trước
Chap sau →