Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2927: Con Phố Thanh Dứu

← Chap trước
Chap sau →

Căn hộ ba phòng một sảnh, bài trí rất đơn giản. 

Trên bàn trong phòng khách vẫn đặt bó hoa nhựa mà Quý Dữu mang từ hành tinh rác số 101 về. 

Nó lặng lẽ đứng trong một chiếc bình nhựa trắng, màu sắc rực rỡ, tô điểm cho căn phòng vốn lạnh lẽo thêm chút ấm áp. 

Bà Jenny, chú Tạ Nghị, cửa hàng tạp hóa nhỏ bên cạnh… cùng với căn nhà ba mẹ để lại, và tất cả những ký ức đẹp đẽ lẫn không đẹp khi sống ở đó, đều đã mãi mãi thuộc về hành tinh rác số 101. Không bao giờ còn thấy lại nữa. 

Tim Quý Dữu bất chợt nhói lên. 

Trong không gian Thiết Phiến, cô bé đang yên lặng mô phỏng xử lý vật liệu, bỗng nhận ra điều gì, khẽ lên tiếng:【Chị…】 

Tưởng rằng mình đã điều chỉnh xong, sẽ không còn đau lòng vì người và chuyện ở hành tinh rác 101 nữa, thế nhưng chỉ cần thoáng nhìn một bông hoa giả từ quê hương, cảm xúc lại dễ dàng bị dao động. 

Sự dao động dữ dội ấy khiến Tiểu Dữu lo lắng. 

Quý Dữu đưa tay khẽ đặt lên ngực, nói: [Tiểu Dữu, chúng ta đã về nhà rồi.]

【Vâng!】 

Tiểu Dữu ngập ngừng một chút:【Chị ở đâu, thì nơi đó chính là nhà của chúng ta.】 

Quý Dữu khẽ mỉm cười: [Được.]

[Tiểu Dữu, học kỳ này chúng ta sẽ tập trung học xử lý vật liệu. Em cần gì cứ nói với chị, chị sẽ phối hợp hết sức.]

Nghe vậy, Tiểu Dữu mỉm cười nhẹ nhàng:【Chị yên tâm, em sẽ toàn lực.】 

【Chị là người định sẵn sẽ đứng trên đỉnh vũ trụ, thì em cũng sẽ định sẵn là người đứng trên đỉnh của ngành vật liệu!】 

Nghe giọng nói đầy sức sống ấy, Quý Dữu đáp: [Được, chúng ta cùng cố gắng, cùng đứng trên đỉnh vũ trụ!] 

Nói xong, cả hai cùng bật cười. 

… 

Sau khi trò chuyện thêm một lúc, bàn bạc về kế hoạch học tập, Quý Dữu chuẩn bị ăn tối. 

Cô không đến nhà ăn, mà lấy ra dinh dưỡng tề trong nút không gian. 

Đây là hàng cô bổ sung sau khi trở về Liên minh. 

Quý Dữu vốn không thích ăn dinh dưỡng tề, nên chỉ mua loại cao cấp làm từ nguyên liệu tự nhiên. 

Dù không phải thực phẩm tổng hợp, hương vị vẫn khó nói, nhưng chắc chắn ngon hơn loại cấp thấp sản xuất ở nhà máy Hoa Thái. 

Quý Dữu ăn một tuýp vị trứng chiên cà chua, ăn xong liền uống một cốc nước lớn, mới rửa sạch được vị khó chịu còn sót lại trong miệng. 

Tiếp đó, cô kiểm tra lại phòng tập luyện của mình, đặc biệt là các thiết bị bên trong. 

Những thiết bị này, là do cô mua sau khi bán được hồn khí, kiếm được một khoản tiền, dùng để rèn luyện sau giờ học. 

Nhưng hiện tại, thực lực của Quý Dữu đã không còn ở mức gà con như xưa, những thiết bị này không còn đáp ứng được yêu cầu tập luyện nữa. 

Nghĩ một lát, Quý Dữu lên Tinh Võng, đăng bán trên chợ đồ cũ cùng thành phố. 

Giá cả thì sao? 

Bộ thiết bị này cô nhớ đã từng bỏ ra 20 vạn điểm tín dụng để mua, một khoản tiền khổng lồ với cô lúc đó, chi tiêu khi ấy khiến cô rất đau lòng. 

Giờ bán lại, sau khi điền thông tin, Tinh Võng định giá khấu hao khoảng 9–12 vạn điểm tín dụng, vì tuy sử dụng nhiều nhưng bảo dưỡng tốt, vẫn có thể dùng lâu dài. 

Giá này không hề thấp. 

Tiền tiết kiệm của Quý Dữu không nhiều, nhưng đủ để một người bình thường sống cả đời không lo ăn mặc. Vậy nên số tiền bán thiết bị cũ này, với cô không còn quan trọng. 

Nhớ lại ngày xưa, một sinh viên nghèo phải vắt óc mới mua được bộ thiết bị riêng, Quý Dữu liền đặt thêm yêu cầu về người mua, rồi giảm giá xuống còn 500 điểm tín dụng. 

Giá này, coi như làm từ thiện. 

Vừa đăng lên, rất nhanh đã có người mua. 

Quý Dữu nhìn lại, phát hiện người mua là sinh viên của học viện nông nghiệp bên cạnh, một sinh viên năm hai đến từ hành tinh nghèo xa xôi.

Cậu sinh viên kia còn để lại lời nhắn cho Quý Dữu:【Cảm ơn chị.】 

Quý Dữu đáp lại ngắn gọn:【Không có gì.】 

Ngay sau đó, robot chuyển phát nhanh của Tinh Võng đã đến lấy hàng. 

Nhờ có hệ thống thông minh trong nhà hỗ trợ, Quý Dữu không cần tự tay đóng gói, chỉ trong hai phút, toàn bộ thiết bị đã được đóng gói xong, nhanh chóng gửi đến học viện nông nghiệp bên cạnh. 

Quý Dữu không để tâm thêm, phòng tập của cô sau khi dọn sạch thiết bị giờ trống rỗng, đã đến lúc phải bổ sung những thứ khác. 

Cô vào Tinh Võng, tiến hành một đợt mua sắm. 

Danh sách vật phẩm không cần liệt kê chi tiết, trong lòng cô đã có sẵn: chủ yếu là thiết bị, nguyên liệu, dụng cụ để chế tạo hồn khí… 

Trước đây, Quý Dữu chế tạo hồn khí hoàn toàn bằng tay, không có bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào, sản phẩm làm ra cũng không có máy móc kiểm định thông tin cụ thể. 

Giờ đây, trong tay cô đã có điểm tín dụng, nên mua đủ một lần tất cả. 

Mua xong, Quý Dữu không thoát khỏi Tinh Võng, mà tiếp tục dạo quanh. 

Do thú triều bùng phát gây ra khủng hoảng lớn, sáu tinh hệ trong lãnh thổ Liên minh đều chịu tổn thất nặng nề, vô số người phải rời bỏ nhà cửa, sống trong cảnh bấp bênh. Vì vậy, Tinh Võng vốn náo nhiệt giờ cũng trở nên vắng vẻ. 

Quý Dữu chưa đến cửa hàng hồn khí của mình, mà đi dạo trên đại lộ Tinh Võng. Người dùng giảm đi, những cửa hàng lớn từng đông đúc chen chúc, giờ lại vắng vẻ, cô có thể đẩy xe mua sắm thong thả, không lo chen lấn hay giẫm đạp. 

Dạo một vòng, Quý Dữu mua thêm ít thực phẩm tự nhiên: chủ yếu là táo, dưa hấu, cỏ voi tươi… cho trâu hai đầu, lạc đà alpaca đáng yêu, và cả tiểu rồng vàng cơ giáp mà cô nuôi. 

Mua xong, cô mới rẽ sang cửa hàng hồn khí của mình. 

Đó vốn là một con hẻm nhỏ hẹp, vắng vẻ, ngày trước Quý Dữu chọn nơi này mở tiệm vì giá rẻ, nửa năm đầu còn được miễn thuế và miễn tiền thuê. 

Thế nhưng, sau hai năm quay lại, Quý Dữu suýt tưởng mình đi nhầm chỗ: “Chuyện gì thế này?” 

“Sao con phố lại rộng thế?” 

“Mười chiếc chiến hạm lớn đi song song cũng thoải mái!” 

“Mấy con phố thương mại chính, những khu phố nổi tiếng đều vắng vẻ, mà ở đây lại náo nhiệt thế này?” 

“Nơi rộng như vậy, người chen chúc đến mức sắp giẫm lên nhau rồi.” 

Quý Dữu nhìn quanh một lượt, để chắc chắn mình không đi nhầm, cô đặc biệt hỏi lại hệ thống Tinh Võng: “Hệ thống, có chắc là không dẫn nhầm đường chứ? Đây không phải con hẻm nhỏ nơi cửa hàng của tôi sao?” 

Nghe câu hỏi, hệ thống Tinh Võng xác nhận:【Không sai, đây chính là Con phố Thanh Dứu.】 

Quý Dữu: “???” 

Cô tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì? Con phố Thanh Dứu? Đây chẳng phải là hẻm số 188, khu thương mại phía Đông sao?”

← Chap trước
Chap sau →