Trong mảnh đất mới khai hoang ở chân núi, cây đậu tằm đã mọc dài bằng ngón tay, xanh tốt um tùm, tràn đầy sức sống.
Chỗ mạ cải dầu ở một góc khác cũng chuẩn bị phải nhổ lên để trồng tách ra.
Cải dầu vừa trồng được nửa mẫu thì đã thu hút không ít thôn dân đến xem.
Có người đến khuyên đừng lãng phí đất trồng lương thực, cũng có người chế nhạo Lưu phụ là đồ mọt sách. Họ nói đem đất tốt để trồng ngũ cốc mà lại đem đi trồng rau, đã thế còn trồng hẳn một mẫu, thấy người phá của thì có, chứ phá đến mức này thì chưa từng thấy.
Lưu phụ chỉ cười hề hề, nói rằng đây là cách hắn đọc được trong sách. Loại vân đài này còn gọi là cải dầu, hạt của nó có thể dùng để ép dầu. Vì vậy năm nay hắn định thử trồng một mẫu để xem năng suất thế nào.
Trương thị vẫn cái tính chó không đổi được thói ăn phân, lại định mở miệng châm chọc vài câu. Nhưng còn chưa kịp nói thì đã bị cha Hổ tử kéo về.
Những thôn dân đến xem náo nhiệt thấy khuyên mãi mà Lưu phụ không nghe, cũng đành tản đi. Chỉ còn trưởng thôn đứng khoanh tay, bước đến trước mặt Lưu phụ, hỏi: “Tú tài công, loại vân đài này thực sự có thể ép dầu sao?”
Về chuyện cải dầu, Lưu gia vốn không định giấu. Dù sao cũng sống cùng một thôn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, muốn giấu cũng chẳng giấu nổi. Giờ trưởng thôn chủ động hỏi, Lưu phụ cũng không giấu nữa, đem chuyện cải dầu nói lại rõ ràng từ đầu đến cuối.
Nghe xong, mắt trưởng thôn sáng lên, vui mừng nói: “Nếu đúng như tú tài công nói, thì về sau ngày tháng của chúng ta sẽ khá hơn nhiều đấy. Ít ra cũng không còn lo thiếu dầu ăn!”
“Ta chỉ biết hạt vân đài có thể ép dầu, nhưng năng suất mỗi mẫu bao nhiêu, lượng dầu ép ra thế nào, mùi vị ra sao thì hoàn toàn không rõ. Bởi vậy năm nay ta mới định trồng thử một mẫu xem sao. Nếu đạt kỳ vọng, sang năm bà con trong thôn có thể cùng trồng.”
“Tú tài công thật nhìn xa trông rộng! Vậy ta xin thay mặt bà con Tiểu Vương Trang cảm ơn tú tài trước!” Nói xong, trưởng thôn còn cúi mình thi lễ với Lưu phụ.
Lưu phụ hoảng hốt vội đỡ lấy, nói: “Trương thúc, thúc làm vậy ta chịu không nổi đâu! Ta cũng là dân Tiểu Vương Trang, trước giờ cũng được bà con chiếu cố. Lễ này, ta không dám nhận!”
“Sao mà không nhận? Chỉ riêng chuyện cưu mang Tần Mục, ngươi đã xứng đáng nhận lễ này rồi!” Trưởng thôn nắm chặt tay Lưu phụ, nhất quyết phải hành lễ.
Lưu Nha Nhi nhìn dáng vẻ lúng túng của cha mình mà suýt bật cười. Thật ra nàng rất muốn lên tiếng khuyên trưởng thôn, nhưng tuổi còn nhỏ, bối phận lại thấp, nên không tiện mở lời.
Cuối cùng vẫn là Tiền thị chịu không nổi mới lên tiếng: “Lão ca, đừng làm khó hắn nữa. Dân làng với nhau thì vốn nên giúp đỡ nhau, ngươi tha cho hắn đi!”
Trưởng thôn đành cười bất lực, vỗ vai Lưu phụ, nói: “Sau này nếu có việc gì cứ nói với ta. Còn nữa, Tần Mục tiểu tử này… nhờ ngươi để tâm giúp đỡ.”
Lưu phụ nhìn Tần Mục đang cắm cúi trồng cải dầu, cười nói: “Mục Nhi hiểu chuyện lại chăm chỉ, ta chẳng phải tốn công gì cả!”
“Được, được! Vậy các người làm tiếp đi, ta ra đồng xem thử.”
“Ngài đi thong thả!”
Đợi trưởng thôn đi rồi, Lưu phụ mới quay lại trồng cải dầu.
Cây cải dầu còn non, lúc trồng phải hết sức cẩn thận, sợ làm gãy mạ. Một mẫu đất, cả nhà Lưu gia phải mất trọn một ngày mới trồng xong. Mà mới trồng xuống phải tưới nước ngay, nên họ lại tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn để tưới một lượt.
Đến khi về nhà, ai nấy đều mỏi lưng đến mức gần như đứng không nổi.
Đêm ấy nổi gió. Gió lạnh thổi qua cửa sổ rách, lùa thẳng vào nhà khiến Lưu Nha Nhi rùng mình.
Hình như… trời trở lạnh rồi.
Lưu Nha Nhi chợt nghĩ, mùa đông ở đây… nàng phải sống sao đây? Kiếp trước nàng sợ lạnh nhất, nhưng còn có máy sưởi, chăn điện, áo phao… nên đông cũng không quá khổ.
Còn bây giờ nàng đang ở cổ đại, đừng nói chăn điện hay áo phao, ngay cả bông cũng chưa có. Nhà Lưu gia thì rách nát, gió lùa bốn phương tám hướng.
Đến mùa đông… nàng phải sống thế nào?
Có vẻ chuyện xây nhà phải sớm đưa lên kế hoạch rồi. Nghĩ đến chuyện này, Lưu Nha Nhi liền không còn buồn ngủ nữa.
Nàng tính sơ một lượt, nửa năm nay, nhờ bán bản vẽ quần áo, lươn vàng và rau kê đầu, trong tay Tiền thị cũng để dành được khoảng năm mươi lượng bạc.
Đã muốn xây nhà mới thì phải xây cho tốt. Lưu Nha Nhi dự định dựng một căn nhà lớn bằng gạch xanh ngói biếc, rồi xây kháng trong từng gian. Tính ra như vậy, không biết năm mươi lượng có đủ hay không.
Đêm đó, Lưu Nha Nhi mơ một giấc mơ đẹp. Trong mơ, dưới chân núi sau của Tiểu Vương Trang, có một căn nhà to đẹp lộng lẫy. Tiền thị mặc đồ sang trọng, ngồi nghiêm trang trên ghế thái sư, trên đùi là tiểu oa nhi đang ê a tập nói. Tiền thị mỉm cười trìu mến, đang đút kẹo cho đứa nhỏ.
Hôm sau lại là một ngày đẹp trời. Lưu phụ đi xem ruộng một vòng, vừa bước chân vào sân đã bị Lưu Nha Nhi kéo vào nhà chính, bàn chuyện xây nhà.
“Nha Nhi muốn xây nhà?”
“Vâng! Sắp vào đông rồi, con muốn xây cái kháng để ngủ cho ấm. Nhưng nghĩ tới nhà mình gió lùa tứ phía, hay là dỡ đi xây lại luôn!”
Lưu Nha Nhi lại nói tiếp: “Đã xây lại thì xây cho tốt. Nhà đất bùn thì tối tăm ẩm thấp, để lâu lại dễ nứt, gió lùa. Giờ mình có ít bạc trong tay, chi bằng xây nhà gạch ngói. Loại này ở được cả trăm năm!”
Lưu phụ trầm ngâm một lúc mới nói: “Nếu xây nhà gạch thì phải đặt gạch trước với lò gạch. Lò gạch thường không dám đốt nhiều, hàng có sẵn cũng ít! Còn phải đặt gỗ nữa, gỗ từ nhà cũ tháo ra chắc không dùng lại được đâu.”
“Nếu có thợ xây quen biết thì càng tốt. Dù sao xây nhà là chuyện lớn, người quen vẫn yên tâm hơn!” Không phải Lưu Nha Nhi đa nghi, nhưng xây nhà quan trọng, có người quen làm việc sẽ cẩn thận hơn.
“Dượng con có quen người làm nghề này. Lát nữa bảo dượng con đi nói giúp. Ngày mai ta sẽ đến lò gạch đặt gạch ngói, rồi đi đặt gỗ. Phải rồi, Nha Nhi nói cái kháng là cái gì?”
Lưu Nha Nhi cười hì hì giải thích: “Kháng là một cái giường đắp bằng đất nung trong phòng, nối liền với bếp lò. Lò đốt lửa thì kháng sẽ nóng lên. Như vậy mùa đông ngủ khỏi lo lạnh!”
“Nghe con nói thì kháng đúng là thứ tốt. Mỗi năm mùa đông đều có nhiều người già chết vì lạnh, có cái này thì đỡ biết bao. Lát nữa ta qua nhà trưởng thôn, bảo mọi người cũng xây kháng. Nhưng cái này có tốn tiền không?”
“Không tốn bao nhiêu đâu! Đất nung thì mình tự làm, chỉ mời thợ về xây là được!”
“Vậy thì tốt! Ta đi tìm trưởng thôn ngay!”
“A… cha, cha!” Lưu Nha Nhi bó tay, nàng còn chưa nói xong mà.
Cha nàng đúng là… chuyện gì cũng nghĩ cho cả thôn trước.
Lưu phụ ra khỏi nhà, mãi đến gần tối mới quay về. Khi trở lại, hắn còn xách theo một con cá trắm cỏ.
Thấy quần áo giày của Lưu phụ vẫn còn khô, xem ra con cá này chắc không phải Lưu phụ tự bắt, chẳng biết là ai cho nữa.
Lúc này, nhìn con cá trắm lớn, trong đầu Lưu Đông Thanh đã bắt đầu tưởng tượng không biết muội muội sẽ làm món ngon gì.
“Cha, con cá này từ đâu ra vậy?” Lưu Nha Nhi nhận lấy con cá, ước chừng cân nặng.
Lưu phụ phủi bụi trên người rồi nói: “Buổi chiều cha đến nhà đại cô con, nói chuyện nhờ dượng con tìm thợ xây nhà. Đúng lúc đại ca của dượng con bắt được mấy con cá, bà bà của đại cô con chọn một con lớn mang về cho chúng ta.”
Lưu Nha Nhi tò mò. Trước đây từ chỗ Tiền thị, nàng đã nghe nói bà bà của đại cô tuy không phải người cay nghiệt, nhưng lại thiên vị rất nặng. Trong mắt trong lòng bà ta đều là đại nhi tử và tiẻu nhi tử. Sao hôm nay lại hào phóng như vậy?
Tiền thị thấy tôn nữ đảo tròn mắt liền đoán được nàng đang nghĩ gì, bèn nói: “Bà bà của đại cô con tuy có thiên vị, nhưng nhìn chung vẫn là người biết điều. Trước đây vào Đoan Ngọ với Trung Thu, quà đáp lễ nhà ta có thịt có đường, còn cho thêm một con gà mái. Quà như vậy, mười dặm tám thôn cũng xem như rất thể diện rồi. Hôm nay cha con vừa đúng lúc có mặt ở đó, hễ không phải loại người vô lý thì ai cũng sẽ chọn con to nhất mang về! Đây gọi là có qua có lại!”
“Nha ~” Nghe vậy đúng là có lý.
Lưu Nha Nhi đưa cá lại cho cha, nói: “Đúng lúc, mùa này là lúc thích hợp để muối cá. Muối đi, đợi lúc xây nhà cần mời người đến giúp, chắc chắn phải cho người ta ăn uống tươm tất. Con cá này, vừa hay góp thêm được một món!”
“À, tối nay không ăn cá à?” Lưu Đông Thanh nghe nói tối nay không được ăn cá thì hơi thất vọng.
Đột nhiên, hắn như nghe được tin động trời. Lưu Nha Nhi vừa nói phải muối cá để đãi những người đến xây nhà.
Xây nhà… Nhà bọn họ sắp xây nhà mới sao?
“Cha, nãi nãi, nhà mình sắp xây nhà mới à?”
“Đúng thế!” Tiền thị cười đáp, rồi xoay người vào bếp nấu cơm. Còn lại Lưu Đông Thanh đứng ngây ra trong gió, miệng há to vì kinh ngạc.
“Đông Thanh ca, Đông Thanh ca!”
Tần Mục đẩy hắn mấy cái, Lưu Đông Thanh mới hồi thần. Hắn thật không ngờ nhà mình lại sắp xây nhà mới. Nhưng vì sao cha, nãi nãi và cả Nha Nhi đều biết mà chỉ mỗi mình hắn không hay?
Thật tủi thân…
“Nha Nhi, ta có phải là ca ca của muội không?”
“Phải mà!” Lưu Nha Nhi khó hiểu, ca ca nàng hỏi gì lạ vậy.
“Thế chuyện lớn như xây nhà, sao mọi người không nói với ta?”
Lưu Nha Nhi trợn mắt, nhìn ca ca như nhìn tên ngốc: “Huynh với Tần Mục ca ca chạy lên núi cả ngày, về đến nhà chưa được một khắc, ta lấy đâu ra thời gian nói?”
“Ờ, cũng đúng! Ha ha… Ta nói rồi mà, ta với cha giống nhau, đều tuấn tú, chắc chắn là thân sinh, mọi người không có lý gì giấu ta!” Lưu Đông Thanh đắc ý cười.
“À đúng rồi Nha Nhi, cha nói muốn xây kiểu nhà gì chưa? Ta thấy phải xây nhiều gian chút, không thì sau này muội với Tần Mục sinh con rồi lại không đủ chỗ ở.”
“Lưu… Đông… Thanh!” Lưu Nha Nhi hận không thể khâu lại cái miệng của ca ca!
Nàng mới chín tuổi thôi, chín tuổi! Nàng còn là một tiểu nữ hài, vậy mà ca ca đã lo nghĩ đến chuyện hài tử của nàng và Tần Mục.
Nàng cũng không hiểu ca ca lấy đâu ra cái chấp niệm kỳ lạ đó, suốt ngày nghĩ đến việc gả nàng cho Tần Mục.
Đúng là Tần Mục dáng vóc rất tốt, sau nửa năm chung sống, tính tình hắn cũng rất tốt. Nhưng trong cơ thể chín tuổi của nàng là linh hồn hơn hai mươi tuổi, còn Tần Mục thì là hài tử thật sự! Dù sau này lớn lên, trong mắt nàng Tần Mục vẫn là hài tử mà nàng nhìn từ nhỏ lớn lên.
Cho nên, Tần Mục, nàng sẽ không gả.