Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Nhà Tú Tài Có Nữ Nhi Bận Làm Nông – Chương 69

← Chap trước
Chap sau →

Bốn, năm mẫu ruộng mía, dưới sự chung tay của người Lưu gia và nha dịch trong huyện, chỉ mất hai ngày công là trồng xong toàn bộ.

Ngoài việc trồng mía, Lưu phụ còn chu đáo cho người dựng một cái lều cỏ ở đầu ruộng.

Mảnh đất này được dùng làm ruộng thử nghiệm của nhà Lưu gia, Lưu Nha Nhi nói sau này sẽ thường xuyên tới xem tình hình sinh trưởng của mía.

Lưu phụ liền nghĩ, dựng cái lều lên thì sau này Nha Nhi tới cũng có chỗ nghỉ chân. Mặt khác, mảnh đất này lại nằm ngay sát quan đạo, là con đường bắt buộc để thôn dân qua lại huyện thành. Lều dựng ven đường, nếu có bá tánh đi ngang mệt mỏi, cũng có thể vào ngồi nghỉ một lát.

Sau khi trồng xong mía, lều cũng dựng xong, Lưu phụ lại đề nghị sang mấy thôn bên cạnh xem tình hình sinh trưởng của cây cải dầu.

Đúng vào tháng ba, hoa cải dầu nở rộ.

Lưu phụ đi đầu, xuyên qua lại giữa ruộng đồng. Có lúc vô ý chạm vào hoa cải, áo quan dính phấn hoa, lấm tấm một màu vàng tươi.

Thôn dân thấy vậy thì hốt hoảng, nhưng Lưu phụ lại chẳng để tâm. Ông vẫn tiếp tục để Tiền huyện thừa làm phiên dịch, nói cho mọi người nghe những điểm cần chú ý trong giai đoạn cây cải kết hạt và đổ sữa sau này.

Rời khỏi ruộng đồng, trưởng thôn nhiệt tình mời đoàn của Lưu phụ về nhà uống trà.

Gọi là trà, kỳ thực chỉ là nước sôi thả vào mấy chiếc lá.

Lưu Nha Nhi chợt nghĩ, Sài Tang núi non nhiều, khí hậu ẩm ướt ôn hòa, rất thích hợp để trồng trà xanh. Nếu một hai năm nữa mía có hiệu quả, có phải có thể mở thêm một con đường trồng trà hay không.

Nghĩ vậy, nàng mỉm cười, việc trước mắt còn chưa xong, vậy mà nàng đã nghĩ xa đến thế.

“À đúng rồi, Tiền bá, bá nói với bà con một tiếng, đất hoang ngoài thành năm nay có thể trồng ít đậu tương. Đậu trồng ra ta sẽ thu mua toàn bộ theo giá thị trường, một cân không thiếu. Dù sao mảnh đất đó không thu thuế, trồng gì cũng là lãi trắng. Đậu ba văn một cân, một mẫu đất thu được trăm cân là bán được ba trăm văn, chẳng phải còn hơn đi làm thuê cắt quýt cho người ta sao? Hơn nữa, đậu cũng không kén đất tốt như lúa mì hay lúa nước!”

Tiền huyện thừa nghe xong, vỗ mạnh đùi: “Ai nha, tiểu thư, ngươi thật sự muốn thu mua đậu à?”

Lưu Nha Nhi gật đầu. Thật ra chuyện này cũng là tối qua nàng mới nghĩ ra. Lên phủ thành thu mua đậu cũng là giá ba văn, lại còn tốn công đi lại và phí vận chuyển. Chi bằng nhân lúc năm nay đất còn bỏ trống, trồng chút đậu, nàng sẽ thu mua hết.

Không biết Tiền huyện thừa nói với bà con thế nào, chỉ thấy sau khi nghe xong, mọi người líu ríu bàn tán, tay chân khoa tay múa chân, ánh mắt sáng rực.

“Đại nhân, tiểu thư, ta đã nói với bà con rồi, họ bảo hiện giờ đúng thời vụ, mấy hôm nữa sẽ đi gieo đậu.”

Lưu phụ ừ một tiếng, nói: “Nếu đã vậy, thì phiền các vị đi thông báo cho các thôn khác luôn!”

“Không phiền, không phiền đâu ạ!” Mấy người vội vàng đáp lời.

Về tới phủ, Lưu phụ lại vào thư phòng, cũng chẳng biết đang vội việc gì, đến một tiếng chào cũng không kịp nói.

Còn Tần Mục thì kéo Lưu Nha Nhi sang một bên, nói: “Nha Nhi, hiện giờ trong thành chỉ còn khoảng bảy phần mười cửa hàng là vẫn đang buôn bán bình thường, ba phần còn lại đã sớm đóng cửa, treo ở nha hành để bán sang nhượng.”

Lưu Nha Nhi nhìn Tần Mục, không hiểu vì sao hắn lại nhắc tới chuyện này.

“Ta đang nghĩ, chi bằng nhân lúc giá cửa hàng đang thấp, mua lại hai gian. Sau này tương của muội ra vại, rồi về sau lại chế đường, kiểu gì cũng cần có mặt tiền để bán hàng, chẳng phải sao!”

Lưu Nha Nhi nghe xong, vỗ mạnh lên trán: “Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ?”

Vài tháng nữa nước tương sẽ xuất vại, dù bán cho ai, bán ở đâu, cũng phải để người ta tận mắt nhìn, tận miệng nếm thử chứ, đâu thể cứ dẫn người ta thẳng tới xưởng được.

“Ngày mai ta sẽ đi nha hành hỏi thử, xem có cửa tiệm nào thích hợp không!” Nói xong lại cười bảo: “Không ngờ Tần Mục ca cũng khá biết làm ăn đấy.”

Tần Mục cúi mắt, giọng khiêm tốn: “Ta nào biết buôn bán, chỉ là ở lâu bên Nha Nhi và Lưu thúc, nên khi suy nghĩ thì nghĩ thêm vài phần thôi.”

Ồ, còn khiêm tốn ghê.

Hôm đó, sau khi từ ngoài ruộng về, Lưu phụ liền chui vào thư phòng, chính là vì chuyện chọn địa điểm xây dựng xưởng ép dầu.

Giờ đã gần hai tháng trôi qua, xưởng dầu đã xây xong từ lâu, ngay cả những người phụ trách ép dầu cũng đã chọn đủ, chỉ đợi đến ngày gặt hái cải dầu.

Không biết là vì nhà Hồ gia trồng ít cải dầu nên dễ chăm sóc, hay vì mấy huynh đệ họ từng lang bạt bên ngoài, nên giờ trồng ruộng đặc biệt tỉ mỉ. Hai mẫu cải dầu nhà họ trồng tốt nhất toàn huyện Sài Tang, cũng là hộ đầu tiên thu hoạch và ép dầu.

Ngày ép dầu ấy, Lưu phụ và Lưu Nha Nhi đều có mặt ở xưởng. Trước tiên cân hạt cải, chờ chủ bạ ghi chép xong xuôi từng mục, rồi mới đưa vào ép dầu.

Hồ Đại nhìn đám trai tráng nghiền hạt, trong lòng vừa kích động vừa bất an.

“Hồ lão đại! Hồ lão đại!”

“Dạ, Hồ sư gia gọi tiểu nhân?” Hồ lão đại lúc này mới giật mình, rụt cổ lại, khom người đáp.

Hồ sư gia trừng mắt, không vui nói: “Đại nhân đang hỏi ngươi đó!”

Hồ lão đại lúc này mới sực tỉnh. Nãy giờ hắn chỉ mải nhìn cảnh ép dầu, đến cả việc tri huyện đại nhân hỏi mình cũng không nghe thấy.

Lưu phụ cũng không hỏi chuyện khác, chỉ thấy cải dầu nhà họ trồng tốt hơn nhà khác, nên tiện hỏi từ lúc gieo trồng đến khi thu hoạch, họ quản lý ruộng thế nào.

Nếu phương pháp ấy dùng được, thì có thể truyền lại cho mọi người.

Tri huyện đại nhân hòa nhã, không có chút giá quan nào, Hồ lão đại cũng lấy thêm dũng khí, đáp: “Tiểu nhân từng đi chạy nạn tới Mộc Dương, thấy gia chủ rải vôi bột xuống ruộng, nói là để cải tạo đất. Tiểu nhân từng hỏi trang đầu, ông ấy cũng không rõ nguyên lý, chỉ biết cách này thật sự có thể cải thiện đất đai.”

“Sau này tiểu nhân về lại Sài Tang, nghĩ đã dựa vào đất mà sống, lại trồng loại cây có thể ép dầu, nên cắn răng đem chút tiền tích cóp mua hết vôi bột. Đại nhân đừng nói, ruộng rải vôi trồng ra hoa màu đúng là tốt hơn hẳn nhà khác!”

Lưu phụ cũng là lần đầu nghe nói tới cách này, trong lòng chưa chắc chắn, liền nhìn sang Lưu Nha Nhi. Thấy nàng khẽ gật đầu, ông mới yên tâm, lại trò chuyện thêm vài câu chuyện thường ngày với Hồ Đại.

Mãi đến xế chiều, toàn bộ hạt cải dầu nhà Hồ Đại mới ép xong.

Hai mẫu ruộng thu được tổng cộng bốn trăm mười sáu cân hạt cải. Trừ đi phần thuế phải nộp, ba trăm bảy mươi cân hạt cải còn lại ép được một trăm lẻ ba cân bảy lạng dầu.

“Dầu… thật sự ép ra dầu rồi! Đại gia gia, ngài xem kìa, dầu đó, hơn một trăm cân!” Hồ Đại nhìn chất lỏng sóng sánh trong chum, kích động đến mức nói năng lộn xộn.

Những thôn dân khác đứng xem cũng đồng loạt phấn khích. Cải dầu họ trồng tuy không tốt bằng nhà Hồ lão đại, nhưng một mẫu ruộng ít nhất cũng thu được một trăm năm mươi cân. Dù trừ thuế xong, vẫn còn dư không ít.

Thế là cuối cùng, họ cũng có ngày tháng để sống.

“Đa tạ, đa tạ thanh thiên đại lão gia!” Thôn trưởng thôn Biên Hà quỳ sụp xuống đất, khóc không thành tiếng.

Xưởng ép dầu cách thôn Biên Hà năm dặm. Hôm nay nhà Hồ lão đại ép dầu, ông cũng theo tới xem. Khi biết hai mẫu đất có thể ép ra hơn một trăm cân dầu, ông thực sự không thể kìm nén được nữa.

Hạt cải dầu là do Lưu đại nhân mang tới phát cho họ, cách trồng cũng là Lưu đại nhân chỉ dạy, xưởng ép dầu cũng là do Lưu đại nhân xây dựng.

Đợi sau này đất hoang được khai khẩn, đất mới được nuôi tốt lên, rồi toàn bộ đều trồng cải dầu, họ còn lo gì không có đường sống.

Thanh thiên đại lão gia! Lưu đại nhân chính là thanh thiên đại lão gia, mang đường sống tới cho họ.

“Thanh thiên đại lão gia, thanh thiên đại lão gia, Sài Tang của chúng ta được cứu rồi!”

“Sài Tang của chúng ta được cứu rồi!”

Có thôn trưởng dẫn đầu, những thôn dân còn lại cũng đồng loạt quỳ xuống, miệng không ngừng hô vang.

Cảnh tượng hùng tráng ấy không chỉ khiến Lưu phụ, mà ngay cả Lưu Nha Nhi cũng giật mình. Cảnh này nàng chỉ từng thấy trên tivi.

Nàng chẳng qua là nhờ vào ưu thế xuyên không từ hậu thế, mượn trí tuệ của tổ tiên, mới giúp mọi người trồng được cải dầu.

Lưu phụ vội vàng đỡ từng người đứng dậy, lại nói chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, rồi vội tìm cớ rời đi.

Loại cảnh tượng này, ông vẫn chưa quen lắm.

Trong thư phòng, Lưu phụ hỏi tới chuyện rắc vôi. Những năm qua ông đọc không ít sách, trong đó cũng có sách nông nghiệp, nhưng phương pháp rắc vôi xuống đất để cải tạo thổ nhưỡng thì ông chưa từng thấy qua.

Ông biết khuê nữ mình đến từ hậu thế, biết rất nhiều điều mà họ không biết, nên muốn hỏi Nha Nhi về chuyện vôi này. Nếu quả thật có thể dùng được, thì sẽ phổ biến rộng rãi.

“Đất đỏ ở Sài Tang có tính axit, nếu tính axit quá mạnh thì không trồng trọt được. Rắc vôi xuống đất có thể cải thiện tính axit của đất đỏ, khiến đất thích hợp hơn cho cây trồng. Trước đó quá bận rộn, con lại không nghĩ tới biện pháp này!” Lưu Nha Nhi thật sự không biết giải thích với cha thế nào về đống thuật ngữ hóa học kia, nên chỉ nói đơn giản rằng cách này quả thật có tác dụng.

Nói cho cùng, người xưa vẫn rất có trí tuệ. Uổng cho nàng là kẻ xuyên không, vậy mà khi vừa nhìn thấy đất đỏ lại không nghĩ ngay tới việc dùng vôi để trung hòa axit.

Lưu phụ cầm bút lên, viết một hồi, rồi lại bảo Lưu Nha Nhi đi gọi Tiền huyện thừa và Hồ sư gia vào.

Đêm ấy, Lưu Nha Nhi nằm trên giường rất lâu không sao ngủ được. Trong đầu toàn là cảnh ban ngày thôn dân quỳ xuống hô vang “Thanh thiên đại lão gia!”.

Trong lòng nàng, đột nhiên nảy sinh một cảm giác rất khác.

Dù là kiếp trước hay sau khi xuyên không, nàng tuy không phải kẻ ích kỷ ti tiện, nhưng cũng chưa từng nói tới chuyện ôm lòng vì thiên hạ, vì đại nghĩa.

Nàng luôn tin vào câu, người không vì mình, trời tru đất diệt.

Nàng dẫn người ở Tiểu Vương Trang trồng cải dầu, là vì cùng ở một thôn, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, không muốn dẫn cũng không được, giấu cũng chẳng xong.

Nàng đối tốt với Lưu thị, là vì tình thân huyết mạch, đây cũng là điều nàng coi trọng nhất. Cũng giống như việc nàng đến Sài Tang, xây xưởng, trồng mía, tất cả những gì nàng làm đều là để giúp cha mình. Chứ không phải ngay từ đầu nàng đã nghĩ tới việc làm cho dân chúng Sài Tang sống tốt hơn.

Nàng dốc hết tâm sức giúp dân chúng Sài Tang thoát nghèo, đơn giản chỉ vì cha nàng là tri huyện Sài Tang, cha nàng mong dân chúng được sống tốt. Và tất cả những gì nàng làm, đều là vì cha nàng mà thôi.

Nhưng những gì xảy ra ban ngày đã khiến nàng rung động, nàng bỗng có chút hiểu được tấm lòng thánh phụ của cha mình.

“Cốc cốc —”

“Nha Nhi à, ta thấy trong phòng con vẫn còn thắp đèn, sao vẫn chưa ngủ? Có việc gì thì để ngày mai nghĩ, ngày mai làm, con biết chưa? Đừng thức khuya mãi, hại sức khỏe lắm!” Giọng của Tiền thị vang lên ngoài cửa.

Lưu Nha Nhi xoay người xuống giường, mở cửa gọi Tiền thị đang định quay đi lại: “Nãi nãi, con ngủ không được. Hay hôm nay con ngủ cùng nãi nãi nha? Con lâu rồi chưa ngủ chung với nãi nãi!”

Không đợi Tiền thị đồng ý, Lưu Nha Nhi đã quay vào ôm gối, thổi tắt đèn, khép cửa, khoác tay Tiền thị đi về phòng của bà.

“Lớn thế này rồi còn đòi ngủ với nãi nãi!” Tiền thị miệng thì chê, nhưng trong lòng lại vui mừng.

Nha Nhi không chê bà già, vẫn là tôn nữ thân thương của bà.

← Chap trước
Chap sau →