Ban đầu, nhân lực sửa đường được thông báo theo danh sách phục dịch lao dịch. Nhưng những người không có tên trong danh sách nghe được tin này, cũng đòi theo đi sửa đường.
Một là ruộng đất không có việc gì làm, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, đi sửa đường còn có cơm no mà ăn. Hai là con đường này vốn được sửa vì họ, Lưu tri huyện tận tâm tận lực như vậy, với tư cách là dân bản địa, họ đương nhiên cũng nên góp một phần sức lực.
Việc sửa đường do Tiền huyện thừa và Lưu Đông Thanh giám sát. Lưu Nha Nhi và Tần Mục thì đã thu xếp xong ba gian cửa hàng, lúc này đang bận rộn với việc khai trương trạm nông nghiệp ở ngõ Dương Liễu.
Trạm nông nghiệp Sài Tang, cái tên mang hơi hướng hiện đại này là do Lưu Nha Nhi đặt. Nàng cảm thấy cái tên ấy thông dụng, dễ hiểu, lại rõ ràng.
Bên trong trạm nông nghiệp bày hai dãy kệ hàng, trên đó đặt hạt giống cải dầu thu mua từ tay thôn dân.
Trước đó, Lưu phụ từng nói với Trần tri phủ, muốn trồng cải dầu thì phải mua hạt giống của Sài Tang. Điều này quả thực không sai, không chỉ ở Lĩnh Nam, mà xét trên toàn Đại Lương cũng không nơi nào có giống cải dầu tốt hơn họ.
Dĩ nhiên, tiểu Vương Trang là ngoại lệ.
Ngoài ra, Lưu phụ nói như vậy cũng là có tâm tư riêng.
Vùng Giang Nam Trung Nguyên, một phủ đặt sáu huyện. Vĩnh Bình phủ nằm ở Lĩnh Nam, diện tích lại rộng, dưới quyền quản hạt trọn vẹn chín huyện.
Những huyện lân cận gần, nếu đi xe ngựa đến Sài Tang, một ngày có thể đi về trong ngày. Nhưng nếu là những nơi xa hơn, chỉ riêng quãng đường đi đã mất một ngày hoặc nhiều hơn. Như vậy, những người từ xa đến ấy có phải sẽ ăn uống ở Sài Tang không? Có phải sẽ trọ lại quán xá không?
Tính ra như thế, cũng coi như gián tiếp thúc đẩy kinh tế Sài Tang.
Trước quầy, Tần Mộc đã cẩn thận viết lên một tờ giấy lớn toàn bộ các khâu: gieo hạt cải dầu, cấy trồng, khi nào bón phân, khi nào thúc phân, lúc nào thu hoạch… rồi dán trong cửa hàng.
Có câu xưa rằng: “Giấy ở Trường An đắt như vàng.” Việc viết phương pháp ra giấy rồi phát cho mỗi người một tờ là điều không thực tế. Chỉ có cách dán trong cửa hàng như vậy, vừa tiết kiệm tiền lại đỡ phiền.
Lưu Nha Nhi dặn dò bọn tiểu nhị nhất định phải thuộc làu toàn bộ nội dung trên đó. Nếu người đến mua hạt giống là người biết chữ thì càng tốt, còn nếu không biết chữ thì để tiểu nhị tỉ mỉ giảng giải cho họ nghe.
Trạm nông nghiệp chính thức khai trương, Lưu Nha Nhi liền làm chưởng quỹ buông tay, giao cửa hàng cho tuổu nhị trông coi, còn nàng thì bận rộn với việc sửa sang tiệm nước tương.
Toàn bộ nước tương trong xưởng đã được đổ vào thùng, phơi nắng mấy ngày liền. Phơi thêm nửa tháng nữa là có thể đưa ra thị trường. Trước đó, nàng nhất định phải lo liệu ổn thỏa mọi thứ.
Mấy chục thùng nước tương này, đều là bạc trắng cả.
Khó khăn lắm mới bận xong việc sửa sang tiệm nước tương, Lưu Nha Nhi cuối cùng cũng rảnh rỗi ở nhà nghỉ ngơi một chút. Nhưng mông còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, người gác cổng đã vào bẩm báo, nói phu nhân phủ Triệu gia đã gửi bái thiếp.
Triệu phủ…
Hình như từ sau lần ấy vào tháng Giêng, hai nhà đã không còn qua lại. Sao mới đó mà gần nửa năm trôi qua rồi, lại đưa thiếp tới?
“Người đưa thiếp đâu? Còn đang chờ không? Nếu còn thì nói ta không có ở trong phủ.”
Người gác cổng rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: “Là… là Triệu phu nhân đích thân đưa thiếp, người hiện giờ vẫn đang chờ ở ngoài cổng.”
Lưu Nha Nhi cười lạnh một tiếng. Xem ra Triệu phu nhân đã dò hỏi kỹ, biết nàng ở nhà, nên cố ý đích thân tìm đến rồi.
“Cho mời người vào đi!” Lưu Nha Nhi chỉnh lại y phục rồi bước ra khỏi phòng, ngồi xuống trong sân.
Hậu viện của nha môn huyện không thể nào khí phái như phủ Triệu gia, thậm chí nơi ở phía sau này còn chẳng có chỗ tiếp khách đàng hoàng.
“Lưu tiểu thư an khang! Sớm đã muốn đến bái phỏng, chỉ tiếc Lưu tiểu thư công việc bận rộn, nên chúng ta không dám quấy rầy. Hôm nay nghe tin Lưu tiểu thư rảnh rỗi, mới mạo muội đến đây, mong Lưu tiểu thư đừng trách!” Vừa vào sân, Triệu phu nhân đã vội vàng xin lỗi trước, khiến Lưu Nha Nhi cũng khó mà trách cứ.
Người đến ngoài Triệu phu nhân còn có một vị phu nhân lạ mặt. Nhìn cách ăn mặc, hẳn cũng là người phú quý.
“Ai nha, trí nhớ ta kém quá.” Triệu phu nhân vung tay một cái, kéo phụ nhân bên cạnh lại, nói: “Đây là muội muội bên nhà mẹ đẻ của ta, gả vào nhà họ Thẩm ở ngõ Xương Bình.”
“Lưu tiểu thư an hảo!” Thẩm phu nhân khẽ khom gối.
Lưu Nha Nhi cũng gật đầu coi như đáp lễ: “Thẩm phu nhân an hảo.”
Sau khi dâng trà, mọi người đều ngồi xuống, Lưu Nha Nhi mới mỉm cười nhạt nói: “Nhà nghèo đơn sơ, nếu có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo, mong hai vị phu nhân thứ lỗi. Ngoài ra, tổ mẫu của ta hiện không có ở trong phủ, xin hai vị phu nhân ngồi đợi một lát, ta sẽ cho người đi mời.”
“Không cần không cần, hôm nay chúng tôi đến là để tìm Lưu tiểu thư.” Triệu phu nhân vội ngăn lại. Bà ta đã dò hỏi kỹ rồi, trong nội viện phủ tri huyện này, mọi chuyện đều do tiểu nữ nhi Lưu gia quyết định.
Hừ! Trong lòng Lưu Nha Nhi khẽ cười lạnh, thầm nghĩ hai người này quả nhiên là nhắm vào nàng mà đến.
Mấy người trò chuyện rời rạc đôi câu. Đa phần là Thẩm phu nhân khơi chuyện, còn Lưu Nha Nhi thì nhàn nhạt đáp lời.
“Không sợ Lưu tiểu thư chê cười, tiểu nữ Vu Nhi nhà ta là người không có phúc. Từ sau lần gặp Lưu công tử vào dịp Nguyên Tiêu, về nhà ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt. Lão gia nhà ta nói tiểu nữ tính tình kiêu căng, không xứng với Lưu công tử, khuyên nàng nên dứt bỏ tâm tư ấy. Ai…” Triệu phu nhân khẽ thở dài một tiếng.
Triệu phu nhân có ý gì đây? Vẫn còn nhắm đến ca ca nàng sao?
Lưu Nha Nhi mỉm cười, nhấp một ngụm trà mà không lên tiếng. Nàng muốn xem Triệu phu nhân sẽ xoay chuyển tình thế thế nào.
Thấy Lưu Nha Nhi không tiếp lời, trong lòng Triệu phu nhân tuy khó chịu, nhưng cũng biết chuyện này vốn dĩ nhà Triệu gia sai trước, bèn lại cười nói: “Muội phu của ta xưa nay rất kính trọng người đọc sách. Nữ nhi nhà muội ấy, Cầm Nhi, năm nay mười bốn tuổi, tuy là con một trong nhà nhưng không được nuông chiều. Từ nhỏ đã đọc nhiều sách, học nữ huấn, nữ tắc, là đứa có tính nết hiền hòa!”
???
Không phải chứ, Triệu phu nhân này đúng là thú vị thật. Thấy chuyện nữ nhi mình với ca ca nàng không thành, liền đẩy chất nữ bên nhà mẹ đẻ vào? Hơn nữa chuyện hôn nhân xưa nay đều là lời người mai mối, lệnh cha nương, Triệu phu nhân chạy đến nói với nàng, một tiểu cô nương làm gì chứ.
Lưu Nha Nhi vừa định nói chuyện này các bà nên tìm nãi nãi ta, thì đã nghe Triệu phu nhân nói tiếp: “Chúng ta đều là nhà buôn bán, không dám trèo cao với Lưu công tử. Ta biết Tần công tử là con nuôi của Lưu đại nhân, nghe nói nay đã đến tuổi thành thân mà vẫn chưa cưới. Mấy hôm trước, muội phu của ta có gặp Tần công tử một lần trên phố Dương Liễu, khen Tần công tử có tướng mạo nhân trung long phượng. Lại nghĩ đến Cầm Nhi nhà hắn, cho nên…”
Nghe đến đây, Lưu Nha Nhi suýt nữa phun cả ngụm trà ra ngoài. Lúc này nàng còn có gì mà không hiểu? Hai người hôm nay đến không phải vì ca ca nàng, mà là vì Tần Mục!
Triệu gia này là đã nhắm chặt vào nhà nàng, quyết tâm dây dưa đến cùng hay sao?
Lưu Nha Nhi đặt chén trà xuống bàn, không còn giữ nụ cười như trước nữa, nói: “Hai vị phu nhân có lẽ không biết, Tần Mục không phải là con nuôi của cha ta. Huynh ấy và chúng ta là người cùng thôn, cha huynh ấy từng là cố giao của cha ta. Khi còn nhỏ trong nhà gặp biến cố nên mới tạm trú ở nhà chúng ta. Huynh ấy vẫn mang họ Tần, hôn sự của huynh ấy, Lưu gia chúng ta đương nhiên không thể làm chủ. Ngay cả cha ta, sau này cùng lắm cũng chỉ là người đứng ra làm chứng hôn trong ngày huynh ấy thành thân mà thôi!”
“Nếu hai vị phu nhân có ý với Tần Mục, chi bằng tìm dịp hỏi thẳng ý kiến của chính huynh ấy. Nhà cửa đơn sơ, chúng ta xin không giữ hai vị ở lại dùng cơm.” Lưu Nha Nhi cũng không nói rõ vì sao, chỉ cảm thấy trong lòng không thoải mái, nhìn hai người kia liền sinh chán ghét, dứt khoát hạ lệnh tiễn khách.
Chuyện Triệu phu nhân cùng muội muội có ý với Tần Mục, cũng như việc bị nàng đuổi đi, Lưu Nha Nhi không hề giấu giếm người nhà.
Chỉ là nàng tìm cho mình một cái cớ, nói rằng hôn nhân mù quáng là không nên. Nàng cũng chưa trực tiếp từ chối người ta, chỉ bảo họ tự đi hỏi ý kiến của người trong cuộc.
Lưu phụ và Tiền thị không những không trách móc, mà còn nói Nha Nhi làm vậy là đúng.
“Hôn nhân đại sự, sao có thể để một cô nương chưa xuất giá như con làm chủ được? Cả nhà Triệu gia đó chẳng có ai tốt lành. Đứa nhỏ thì mắt chó coi thường người khác, mắng đại tôn tử của ta, người lớn thì thừa lúc ta không có ở nhà, muốn lừa gạt tôn nữ ta. Ta nhổ vào!” Tiền thị mắng xong vẫn chưa hả giận, còn quay ra đất nhổ phì một cái.
Lưu Nha Nhi ôm Tiền thị cười khúc khích, vừa cười vừa phụ họa: “Đúng đúng, Triệu gia chẳng có thứ gì tốt cả.”
Khi Lưu Nha Nhi cười, trên má hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, vô cùng xinh đẹp, đẹp đến mức làm Tần Mục nhìn đến ngây người.
Nha Nhi giúp hắn từ chối hôn sự, Tần Mục nghĩ như vậy.
Lưu Nha Nhi cảm thấy có người đang nhìn mình, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của Tần Mục, lập tức chột dạ cúi mắt xuống. Việc hôm nay tuy nàng không nói thẳng lời từ chối, nhưng những lời ấy lọt vào tai người khác, ít nhiều cũng mang ý tứ đó.
Cũng không biết Tần Mục có trách nàng hay không.
“Hôn sự của huynh vốn là do huynh tự quyết. Ta chỉ bảo họ đi hỏi ý kiến của huynh, chứ đâu có trực tiếp từ chối họ. Nếu huynh có ý, để cha ta đến cửa cầu thân là được.” Lưu Nha Nhi chột dạ giải thích, trong lời nói còn lộ ra một tia hờn dỗi.
“Hôn sự của ta, tự có Lưu thúc và Tiền nãi nãi làm chủ. Với lại… với lại ta không hề trách Nha Nhi.” Tần Mục chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn, hơi thở cũng gấp gáp, muốn giải thích mà lại không biết phải nói thế nào.
“Ồ.”
Một chữ “ồ” nhàn nhạt, khiến nhịp tim đang tăng tốc của Tần Mục lại dần bình ổn. Hắn hơi cau mày, mím môi, không nói thêm gì nữa.
Đêm đó, Lưu Nha Nhi lại ôm gối sang ngủ trong phòng của Tiền thị. Ôm cánh tay bà, nàng lải nhải kể lại những chuyện thú vị thời thơ ấu. Nàng kể về Tiểu Vương Trang, kể về ca ca mình, rồi lại kể đến Tần Mục.
Kể mãi kể mãi, mới phát hiện khóe mắt đã hơi ướt.
Chính nàng cũng không biết mình bị làm sao, chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, nghèn nghẹn, lại có chút tủi thân.
Nàng nghĩ, có lẽ là mình nhớ Tiểu Vương Trang rồi. Kiếp trước nàng vốn là người hoài niệm.
Cũng chẳng biết đêm ấy Lưu Nha Nhi lẩm bẩm đến lúc nào mới ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, mắt hơi sưng, vừa nhìn là biết ngủ không ngon.
Tiền thị đau lòng, nói thế nào cũng không cho nàng ra cửa hàng, đuổi nàng về phòng ngủ thêm một lát.
“Nha Nhi cứ ở nhà nghỉ đi, cửa hàng có ta là được rồi. Nhìn muội như thế này, Tiền nãi nãi nhìn mà đau lòng. Nghe lời nãi nãi nói, ngoan nào!”
Thật ra Tần Mục rất muốn nói hắn cũng xót, nhưng lời đến bên môi lại không sao nói ra được. Những lời ấy, đối với Nha Nhi, hắn không xứng để nói.
“Hừ!” Lưu Nha Nhi cũng chẳng biết cơn giận từ đâu ra, mím môi phồng má, hừ một tiếng rồi quay về phòng.
“Mục Nhi, có phải con chọc giận Nha Nhi rồi không?” Tiền thị cảm thấy có gì đó không ổn. Từ hôm qua trở đi, Nha Nhi nhìn Tần Mục cứ như chỗ nào cũng không vừa.
Suy nghĩ hồi lâu, Tần Mục vẫn không nhớ ra mình đã đắc tội với Nha Nhi khi nào. Đừng nói hôm qua, ngay cả mấy năm gần đây cũng không có. Nhưng thấy Nha Nhi hôm nay như vậy, dường như quả thật đang giận hắn, hắn liền không chắc chắn đáp: “Không… không có mà… chắc vậy…”