Xe ngựa của thương nhân vừa ra khỏi ngõ, Lưu Nha Nhi đã sốt ruột kéo người vào hậu viện. Vì chạy quá nhanh, không cẩn thận va phải chậu hoa trà, cành hoa khẽ rung, rơi xuống hai cánh hoa.
“Tần Mục, huynh quen biết vị thương nhân đó từ khi nào? Ta còn tưởng huynh mang nước tương bán cho tửu lâu rồi chứ.”
Tần Mục nhặt hai cánh hoa rơi trên đất, vùi lại vào chậu, cười nói: “Ta bày một sạp nhỏ ở chợ đông người, đúng lúc thương nhân họ Ngô đi ngang qua. Ông ấy từng nghe danh nước tương nhà mình, nên mới theo ta về đây.”
“Sao huynh lại nghĩ đến chuyện bày sạp?” Lưu Nha Nhi không hiểu, từ lúc bắt đầu với rau kê đầu cho đến nước tương sau này, nàng chưa từng nghĩ tới việc bày hàng bán lẻ.
“Bây giờ không giống khi còn ở Tiểu Vương Trang nữa, khi ấy cùng lắm chỉ ủ được vài trăm cân nước tương. Năm nay nước tương nhà ta đã gần đến vạn cân, sang năm còn ủ nhiều hơn. Nếu chỉ bán cho tửu lâu, họ có thể mua được bao nhiêu? Hơn nữa, chủ nhân tửu lâu ở đây chưa chắc đã dễ nói chuyện như chủ nhân và chưởng quầy Bách Vị Lâu, cũng chưa chắc có bản lĩnh lớn để bán nước tương đi nơi khác.”
“Ta bày sạp cũng không phải để bán nước tương cho bách tính, mà là để cho mọi người biết Sài Tang chúng ta có nước tương, hơn nữa nước tương này lại là thứ tốt. Chúng ta đâu thể mở cửa tiệm khắp nơi. Đại Lương đất rộng mênh mông, chỗ nào cũng là thị trường. Chỉ cần thương nhân nào mũi thính một chút, đều sẽ biết đây là cơ hội hiếm có.”
Uống cạn bát nước Lưu Nha Nhi đưa cho, hắn lại tiếp tục nói: “Chúng ta chỉ cần đánh bóng danh tiếng nước tương, sau đó một truyền mười, mười truyền trăm. Ai muốn ăn miếng thịt béo này, tự khắc sẽ lần theo mùi mà tìm đến. Còn họ bán nước tương đi đâu, bán giá bao nhiêu, đều không liên quan tới chúng ta. Chúng ta chỉ cần bán với giá năm mươi văn một cân, tiền trao cháo múc là xong! Hơn nữa, người đến lấy hàng càng nhiều, Sài Tang chúng ta cũng sẽ càng thêm náo nhiệt.”
“Cao tay, đúng là cao tay! Không ngờ Tần Mục huynh lại giỏi làm ăn đến vậy!” Lưu Nha Nhi giơ ngón cái khen ngợi không ngớt.
Những điều này đều là những thứ nàng chưa từng nghĩ tới. Không ngờ Tần Mục lại có thiên phú kinh doanh như vậy, nàng chợt nghĩ, nếu Tần Mục ra ngoài xông pha một phen, liệu có thật sự gây dựng được một phen sự nghiệp hay không?
“Tần Mục, huynh…”
“Ừm? Sao thế, Nha Nhi?”
“Không… không có gì…” Lưu Nha Nhi xấu hổ cười cười.
Thật ra nàng định hỏi Tần Mục có muốn ra ngoài xông pha một lần hay không. Nhưng nghĩ lại đây là thời cổ đại, đường xa hiểm trở, ra ngoài nhiều rủi ro, quả thực không cần thiết phải mạo hiểm. Hơn nữa, với xu thế hiện tại, chỉ cần ở lại Sài Tang thôi cũng đủ kiếm được bộn tiền rồi.
“À đúng rồi Nha Nhi, cái này cho muội!” Tần Mục lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gấm đưa cho Lưu Nha Nhi. Không đợi nàng hỏi trong hộp là gì, hắn đã xoay người đi ra cửa tiệm phía trước.
Trong chiếc hộp gấm màu mực là một cây trâm ngọc. Chất ngọc không tính là thượng hạng, nhưng bù lại đường chạm khắc rất tinh xảo, cả cây ngọc được tạc thành hình hoa ngọc lan, giản dị mà nhã nhặn.
“Nha Nhi!”
Tiếng gọi bất ngờ khiến Lưu Nha Nhi giật mình, suýt nữa làm rơi cây trâm trong tay xuống đất.
“Lưu Đông Thanh! Huynh là ma à? Đi không tiếng động gì cả, muốn dọa chết người hay sao?” Lưu Nha Nhi cất cây trâm lại vào hộp gấm, nghiến răng không vui nói.
Nếu vừa rồi tay nàng chậm một chút, e rằng cây trâm đã rơi xuống đất mất rồi.
Ngọc thì… rất dễ vỡ.
Lưu Đông Thanh tức tối: “Ta vừa vào hậu viện đã gọi muội mấy tiếng rồi, là Nha Nhi muội mải mê nhìn cây trâm đến ngây người, vậy mà còn trách ta! Chẳng phải chỉ là một cây trâm thôi sao, có gì mà nhìn! Mai mốt ta mua cho muội một cây bằng vàng, vàng ròng luôn, vàng óng ánh chói mắt ấy. Đến lúc đó ta bảo thợ ở tiệm bạc khắc cho muội một đóa mẫu đơn to thật to, mẫu đơn mới là phú quý đó!”
“Lưu Đông Thanh, huynh im miệng cho ta!” Lưu Nha Nhi cố nhịn cơn xúc động muốn đánh người.
“Nha Nhi, muội thay đổi rồi!” Lưu Đông Thanh vẻ mặt bi thương.
Lưu Nha Nhi: “Huynh nói vậy là có ý gì?”
Lưu Đông Thanh làm bộ u sầu, đau lòng than thở: “Quả nhiên nữ nhi gia lớn rồi thì có tâm tư riêng. Cả tấm lòng đều đặt lên người khác, không còn như hồi nhỏ ngọt ngào mềm mại gọi ta là ca ca nữa. Haizz, đúng là nữ đại bất trung lưu mà!”
“Lưu Đông Thanh! Huynh muốn chết đúng không?” Lưu Nha Nhi tiện tay chộp lấy cây chổi dựa bên tường, giơ cao lên, nghiến răng hỏi.
Thân huynh muội cùng trong bụng nương chui ra, Lưu Đông Thanh không tin muội muội thật sự sẽ ra tay, liền tiếp tục trêu chọc: “Nha Nhi giờ chẳng còn đáng yêu chút nào, chỉ khi nói chuyện với Tần Mục mới dịu dàng nhỏ nhẹ, còn với thân ca ca thì toàn hô đánh hô giết. Haizz, bao nhiêu năm thương yêu coi như uổng phí rồi.”
Càng nói càng quá đáng!
Lưu Nha Nhi muốn khóc không ra nước mắt, mau có ai tới lôi ca ca nàng đi giùm với!
Cũng không biết có phải ông trời nghe thấy tiếng lòng của Lưu Nha Nhi hay không, ngay lúc Lưu Đông Thanh còn định mở miệng nói tiếp, tiểu nhị trong cửa hàng là Trụ Tử chạy vội tới, nói rằng lại có mấy vị khách nữa tới, một mình Tần Mục ở phía trước bận không xuể.
Lưu Nha Nhi chỉnh lại y phục, trừng mắt liếc Lưu Đông Thanh một cái rồi theo tiểu nhị ra phía trước cửa hàng.
Tần Mục đang nhỏ giọng trò chuyện với một người, còn hai người khác đứng cách đó không xa, cũng vểnh tai lắng nghe. Xem ra mấy người này không phải cùng một nhóm.
“Các vị, là tới mua nước tương sao?” Lưu Nha Nhi quay sang hỏi hai người còn lại.
Qua trò chuyện mới biết, mấy người này đều đến từ phủ thành. Xem ra cách làm của Tần Mục đã phát huy tác dụng, những người nghe được tin tức sau đó cũng thúc ngựa chạy tới, sợ chậm một bước là bỏ lỡ cơ hội.
Sau khi giới thiệu cặn kẽ, một người trong số đó hỏi: “Không biết về giá cả thì…”
Lưu Nha Nhi mím môi, tỏ vẻ khó xử nói: “Chư vị có lẽ không biết, nguyên liệu ủ nước tương nhà chúng ta đều chọn loại tốt nhất. Từ lúc bắt đầu ủ đến khi xuất vại phải mất bảy tám tháng, trong đó các công đoạn rườm rà phức tạp lên tới mấy chục bước, vừa tốn thời gian, tốn tiền lại tốn sức. Giá năm mươi văn một cân thật sự chỉ là giá vốn, lời lãi chẳng được bao nhiêu.”
“Chư vị đều là người làm ăn, đi Nam về Bắc, kiến thức rộng rãi. Món hời này có đáng làm hay không, giá này có bán được hay không, ta tin trong lòng chư vị đều đã có tính toán, bằng không cũng chẳng tìm tới Sài Tang.”
Lưu Nha Nhi hơi nhíu mày, thở dài một tiếng, có phần tiếc nuối nói: “Nếu giá còn có thể hạ, không cần chư vị nói, ta cũng sẽ đưa ra mức thấp nhất cho mọi người. Nhưng giá này thật sự không thể thấp hơn được nữa. Nếu chư vị cảm thấy giá cao, sau này nhà tôi còn mở thêm các mặt hàng mới, khi đó chư vị có thể quay lại xem!”
Nói xong, nam nhân lớn tuổi hơn chỉ vào Lưu Nha Nhi, lắc đầu cười nói: “Cô nương đúng là miệng lưỡi lợi hại. Ta chỉ hỏi có một câu thôi, vậy mà bị ngươi nói một tràng, suýt nữa lại thành kẻ gian thương ép mua. Thôi thôi, năm mươi văn thì năm mươi văn vậy! Không biết trong tiệm có hàng sẵn không? Nếu có, trước tiên bán cho ta một trăm cân, đây là tiền hàng.”
Ông ta đặt lên quầy một thỏi bạc, nhìn kích cỡ vừa đúng năm lạng.
Mấy người còn lại ban nãy chưa vội ra tay, vốn định nhân lúc hỏi giá ép xuống thấp hơn một chút để cùng được lợi, tiết kiệm chi phí. Giờ thấy giá không còn đường thương lượng, cũng lần lượt móc bạc ra mua nước tương:
“Đây là mười lạng, cho ta hai trăm cân!”
“Ta chỉ cần ba mươi cân thôi!”
“Ta lấy nhiều hơn, phiền cho ta ba trăm cân!”
“Không biết huynh đệ làm ăn ở con phố nào?” Nam nhân lúc nãy hỏi thêm.
Phủ thành Vĩnh Bình nói nhỏ thì không nhỏ, nói lớn cũng chẳng lớn. Nếu nướ tương là thứ bình dân, nhà nào cũng mua nổi thì không sao, cho dù vài bước lại có một cửa hàng nước tương cũng chẳng lo không bán được.
Nhưng nước tương lại là vật quý, chỉ bán cho những nhà quyền quý. Dù là phủ đứng đầu chín huyện, số nhà quyền quý vẫn không nhiều. Mấy người này đều từ phủ thành tới, mỗi người mua vài trăm cân, liệu sau này có bán hết được không?
Nam nhân mặc cả trong lòng không khỏi lo lắng, thậm chí nảy sinh ý định rút lui.
“Cái đó… cô nương, ta có thể…”
Lời còn chưa dứt, đã nghe người kia nói: “Lão ca cứ yên tâm, số nước tương này của ta đều chở đi Kim Lăng. Kim Lăng quyền quý nhiều, đừng nói năm mươi văn một cân, cho dù một lạng hay hai lạng, chỉ cần hàng tốt, lại hiếm, họ đều sẵn sàng bỏ tiền! Ta đâu có tranh giành việc làm ăn với huynh, huynh cứ an tâm đi!”
“Trùng hợp thật, hai trăm cân này ta định chở tới Dương Châu, tiện đường luôn!” Một người khác cười nói.
“Phù —” Nam nhân mặc cả thở phào nhẹ nhõm.
“Các vị, trong cửa hàng hiện chỉ có hai trăm cân hàng sẵn. Mời các vị ngồi tạm trong tiệm, ta sẽ cho người sang xưởng mang thêm hàng tới. À đúng rồi, vị khách quan này, lúc nãy ngài định nói gì ấy nhỉ?” Lưu Nha Nhi ghi chép cẩn thận số lượng mỗi người cần, rồi ngẩng đầu hỏi.
Câu hỏi đến quá đột ngột khiến nam nhân mặc cả không kịp phản ứng, bị nước trà sặc một ngụm. Ho sặc sụa một hồi lâu mới nói: “Ta… ta định hỏi xem có thể chất hàng nhanh hơn chút không, ta còn vội quay về thành.”
Rõ ràng là người đã quen buôn bán, xưa nay mồm mép lanh lợi trơn tru. Ấy vậy mà lúc này nói dối lại có phần chột dạ.
“Ra là vậy à! Vừa hay số lượng ngài cần ít, trong tiệm có sẵn hàng, ta sẽ cho tiểu nhi chất lên xe ngay.” Lưu Nha Nhi cất kỹ ngân phiếu, liền gọi tiểu nhị mang hàng ra.
Còn Lưu Đông Thanh thì dẫn theo hai tiểu nhị khác sang xưởng lấy thêm hàng.
Tiễn hết khách xong, Tần Mục lấy bàn tính ra, bắt đầu gảy lách cách.
Chỉ trong vòng một ngày, bọn họ đã bán được bảy trăm tám mươi cân nước tương, thu về bảy tám chục lạng bạc.
Lưu Nha Nhi vuốt vuốt ngân phiếu trong ngực, cười đến mức không khép được miệng. Đợi khi toàn bộ nước tương bán hết, nàng sẽ từ một tiểu phú bà có ngàn lạng bạc, biến thành đại phú bà có vạn lạng bạc. Đợi mở xưởng làm đường, chẳng phải nàng sẽ trở thành siêu cấp phú bà sao? Sau này nàng sẽ không còn sợ trước sợ sau, bó tay bó chân nữa, cảm giác có thể thỏa sức gây dựng sự nghiệp thật là quá đã!
Tiền nhỏ tiền lớn, đúng là ngọt ngào thật.
Lúc này trong đầu Lưu Nha Nhi toàn là những thỏi bạc trắng lóa, tưởng tượng đến mức đống bạc ấy sắp chất đầy cả căn phòng của nàng.
“Nha Nhi, muội cười gì thế? Sao còn chảy cả nước miếng vậy? Mau lau đi!” Lưu Đông Thanh đưa khăn cho muội muội đang cười ngây ngô, trong lòng thầm nghĩ giữa ban ngày ban mặt sao trông lại như bị trúng tà thế này. Chẳng lẽ mấy người từ phủ thành lúc nãy mang theo thứ gì không sạch sẽ tới?
Không được, hắn phải đi hỏi xem trong thành có bà thầy nào xem việc này không.
Lưu Nha Nhi bị ca ca gọi tỉnh, nhìn chiếc khăn đưa tới mà ngơ ngác chẳng hiểu gì. Nàng khoát tay, thầm nghĩ: xem ra cha nàng làm quan huyện lệnh quả thật không uổng công.
Nàng sẽ không dựa vào thân phận nữ nhi huyện lệnh để làm những chuyện ỷ thế hiếp người. Nhưng ở địa phận Sài Tang này, nàng cũng không cần phải sợ bị kẻ khác bắt nạt hay nhòm ngó vào những mối làm ăn kiếm tiền của mình.
Khó trách người ta thi cử mấy chục năm, thi đến bạc cả đầu vẫn muốn đỗ đạt, muốn giành lấy công danh quyền thế.