Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Nhà Tú Tài Có Nữ Nhi Bận Làm Nông – Chương 76

← Chap trước
Chap sau →

Rõ ràng vẫn là nắng gắt trên đầu, tiếng ve kêu vẫn ầm ĩ khắp nơi. Thế nhưng Lưu Nha Nhi lại chẳng hề thấy nóng nực, chỉ cảm thấy thân tâm thư thái dễ chịu. Ngay cả làn gió mang theo hơi nóng thổi lên người, cũng trở nên đặc biệt dễ chịu.

Lưu Nha Nhi chắp tay sau lưng, từng bước từng bước thong thả đi về phía trước. Tần Mục theo sau, vừa đi vừa bóc đài sen trong tay.

Bóc xong đài sen, hắn vội đuổi kịp, đưa những hạt sen tươi mới đến bên miệng Lưu Nha Nhi.

Lưu Nha Nhi chẳng hề tỏ ra ngượng ngùng, há miệng cắn lấy hạt sen.

Hạt sen tươi đã bỏ tim, vị thanh ngọt.

“Nha Nhi, nàng muốn đến cửa tiệm, hay… hay là về phủ?” Tần Mục lại đưa tới một hạt sen đã bóc.

“Về phủ đi!”

“Vậy ta đưa nàng về phủ trước rồi mới đến tiệm. Tiệm không thể thiếu người.”

Lưu Nha Nhi gật đầu: “Được!”

Giọng nói của Lưu Nha Nhi rất nhẹ, mang theo sự mềm mại đặc trưng của thiếu nữ. Chợt nhớ đến những lời Nha Nhi đã nói lúc trước, Tần Mục bất giác bật cười, trong lòng như nếm được vị ngọt, đến cả bước chân cũng trở nên lâng lâng nhẹ bẫng.

Đợi khi về tới nha phủ, Tần Mục vừa quay người đi về hướng cửa tiệm, Lưu Nha Nhi đã chạy thẳng về phòng mình, đóng chặt cửa lại, đi qua đi lại trong phòng.

Nàng đầu tiên là một phen hối hận, hối hận vì mình nhất thời bốc đồng mà thất lễ, lại còn gan lớn đến mức chủ động hỏi Tần Mục tâm ý của hắn. Nhưng sau khi hối hận xong, trong lòng lại thấy ngọt ngào khó tả.

Kiểu thích nhau hai bên đều có tình ý này, có lẽ chính là cái gọi là yêu đương rồi.

Lưu Nha Nhi nằm sấp bên bàn, cằm chống lên mặt bàn, ngây ngô cười ngốc. Nàng nghĩ, rốt cuộc mình động lòng từ khi nào nhỉ?

Nàng không biết.

Chỉ biết rằng kể từ lần phu nhân Thẩm gia tới đó, đối với chuyện của Tần Mục, trong lòng nàng đã sinh ra cảm xúc. Đặc biệt là vừa rồi trong tiệm, khi hắn cười với Thẩm tiểu thư, nàng không hiểu sao lại thấy nghèn nghẹn khó chịu trong lòng, chua xót lan ra.

Nàng không ngốc, nàng biết mình đang ghen!

Về sau, Tần Mục đuổi theo nàng. Nàng cảm thấy, thay vì che giấu tình ý, đè nén cảm xúc, chi bằng nói rõ ràng. Nếu hắn cũng có lòng, vậy thì ở bên nhau cho tốt. Nếu hắn vô ý, nàng sẽ gạt hắn ra khỏi tim. Lưu Nha Nhi nàng trước giờ không phải người vì yêu mà mù quáng.

Hắn không dám, vậy thì nàng sẽ làm.

Sau khi hỏi xong, nàng đã mong chờ, nhưng Tần Mục lại không có phản ứng.

Nói không buồn là giả. Khoảnh khắc đó, nàng chỉ cảm thấy vô cùng tủi thân, tủi thân đến đau lòng.

Nhưng may mắn, Tần Mục là thích nàng.

“Hì hì… hì hì hì…” Lưu Nha Nhi không tự chủ được mà cười ngốc.

Đến đêm, Lưu Nha Nhi gõ cửa phòng Lưu phụ.

“Sao Nha Nhi còn chưa ngủ? Có phải gặp chuyện gì không?” Lưu phụ đặt bút xuống, mỉm cười nhìn tiểu nữ nhi.

Lưu Nha Nhi từng nghe đại cô nói, cha nàng khi còn trẻ cũng là một thiếu niên khí phách hăng hái. Nhưng kể từ khi nàng xuyên qua tới đây, hoặc từ khi nàng còn nhớ được sự việc của nguyên chủ, cha nàng lúc nào cũng cúi đầu bận rộn. Trước kia là vì gia đình này, nay là vì dân Sài Tang.

Cha nàng gầy đi rồi.

“Cha, cha không chỉ là quan phụ mẫu của dân Sài Tang, mà còn là cha của con, là nhi tử của nãi nãi. Cha ngày ngày bận đến khuya thế này, thân thể sớm muộn gì cũng bị kiệt quệ. Cha như vậy, chẳng phải khiến con và nãi nãi lo lắng sao!” Lưu Nha Nhi vốn tới để nói chuyện giữa nàng và Tần Mục, nhưng vừa thấy dáng vẻ ngày càng gầy của cha, nàng không nhịn được mà nói.

“Cha biết rồi, Nha Nhi đừng lo, cha tự có chừng mực.”

Có chừng mực ư? Chừng mực cái gì? Dẫu trong lòng có tức giận, Lưu Nha Nhi vẫn ngậm miệng lại. Người này là cha nàng, không đánh được cũng không mắng được, chỉ đành khuyên nhủ.

“À đúng rồi, Nha Nhi tới là có chuyện gì sao?”

Lúc này Lưu Nha Nhi mới nhớ ra mình tới để làm gì, bèn hỏi: “Cha, nếu có một ngày con muốn gả đi, cha hy vọng con gả cho người như thế nào?”

Lưu phụ giật mình trong lòng. Khuê nữ ông vì sao lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ… Ông vốn còn muốn giữ nàng thêm vài năm nữa, để trải đường bằng phẳng cho nàng.

Nhưng nếu khuê nữ đã có người trong lòng, tự nhiên ông không có lý do ngăn cản, liền nói: “Đương nhiên là người mà Nha Nhi yêu thích. Nhưng nhân phẩm và tính nết phải tốt, tuyệt đối không thể là hạng người xấu xa. Bằng không, cha sẽ không đồng ý.”

Dưới ánh nến, thiếu nữ khó giấu nổi vẻ rạng rỡ tươi sáng.

Lưu phụ chỉ cảm thấy tim mình nghẹn lại, hơi đau nhói. Trong ký ức, đại nha đầu nhỏ xíu như vậy, nay đã lớn thành thiếu nữ, sắp sửa xuất giá, trở thành người của nhà khác rồi.

“Là nhà nào trong thành?” Lưu phụ cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

“Hì hì, là Tần Mục!” Lưu Nha Nhi lại bắt đầu cười ngốc.

Lưu phụ khựng lại, sau đó trong lòng nhẹ hẳn, hỏi: “Ý Nha Nhi là, con thích Mục nhi?”

“Vâng!” Lần này Lưu Nha Nhi không hề xấu hổ, thẳng thắn bày tỏ tâm ý của mình.

“Mục nhi… đã biết chưa?”

“Biết!”

Ha, hai hài tử này thật là…

Trái tim vừa nhói đau của Lưu phụ rốt cuộc cũng dịu xuống, không còn khó chịu nữa. Mục nhi là do ông nuôi lớn, phẩm hạnh ra sao ông hiểu rõ hơn ai hết. Hơn nữa, tâm ý của Mục nhi ông đã sớm nhìn ra, chỉ là vẫn tưởng Nha Nhi vô tình nên chưa từng tác hợp cho hai đứa.

Không ngờ khuê nữ ông cũng có tâm tư ấy. Như vậy thì tốt quá rồi, ông cũng không cần lo lắng chuyện Nha Nhi gả xa hay bị phu gia ức hiếp nữa. Sau này nếu hai phu thê son nguyện ý, còn có thể theo ông đi nhậm chức, dù sao cũng có người chăm nom lẫn nhau.

“Chuyện này con đã nói với nãi nãi chưa? Bà ấy vì hôn sự của con mà sắp lo đến sinh bệnh rồi.”

Lưu Nha Nhi khẽ lắc đầu, nói: “Chuyện này xin cha tạm thời đừng nói ra ngoài. Con biết nãi nãi lo cho hôn sự của con, con sợ bà biết rồi lỡ miệng nói cho ca ca con nghe. Ca ca con cái miệng rộng đó…”

“Dù sao con vẫn còn nhỏ, không cần gấp gáp lúc này. Đợi tình hình Sài Tang tốt hơn chút nữa rồi bàn chuyện cưới gả cũng chưa muộn.”

“Được, vậy cứ theo ý Nha Nhi!”

Nói xong, Lưu Nha Nhi lại có chút ngượng ngùng, xoắn xoắn tay áo: “Con chỉ tới nói với cha một tiếng thôi. Con về phòng đây, cha cũng nghỉ sớm nhé!”

Đêm dần khuya, đến cả ve trên cành cây cũng im tiếng.

Tần Mục đổ hết số bạc trong chiếc hộp nhỏ ra tấm phản giường. Những mảnh bạc vụn nhỏ nhẹ cân, lăn dọc theo phản giường đi khá xa.

Hắn nhặt từng mảnh bạc lại, rồi đếm đi đếm lại nhiều lần.

Trước kia ở thôn Tiểu Vương, dựa vào săn bắn bán da thú, hắn tích góp được ba trăm lạng bạc. Sau này đến Sài Tang, Nha Nhi mở cửa tiệm, mọi việc đều do hắn quản lý. Hắn từng nói không cần tiền công, coi như báo đáp ân dưỡng dục của Lưu gia. Nhưng Lưu thúc và Nha Nhi nhất quyết cho hắn một phần mười lợi nhuận, hắn không chịu nhận, Nha Nhi liền giận dỗi với hắn.

Không còn cách nào khác, hắn đành đồng ý. Hắn vốn nghĩ sẽ tích góp số bạc chia lợi này, chờ đến lúc Nha Nhi xuất giá thì đưa cho nàng làm của hồi môn, để dưới đáy rương.

Nhưng giờ nghĩ lại, đến lúc đó đưa thẳng cho Nha Nhi là được rồi, coi như… coi như để nàng quản tiền trong nhà này.

Nghĩ tới đây, mặt Tần Mục lại nóng bừng, trong đầu toàn là dáng vẻ thiếu nữ ngẩng đầu hỏi hắn: “Ngươi có thích ta không?”

Sáng hôm sau, Lưu Nha Nhi không còn vì sự ngượng ngùng như trước mà trốn trong phòng đọc sách nữa, mà thản nhiên cùng Tần Mục tới cửa tiệm.

Mẻ nước tương ủ trước đó tuy có đến hơn vạn cân, nhưng thương nhân khắp nơi tới, người mua một ít, kẻ lấy một ít, tồn kho trong xưởng cũng không còn bao nhiêu. Khách trong tiệm vì thế cũng ít đi rất nhiều.

Nhưng chuyện đó cũng không còn cách nào khác, xưởng của nàng chỉ lớn đến vậy, không thể làm được kiểu sản xuất hàng loạt liên tục như ở hậu thế. Còn mẻ nước tương tiếp theo, chỉ đợi một tháng nữa khi dân làng thu hoạch xong đậu nành, liền bắt đầu ủ.

Buổi sáng lại có hai thương nhân từ nơi khác đến nhập hàng. Tần Mục tiếp đãi khách xong, thấy thời tiết nóng nực như vậy, liền đi tới quán nước ở đầu hẻm, mua một bát trà mát và một cốc nước mơ chua.

“Ta hỏi chủ quán rồi, cái này vị chua ngọt, cái này thì gần như không có mùi vị, nhưng cả hai đều giải nhiệt.” Tần Mục đặt hai chén nước lên bàn rồi lại định xuống lầu.

“Ai… đợi đã!”

Tần Mục dừng bước, hỏi: “Nha Nhi, sao vậy?”

Lơu Nha Nhi hất cằm về chỗ đối diện mình, Tần Mục hiểu ý, mỉm cười quay lại ngồi xuống đối diện nàng.

“Này, cái này huynh uống.” Nói xong liền đẩy bát trà mát về phía Tần Mục.

Tần Mục ngoan ngoãn nâng bát trà uống một ngụm, Lưu Nha Nhi cũng nhấp một ngụm nước mơ chua, rồi cúi người chống lên bàn, chăm chú nhìn Tần Mục.

Bị nhìn đến phát run, Tần Mục lắp bắp hỏi: “Ta… ta trên mặt có dính… dính thứ gì sao?”

Lưu Nha Nhi mím môi cười, lắc đầu nói: “Tần Mục, huynh đẹp thật đấy!”

Chỉ một câu như vậy thôi đã khiến mặt Tần Mục đỏ bừng, ngượng ngùng đáp: “Nha Nhi xinh đẹp, Nha Nhi… là đẹp nhất!”

“Hì hì, hì hì…” Lưu Nha Nhi vui đến không chịu nổi.

“Hai người cười cái gì thế, ngốc nghếch quá!” Lưu Đông Thanh không biết từ lúc nào đã lên lầu, thấy hai người ngồi ngây ngô thì nhíu mày.

Hai người này, lén lút nói chuyện vui vẻ gì sau lưng hắn sao? Lại còn không cho hắn nghe cùng, thật quá đáng!

Lưu Nha Nhi vội thu nụ cười trên khóe môi, rời khỏi bàn, ngồi thẳng lại hỏi: “Ca, chẳng phải ca đi huyện học Sài Tang rồi sao? Sao giờ này lại tới cửa tiệm?”

Nhắc tới chuyện này là Lưu Đông Thanh bực bội. Gần đây cửa tiệm vắng khách, phía cha cũng không cần hắn giúp đỡ gì, hắn liền muốn tới huyện học học thêm một thời gian.

Kết quả thì hay rồi, vị phu tử kia nói ông ta đã không còn gì để dạy Lưu Đông Thanh nữa. Nếu thật sự muốn học, chi bằng tới Mộc Dương hoặc phủ thành, nơi đó phu tử đều là cử nhân chính quy. Không giống như ông ta, chỉ là một tú tài.

“Nha Nhi, muội nói xem, đợi cha xây xong học đường, ta đi làm phu tử thì thế nào?” Giọng Lưu Đông Thanh chân thành, không hề có ý đùa.

“Ca muốn làm phu tử?”

Lưu Đông Thanh ngồi sát bên Tần Mục, bưng luôn bát trà mát của Tần Mục uống cạn rồi nói: “Hôm nay ta tới huyện học, ở đó học sinh thưa thớt, trên người vá chỗ này chỗ kia. Nhưng dù vậy, từng đứa một vẫn ngồi ngay ngắn, theo phu tử chăm chú đọc sách.”

“Lúc đó ta thấy sống mũi cay cay, suýt nữa thì khóc. Ta nghĩ tới bản thân mình ngày trước ở Hoài Dương. Nếu trong tay khá giả hơn chút, ai lại không muốn con cái mình được tới trường, thi đỗ công danh để vẻ vang cho gia đình? Giống như cha chúng ta vậy!”

Nói tới cha mình, trong mắt Lưu Đông Thanh sáng rực, lại tiếp: “Ta tuy đỗ tú tài, nhưng hiện tại cơ hội thi cử nhân không lớn, chuyện sau này cũng chưa biết, ta không nghĩ xa. Cha luôn muốn xây học đường cho thôn, để hài tử Sài Tang được học miễn phí. Ta liền nghĩ, đến lúc đó mình cũng tới học đường làm tiên sinh. Tuy bản lĩnh không lớn, nhưng dạy hài tử vỡ lòng biết chữ thì vẫn làm được!”

“Ca, nếu đã thích thì cứ đi làm! Dù là thi cử hay là làm đại nguyên soái binh mã gì đi nữa, muội đều ủng hộ ca!” Lưu Nha Nhi đến giờ vẫn nhớ, khi còn nhỏ, ca ca nàng từng mơ làm đại nguyên soái binh mã.

“Nha Nhi ~ ai nha, đúng là thân muội muội của ta mà! À đúng rồi, lúc nãy hai người đang buôn chuyện bát quái gì thế, nói cho ta nghe với.” Nói qua nói lại, rốt cuộc lại quay về vấn đề này.

Lưu Nha Nhi cười khan hai tiếng: “Không… không có nói gì cả.”

← Chap trước
Chap sau →