Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2938: Đáp Án Tiêu Chuẩn

← Chap trước
Chap sau →

Nhìn vào khoảng trắng trước mắt, Joanna nín thở.

Giống như cô, rất nhiều người trong khán phòng cũng cố ý làm chậm nhịp thở, không dám quấy nhiễu quá trình chủ thẻ đang quan sát trận pháp đồ của đại sư Thanh Dứu.

Nhưng cũng có không ít người mơ hồ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra:

“Ủa?” 

“Sao vậy?” 

“Sao toàn màu trắng thế này?” 

“Đã bao lâu rồi?” 

“Hình như gần 3 phút trống trơn rồi, sao trận pháp đồ vẫn không có chút biến hóa nào vậy?”

Trong phòng trải nghiệm, dù không thể nói chuyện hay làm động tác, nhưng những người ngồi gần nhau vẫn không nhịn được mà dùng ánh mắt trao đổi.

“Không chỉ không có biến hóa, mà luồng sức mạnh lúc nãy cũng biến mất rồi.” 

“Đúng, tôi cũng không còn cảm nhận được lực tác động lên tinh thần lực nữa.” 

“Còn phải trắng bao lâu nữa đây?” 

“Là kết thúc rồi sao?” 

“Nếu kết thúc thì hệ thống phải tự ngắt kết nối rồi, bây giờ vẫn còn kết nối, chứng tỏ trải nghiệm vẫn đang tiếp tục.” 

“Trời ơi, các người có nghĩ đến thân phận của chủ thẻ này không?” 

“Từ lúc chúng ta vào và kết nối chính thức đến giờ đã hơn 10 phút rồi đúng không? Vậy mà buổi chia sẻ vẫn chưa kết thúc. Chủ thẻ này rốt cuộc là ai vậy?”

“Cậu bị lú rồi à, sao lại 10 phút?” 

“31 phút.” 

“Giao diện hệ thống có hiển thị.”

“Cái gì!!!”

“Trời đất ơi, đã 31 phút rồi sao?” 

“Mẹ ơi, rốt cuộc tôi đã mua được thẻ quan sát của vị đại lão nào vậy?” 

“Tổ tiên phù hộ, ba bữa cơm con cúng các người không uổng rồi, nên con mới may mắn mua được tấm thẻ này!” 

“Ủa? Cậu cũng có thói quen cúng tổ tiên à? Tôi cũng vậy.” 

“Thật sự linh nghiệm sao?!” 

“…”

Nhìn hàng xóm bên cạnh trao đổi càng lúc càng… khó tin, một khán giả ngồi rất nghiêm chỉnh bỗng mất hết hứng tham gia. Nhưng trong lòng anh ta lại thầm nghĩ: Chẳng lẽ… cúng tổ tiên thật sự có tác dụng?

Hay là… lần sau chủ thẻ này mở bán thẻ quan sát, anh ta cũng thử cúng tổ tiên xem sao?

Joanna thì không có những suy nghĩ kỳ quặc như đám người kia. Cô dồn toàn bộ tinh thần vào khoảng trắng trước mắt. Dù nơi này không còn chút sức mạnh hồn khí nào, nhưng Joanna luôn cảm thấy nó không hề đơn giản.

Vì vậy, cô trân trọng cơ hội này, cố gắng nghiền ngẫm từng cảm giác mà chủ thẻ đang chia sẻ, mong tìm được chút lĩnh ngộ.

Đúng lúc ấy —

Joanna cảm thấy khoảng trắng này hình như không phải bất biến.

Nó đang chuyển động.

Đúng vậy! 

Nó đang chuyển động, mà còn là chuyển động có quy luật.

Joanna lập tức nhìn chằm chằm, không dám chớp mắt.

Cùng lúc đó —

Quý Dữu trải nghiệm đến đây thì tạm dừng lại. Cô nhìn chằm chằm vào chất liệu của trận pháp đồ, hơi nhíu mày, có chút không hài lòng: “Lúc làm trận pháp này, vật liệu mình dùng vẫn quá tùy tiện.”

Chất liệu khắc trận pháp là một tấm đá. 

Một loại đá bình thường, rẻ tiền, ở rác tinh nhặt đâu cũng có, chỉ được mài phẳng rồi dùng tạm.

Điều này khiến chất liệu quá giòn, không ổn định. 

Quý Dữu muốn cho khán giả trong phòng quan sát xem phiên bản chi tiết và hoàn chỉnh hơn, nhưng vì chất liệu không chịu nổi, nên không thể hiển thị đầy đủ.

Vậy phải làm sao?

Cứ thế mà kết thúc?

Không được.

Dù tỷ lệ vào chỗ chưa đến 30%, nhưng vẫn có hơn một triệu người đang xem. Đối với Quý Dữu, đã mở buổi quan sát thì phải có trách nhiệm với người xem, không thể vì chút khó khăn mà bỏ cuộc.

Cô bắt đầu suy nghĩ xem có cách nào khác không.

Vài phút sau, mắt cô sáng lên, vỗ tay: “Có rồi!”

Ngay giây tiếp theo —

Quý Dữu nhẹ nhàng nâng tay, khẽ nắm vào khoảng không trước mặt.

Trong mắt Joanna và mọi người, thế giới trắng xóa kia bắt đầu chuyển động, chậm rãi biến đổi. Rồi trong nháy mắt, toàn bộ cảnh tượng thay đổi hoàn toàn!

Trong khoảng trắng ấy, xuất hiện một cây bút.

Đúng vậy. 

Một cây bút dùng để viết.

Không ai thấy chủ nhân của cây bút, không có bàn tay nào cầm nó, nhưng cây bút bắt đầu tự xoay chậm rãi.

Đồng tử Joanna co rút mạnh!

Đến rồi!

Điều Joanna luôn mong chờ… cuối cùng cũng xuất hiện!

Thế giới trắng xóa trước mắt bỗng hóa thành một tờ giấy trắng, và người cầm bút bắt đầu vẽ lên đó, từng nét một.

Ngay sau đó. 

Một nét nữa xuất hiện. 

Rồi nét thứ ba.

Chỉ trong chớp mắt, ba đường thẳng nối lại với nhau, tạo thành một hình tam giác.

Một hình tam giác ngay ngắn, chuẩn chỉnh, không chút hoa mỹ.

Joanna há miệng: “Cái này…”

Cảnh tượng này vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Nhưng giây tiếp theo, khiến mọi người càng thêm trợn mắt, hình tam giác vừa vẽ xong bị một lực vô hình nhẹ nhàng xóa đi, biến mất ngay lập tức.

Rồi cây bút lại tiếp tục vẽ một đường thẳng khác trên tờ giấy trắng. Khi đường thẳng đạt đến một độ dài nhất định, nó đột ngột rẽ hướng, rồi nối thẳng với nét trước đó.

“Tất nhiên sẽ có nét thứ ba.” 

ọi người đều hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

Quả nhiên, nét thứ ba xuất hiện, nhanh chóng nối với hai nét còn lại, tạo thành một tam giác.

So với tam giác bị xóa trước đó, không có gì khác biệt, chỉ là tam giác trước được vẽ bằng ba nét rời, còn tam giác này là một nét liền mạch.

Nhưng rất nhanh, hình tam giác này cũng bị xóa đi.

Khán giả trong phòng quan sát bắt đầu cảm thấy mơ hồ, chưa hiểu chuyện gì thì cây bút lại tiếp tục vẽ.

Tam giác thứ tư. 

Tam giác thứ năm. 

Tam giác thứ sáu…

Dưới ánh mắt của mọi người, chủ nhân cây bút như một đứa trẻ, say mê vẽ hết tam giác này đến tam giác khác trên tờ giấy trắng vô tận.

Rất lâu sau.

Cây bút đột nhiên dừng lại.

Tất cả ánh mắt đều dồn vào hình tam giác cuối cùng.

“Đây là cái cuối cùng sao?”

Mọi người vừa nghĩ vậy, thì hình tam giác ấy cũng bị xóa sạch.

Mọi người: “???”

Vậy rốt cuộc phải vẽ thế nào mới được xem là đúng? 

Thế nào mới đạt tiêu chuẩn?

Không ai còn manh mối.

Nhưng khác với đám đông đang rối như tơ vò, Joanna nhìn chằm chằm vào khoảng trắng ấy, ánh mắt sáng rực!

Cô biết, đây không phải là trẻ con vẽ bậy, cũng không phải chủ nhân cây bút cố ý trêu đùa mọi người.

Mà là chủ nhân cây bút đang lặp đi lặp lại, không biết mệt mỏi, dùng nhiều cách khác nhau để viết ra hình tam giác chuẩn của trận pháp!

Chủ nhân cây bút ấy, chính là đại sư Thanh Dứu!

Mỗi lần đại sư hạ bút, hình tam giác hiện ra trước mắt mọi người đều là đáp án đúng.

Đúng vậy, tất cả đều là đáp án tiêu chuẩn. 

Không có một cái nào sai!

Joanna khẽ nhắm mắt lại. 

Trong đầu cô lập tức hiện lên một hình ảnh.

Sau vô số lần đại sư Thanh Dứu diễn luyện, hình ảnh ấy đã khắc sâu vào trái tim, vào trí óc, vào thế giới tinh thần của cô!

← Chap trước
Chap sau →