Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 314: Đó Là Một Khoảnh Khắc Ngọt Ngào…

← Chap trước
Chap sau →

Nhìn thân hình to lớn lực lưỡng của Trương Phỉ Dương, tôi nuốt nước bọt một cái, yếu ớt nói: “Tôi… tự… làm… được…”

Cô ta hài lòng ngồi sang một bên, chờ tôi thay đồ xong bước ra từ phòng thử đồ.

Khi thay quần áo, tôi mới cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ. Sườn xám đúng là do tôi thiết kế, nhưng tiêu chuẩn vóc dáng lại được chuẩn bị theo kiểu gầy mảnh của Tiết Băng Băng.

Tiết Băng Băng cao ít nhất cũng phải mét bảy, cân nặng tuyệt đối không quá chín mươi cân. Tôi không chỉ thấp hơn cô ta hai ba phân, quan trọng nhất là thân hình tôi không gầy như que trúc.

Thế mà bộ sườn xám này mặc lên người tôi lại vừa khít một cách hoàn hảo!

Mọi chi tiết đều ôm sát đúng chỗ, cứ như được may đo riêng cho tôi vậy.

Tôi cau mày bước ra khỏi phòng thay đồ, Trương Phỉ Dương đã đặt sẵn một đôi giày cao gót ở cửa. Giày là của cô ta, cô ta béo thì béo thật, nhưng chiều cao lại thấp hơn tôi khá nhiều, cỡ chân cũng nhỏ hơn tôi một size.

Dưới ánh mắt ép buộc của cô ta, tôi đành thay đôi giày cao gót ấy. Hơi chật, lại hơi rộng, nói chung là không thoải mái.

Trương Phỉ Dương đứng bên cạnh tôi, giơ điện thoại lên chụp lia lịa. Phòng vốn đã không sáng lắm, đèn flash của cô ta suýt nữa làm tôi mù mắt.

Tôi nhíu mày, giơ mu bàn tay phải lên che mắt, lúc này mới nhớ ra khóa kéo phía sau vẫn chưa kéo. Trong phòng thay đồ, cái tay tàn phế của tôi hoàn toàn không dùng được sức, loay hoay một hồi lâu vẫn không xong, đành buồn bực bước ra cầu cứu.

Trương Phỉ Dương kéo theo đôi giày bệt của tôi, vô cùng vui vẻ giúp đỡ, đắc ý nhảy nhót chạy tới trước mặt tôi, đôi giày của tôi suýt nữa thì bị cô ta làm bung ra.

Trong lúc tiến lại gần tôi, cô ta còn tiện tay lấy từ trên bàn bên cạnh một cây trâm cài tóc. Cây trâm là loại rất phổ biến, thân trâm màu bạc trơn không có hoa văn, đầu trâm gắn một viên cầu pha lê màu xanh ngọc.

Ừm, chắc là pha lê thôi, đoàn phim bình thường sẽ không chuẩn bị ngọc thật. Nhưng cây trâm này trông cũng khá tinh xảo.

Trương Phỉ Dương chẳng thèm hỏi ý tôi, giơ tay xoắn tóc tôi mấy vòng rồi buộc lại bằng dây chun. Da đầu tôi bị cô ta kéo đau điếng, mắt suýt trợn ngược lên.

Sau khi cài trâm trang trí cho tôi, cô ta kéo khóa lưng giúp tôi, rồi đứng trước mặt chỉnh lại mấy sợi tóc con bên thái dương, vô cùng hài lòng nhìn tôi nói: “Cậu đã thấy chưa, tôi đã nói là cậu cực kỳ hợp với sườn xám mà, có cái thần đó, không tệ, không tệ. Lát nữa để thợ trang điểm trang điểm cho cậu một chút.”

“Trang điểm làm gì? Tôi chỉ mặc chơi thôi mà.”

Trước mặt tôi có một chiếc gương toàn thân nhỏ, tôi nhìn hình ảnh của mình trong gương mà có chút ngẩn ngơ.

Những chuyện tôi trải qua ở chỗ Bát Nhĩ, trang phục tôi mặc đều là váy kiểu Tây, vậy mà lúc này nhìn thấy bản thân trong gương mặc sườn xám, tôi lại có cảm giác quen thuộc khó tả, như thể có thứ gì đó sắp phá vỡ đầu óc, bật ra ngoài.

Tôi xoa thái dương, cố gắng nghĩ ngợi, nhưng dù thế nào cũng không nắm bắt được cái đuôi nhỏ của dòng suy nghĩ ấy.

Đôi giày cao gót của Trương Phỉ Dương trên chân tôi không chỉ chói mắt, mà còn cao đến mức tôi sắp phải nhón chân như múa ba lê, cực kỳ khó chịu.

Cô ta bất đắc dĩ vỗ vỗ vai tôi, nói: “Không biết là cậu giả ngốc hay thật sự ngốc nữa. Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, phụ nữ ấy mà, phải học cách chăm sóc bản thân. Cậu còn không biết trân trọng chính mình, thì trông mong người khác trân trọng cậu sao? Ra ngoài trang điểm nhẹ một chút, mặc quần áo có gu một chút, đó đều là lễ nghi cơ bản nhất.”

“Trước tiên không nói đến chuyện khác, chỉ nói hôm nay cậu nên biết mình đến đây là để làm gì chứ? Muốn trở thành thiếu phu nhân nhà họ Diệp, cậu nghĩ chỉ dựa vào cái mặt vàng vọt như sáp, quầng thâm mắt đậm cùng quần áo lôi thôi thế này là đủ sao? Tổng giám đốc nhà chúng ta tuy xung quanh vây đầy bướm hoa, nhưng cũng chưa đến mức khẩu vị nặng như vậy đâu. Tôi lo thay cho cậu luôn đó.”

Trương Phỉ Dương nuốt nước bọt một cái, thấy tôi vẫn không nói gì, liền thở dài thật sâu, bất lực nói tiếp: “Tôi sắp gọi cậu là chị ruột luôn rồi, chẳng lẽ cậu vẫn chưa phát hiện ra điều gì sao?”

“Phát hiện ra cái gì?” Tôi nhịn đôi chân đau nhức, có thể đứng vững đối với tôi lúc này đã là một kỳ tích rồi.

Trương Phỉ Dương trông như sắp phát điên, nắm chặt vai tôi nói: “Là sườn xám đó, sườn xám! Rõ ràng là cỡ dành cho Tiết Băng Băng, vậy mà cậu mặc vào lại vừa khít đến thế, hoàn toàn như được chuẩn bị riêng cho cậu vậy, chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao?”

“Rõ ràng chỗ nào?” Tôi tiếp tục hỏi.

Trương Phỉ Dương há miệng như muốn cắn chết tôi, tay bóp chặt vai tôi, suýt nữa thì làm cả cánh tay lành lặn của tôi cũng rời ra. Cô ta nghiến răng nói: “Khoảng thời gian đó cậu lười biếng, người hoàn thiện bản thiết kế cuối cùng chính là tổng giám đốc! Cậu không nói thì tôi cũng nhìn ra được. Dù sao chúng ta cũng là bạn học, phong cách thiết kế của cậu tôi vẫn nhận ra được.”

“Có vài chỗ lên màu hoàn toàn không phải phong cách của cậu, hơn nữa bản thiết kế lại do chính tổng giám đốc đưa cho tôi, nên tôi biết ngay là hai người chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Cậu mệt đến mức không dậy nổi, anh ấy liền giúp cậu mang bản thảo tới, còn giúp cậu hoàn thành luôn.”

Không hiểu sao tôi lại cảm thấy khuôn mặt béo với các đường nét chen chúc của Trương Phỉ Dương trông thật không đứng đắn. Cô ta cười hề hề như vậy là có ý gì chứ? Tôi mệt đến không dậy nổi ư?

Cô ta nói cũng không sai, hôm đó tôi đúng là mệt đến mức không đứng dậy nổi, còn suýt nữa thì ngủ một giấc không bao giờ tỉnh lại.

“Trời ạ, cậu chắc chắn là đang giả ngu rồi, tôi nhìn ra rồi.” Trương Phỉ Dương vốn còn muốn nghe chuyện bát quái, thấy tôi mãi không chịu mở miệng, liền tức giận nói: “Nếu bản thiết kế là do tổng giám đốc làm, vậy kích thước chắc chắn cũng do anh ấy đưa ra chứ! Tiết Băng Băng mặc không vừa, cậu mặc lại vừa, là vì cái gì!”

“Vì cái gì?” Tôi đã bị cô ta làm cho quay mòng mòng, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc cô ta muốn nói gì.

Trương Phỉ Dương bày ra vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép, như thể muốn một cái tát đập tôi thẳng xuống mười tám tầng địa ngục.

“Hoặc là tổng giám đốc luôn để cậu trong lòng, hoặc là nữ chính trong lòng anh ấy vốn dĩ chính là cậu.” Cô ta nói đầy chắc chắn, rồi lập tức đổi sang vẻ mặt gian xảo, cười híp mắt ghé sát lại, hạ giọng hỏi nhỏ: “Cậu nói cho tôi nghe đi, tôi thề không nói với ai đâu. Công phu trên giường của tổng giám đốc nhà cậu… thế nào? Hai người có trải qua mấy đêm ngọt ngào không? Nhanh, nhanh, nhanh, kể tôi nghe chi tiết đi.”

Thì ra cô ta đang nghĩ mấy chuyện này! Mặt tôi đỏ bừng, giơ tay đẩy cái mặt béo của cô ta ra, tức giận nói: “Cái đầu béo của cậu suốt ngày nghĩ linh tinh cái gì thế! Hoàn toàn không có chuyện đó được chưa, chúng tôi hai người…”

“Á!”

Đúng lúc tôi đang vắt óc tìm lời để giải thích với Trương Phỉ Dương, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng thét chói tai của phụ nữ.

Giọng nói đó… hình như là của Tiết Băng Băng?

Tôi và Trương Phỉ Dương nhìn nhau một cái, cả hai cùng lúc chạy về phía cửa.

Nhưng chúng tôi đã quên mất một chuyện vô cùng quan trọng, giày của chúng tôi đã bị đổi cho nhau.

Trương Phỉ Dương thì chạy rất nhanh, kéo lê đôi giày của tôi như trượt patin mà lao ra ngoài, còn tôi đi đôi giày nhỏ này chẳng khác nào bước trên gai nhọn.

← Chap trước
Chap sau →