Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tinh Tế: Nữ Vương Đồng Nát – Chương 2991: Báo Thù

← Chap trước
Chap sau →

Quý Dữu xòe tay: “Xin mời.”

Giáo sư Bạch chỉ vào Smith đang nằm dưới đất, nói: “Hắn ở đây không thích hợp.”

Quý Dữu nghe vậy, xách người đàn ông dưới đất lên, rồi ném thẳng ra ngoài cửa.

Giáo sư Bạch: “……”

Giáo sư Bạch tò mò hỏi: “Cô không sợ hắn chạy mất sao?”

Quý Dữu cười: “Hắn chạy không thoát đâu.”

Sáu sợi tơ tinh thần của cô, từ đầu đến cuối vẫn đang giám sát.

Giáo sư Bạch trầm mặc một lát, nói: “…Cô ở đây, cũng không thích hợp.”

Quý Dữu xòe tay: “Bà có thể giả vờ như tôi không tồn tại.”

Giáo sư Bạch hít sâu một hơi: “Cô không hiểu ý tôi. Cô ở đây, nếu tổng bộ bên kia phát hiện nguy hiểm, sẽ lập tức cắt đứt liên lạc.”

Cơ thể của bà ta, trên thực tế, đã không còn hoàn toàn thuộc về bà ta nữa.

Nhưng chuyện này, giáo sư Bạch không thể nói rõ với Quý Dữu.

Quý Dữu suy nghĩ một chút, nói: “Vậy được, tôi có thể tạm thời rời đi.”

Giáo sư Bạch không nhúc nhích, vẫn chằm chằm nhìn Quý Dữu.

Giây tiếp theo.

Quý Dữu sải bước về phía cửa, kéo cửa ra, bước chân ra ngoài.

Giáo sư Bạch thở phào nhẹ nhõm.

Bà ta không thử giành quyền khống chế phòng thí nghiệm, sau khi do dự vài giây, quyết định chủ động liên lạc với cấp trên.

Tiếp đó.

Giáo sư Bạch giơ tay phải lên, mở ra, để lộ lòng bàn tay.

Nếu Quý Dữu còn ở đây, sẽ thấy trong lòng bàn tay bà ta có từng vòng từng vòng phù văn kỳ quái.

Những phù văn ấy, khi giáo sư Bạch kích hoạt mã gen của mình, lập tức phát sáng.

Ngay sau đó.

Tơ tinh thần của giáo sư Bạch, khẽ chạm vào luồng sáng kia.

Giây tiếp theo —

Một giọng nói uy nghiêm truyền tới: “Có chuyện gì?”

Giáo sư Bạch mở miệng: “Thưa giáo sư, bên tôi…”

Chưa kịp nói xong, giọng nói uy nghiêm kia đột nhiên thay đổi: “Cô mang theo cái đuôi gì vào đây?!”

Rầm!

Ánh sáng trong lòng bàn tay giáo sư Bạch tắt phụt.

Cả người bà ta ngã quỵ xuống đất.

Ngoài cửa.

Quý Dữu dậm mạnh chân: “Đáng ghét!”

“Quá cảnh giác!”

“Vậy mà để hắn chạy mất rồi!”

Trong thế giới tinh thần.

Lão Đại, Lão Nhị… Lão Lục, đồng loạt bốc hỏa:

【Đáng ghét!】

【Quá xảo quyệt!】

【Tất cả tơ bọn em đều chưa hề động đậy, vậy mà vẫn bị phát hiện!】

Lão Tứ đang nằm sấp trên đầu Lão Ngũ, sau khi suy nghĩ nghiêm túc, lại nói tiếp:【Chủ nhân, tinh thần lực của người này đã vượt qua cấp SSS rồi!】

【Chủ nhân, Tứ Tứ cảm thấy hắn có chút kỳ quái!】

Quý Dữu hỏi: “Kỳ quái chỗ nào?”

Lão Tứ:【Tinh thần khí tức của hắn, không giống nhân loại, cũng không giống tinh thú, nhưng lại vừa giống tinh thú, cũng vừa giống nhân loại……】

Quý Dữu nghe mà mơ mơ hồ hồ.

Nhưng suy nghĩ một chút, cô lập tức hiểu ra: “Chẳng lẽ cái gọi là cấp trên kia, bản thân hắn chính là một thí nghiệm thể đã bị cải tạo?”

Nghĩ tới những thí nghiệm thể ghép từ đủ loại tinh thú trong phòng thí nghiệm của giáo sư Bạch, Quý Dữu cảm thấy khả năng này rất lớn! Nếu không, tinh thần khí tức cũng sẽ không thể hỗn loạn như vậy.

Bên này, tiểu rồng vàng đang phụ trách trông giữ giáo sư Smith, cũng nhảy tới, hỏi: “Này nữ nhân, thế nào rồi? Bắt được chưa?”

Quý Dữu lắc đầu.

Tiểu rồng vàng nghe xong, vô cùng tiếc nuối: “Nữ nhân, cô không được rồi, quả nhiên vẫn phải có Thiên Cẩu đại nhân ở đây mới được.”

Quý Dữu không có tâm trạng đấu võ mồm với cơ giáp, liền nói: “Dù không bắt được người, nhưng tôi đã ghi nhớ khí tức của hắn. Chỉ cần người đó xuất hiện trong phạm vi cảm giác tinh thần của tôi, bất kể hắn giả dạng thành cái gì, là người hay động vật, hay… quỷ, tôi đều có thể nhận ra ngay lập tức và bắt được hắn!”

Tiểu rồng vàng nghe xong, gật đầu: “Vậy cũng không phải là không có thu hoạch gì.”

Sau đó.

Tiểu rồng vàng chỉ vào Smith nằm dưới đất, hỏi: “Nữ nhân, xử lý người này thế nào?”

Quý Dữu nói: “Để tôi lo.”

“Tiểu rồng vàng, cậu giúp tôi trông chừng những tên áo blouse trắng khác, một tên cũng đừng để chạy.”

Tiểu rồng vàng: “Chuyện nhỏ.”

……

Thế là, Quý Dữu một tay túm lấy Smith, ném thẳng người vào phòng thí nghiệm.

Tiếp đó.

Quý Dữu cũng bước một chân vào, rồi đá một cái vào mặt Smith: “Được rồi, đừng giả chết nữa.”

Cơ thể Smith run lên, nhưng không mở mắt.

Quý Dữu cũng mặc kệ hắn.

Cả phòng thí nghiệm có mấy trăm thí nghiệm thể, Quý Dữu mới phá hủy một nửa, số còn lại vẫn còn rất nhiều.

Những thí nghiệm thể này, có kẻ mặt mũi đờ đẫn, cũng có một phần vô cùng hung bạo, giống như đã hoàn toàn biến thành tinh thú.

Ánh mắt Quý Dữu quét một vòng, rồi không dám nhìn thêm nữa.

Cô dừng tầm mắt lại trên giáo sư Bạch.

Giáo sư Bạch giống như xác chết, nằm trên sàn. Lòng bàn tay phải của bà ta đã hoàn toàn thối rữa, chảy ra mủ đen, máu đen…

Quý Dữu giơ tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt bà ta: “Được rồi, có thể tỉnh lại rồi.”

Giáo sư Bạch mở mắt, khi nhìn thấy Quý Dữu, trên mặt thoáng hiện một tia kinh hoàng: “Tư cách làm thí nghiệm của tôi… đã bị xóa bỏ hoàn toàn rồi.”

Không còn danh ngạch của tổng bộ, cho dù bà ta có làm ra thành tựu gì, tổng bộ cũng sẽ không thừa nhận, hơn nữa, tổng bộ cũng sẽ không bao giờ tiếp tục cấp tài nguyên cho bà ta nữa. Muốn làm ra thành tựu, chỉ là chuyện viển vông.

Quý Dữu nói: “Tôi biết mà.”

Giáo sư Bạch mấp máy môi: “Vậy cô hài lòng chưa?”

Quý Dữu lắc đầu: “Chưa hài lòng.”

Giáo sư Bạch: “……”

Quý Dữu nói: “Đợi tôi tiễn bà đi xong, mới hài lòng.”

“……”

Giáo sư Bạch nói: “Cô chẳng lẽ không tò mò vì sao tôi chết sống cũng không dám liên lạc cấp trên sao?”

Quý Dữu cười: “Không tò mò. Hơn nữa, bà chẳng phải đã tự mình từ bỏ nguyên tắc, chủ động liên lạc cấp trên rồi sao? Đã chủ động rồi, thì không còn cái gọi là chết thủ nữa.”

Giáo sư Bạch vẫn muốn giãy giụa lần cuối. Dù sao tổng bộ đã biết bên này gặp nguy hiểm, có lẽ sẽ phái người tới cứu, nên bà ta cố gắng kéo dài thời gian, nói: “Cô không tò mò chuyện khác sao?”

Quý Dữu lắc đầu: “Không có hứng thú.”

Trong lúc nói chuyện, Quý Dữu đột nhiên mở công tắc của các khoang kính trong suốt.

Một cái, hai cái, ba cái…

Nhìn những khoang kính lần lượt mở ra, trên mặt giáo sư Bạch thoáng hiện vẻ hoảng loạn: “Cô muốn làm gì?”

Quý Dữu nói: “Rất đơn giản, tôi cho bọn họ một cơ hội… báo thù bà.”

Giáo sư Bạch kéo lê thân thể, định chạy trốn.

Người nhanh hơn bà ta một bước là Smith.

Thế nhưng, dù là Smith hay giáo sư Bạch, đều không thể chạy thoát. Từng xúc tu, từng móng vuốt vươn ra, kéo bọn họ trở lại phòng thí nghiệm.

Quý Dữu nhìn phòng thí nghiệm đang bạo động, hỗn loạn, khẽ nhắm mắt lại, rồi rút lui ra ngoài.

Giây tiếp theo.

Cánh cửa nhanh chóng khép lại.

Rất nhanh, không cần lắng nghe, cô cũng biết bên trong đang vang lên những tiếng gào thét và kinh hoàng.

Quý Dữu không quay đầu nhìn.

Chờ một lúc, cô mở cửa lại. Bên trong đã là một bãi máu me, vài thí nghiệm thể đã hoàn toàn mất ý thức, khi phát hiện ra Quý Dữu, đột ngột lao tới.

Quý Dữu lập tức đóng cửa lại.

Sau đó, Quý Dữu đi khắp khu phòng thí nghiệm ngầm, đem tất cả những kẻ mặc áo blouse trắng bị giam trước đó, hoặc tự mình trốn đi, toàn bộ nhét vào phòng thí nghiệm kia.

Sau khi ném hết toàn bộ người có liên quan vào trong.

Quý Dữu và tiểu rồng vàng đứng canh trước cửa phòng thí nghiệm.

Một lúc lâu sau.

Xác nhận bên trong không còn bất cứ động tĩnh nào, Quý Dữu kích hoạt chương trình tự hủy của phòng thí nghiệm.

← Chap trước
Chap sau →