Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 338: Hai Người Cộng Lại

← Chap trước
Chap sau →

“Cái này là tôi tự học thành tài đấy.”

Trong chuyện nấu nướng, Lý Ương tuyệt đối không chịu thua ai, anh ta lắc lư cái đầu, nhất quyết phải chứng minh bản thân.

Tôi giơ tay phụ họa: “Đúng vậy, anh ta đúng là sinh ra để làm bếp trưởng. Đầu to cổ thô, không phải đại gia thì cũng là đầu bếp. Với lại anh ta thích loli, mà loli thì dễ lừa nhất là bằng đồ ăn.”

Tôi mặc quần áo xong trong chăn, đây là bộ đồ bẩn lần trước tôi để lại ở đây. Lý Ương cũng khá chu đáo, đã giặt sạch giúp tôi.

Con mèo đen nhỏ đợi chắc chắn tôi đã mặc xong đồ rồi mới cho tôi chui ra khỏi chăn. Trên đường đi về phía bàn ăn, tôi tiện thể “bắn” cho Lý Ương mấy câu.

Hân Thích đang ngon lành thưởng thức sườn xào chua ngọt, bị tôi nói vậy, đôi đũa của cô khựng lại giữa không trung.

Cô liếc mắt nhìn tôi và Lý Ương, rồi thản nhiên gắp thêm một miếng sườn nhét vào miệng, nói: “Tôi còn lớn tuổi hơn hai người cộng lại, không phải loli.”

Lý Ương đang bưng một đĩa trái cây, còn cố ý gọt táo thành hình thỏ con. Nghe Hân Thích nói vậy, suýt nữa thì làm rơi cả đĩa, may mà tôi đứng bên cạnh kịp đỡ giúp.

Hai quả nho trong đĩa lăn xuống đất, mèo đen nhỏ lao tới chơi đùa với chúng.

Hân Thích lại liếc nhìn mèo đen một cái. Cô không nói gì, nhưng tôi luôn cảm thấy ánh mắt của cô ấy… rất kỳ lạ.

Lý Ương mặt mày thất thần. Từ sau lần gặp bác sĩ Hân Thích, anh ta vẫn luôn nhớ mãi không quên, ngày nào cũng treo hình ảnh tiểu loli hoàn mỹ này trong lòng. Ai ngờ đâu đột nhiên biết được cô ấy đã hơn năm mươi tuổi, cú sốc tinh thần này đối với anh ta đâu chỉ là bạo kích đơn thuần.

Hân Thích chẳng thèm để ý tới Lý Ương, còn tôi thì ngồi đối diện cô.

Lần này Lý Ương chuẩn bị vô cùng chu đáo, toàn bộ món tủ đều bày hết lên bàn. Thế nhưng đối mặt với cả bàn đồ ăn ngon như vậy, tôi lại chẳng có chút khẩu vị nào.

Tôi chép miệng, mở lon coca uống một ngụm nhỏ.

Hân Thích ngước mắt nhìn tôi, chậm rãi nói: “Lần này cô bị thương rất nặng, hầu hết đều là tổn thương vật lý. Động mạch chủ ở cổ chỉ cần lệch thêm một milimet nữa là vỡ rồi. Tôi tạm thời giúp cô hồi phục một chút, nhưng cô cần nghỉ ngơi.”

“Cảm ơn.” Tôi theo phản xạ đưa tay sờ lên cổ mình, rồi lập tức kinh ngạc.

Hân Thích bổ sung thêm: “Vết sẹo ở bụng và cổ, cô bôi thuốc này, không quá một tuần là sẽ biến mất.”

Tôi càng thêm sửng sốt. Lúc nãy sờ cổ mới phát hiện, trên đó chỉ còn một vết thương rất mảnh, mảnh đến mức sờ tay cũng khó cảm nhận được. Giờ lại biết được ngay cả vết thương nhỏ như vậy cũng sẽ biến mất, vị bác sĩ loli này rốt cuộc là thần thánh phương nào?!

Lý Ương chẳng nói chẳng rằng, đột nhiên lao vụt khỏi chỗ tôi, chạy thẳng vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu mà nôn ọe.

Hân Thích liếc nhìn ra phía sau một cái, vẫn mặc kệ anh ta, tự mình gặm một cái đùi gà.

Tôi khó hiểu hỏi: “Anh ấy… bị sao vậy?”

“Lúc nãy khi phẫu thuật cho cô, tôi để anh ta làm trợ thủ, chắc là nhớ lại một khoảnh khắc tuyệt vời nào đó thôi.”

Hân Thích bình thản trả lời.

Khoảnh khắc tuyệt vời…

“À, cô yên tâm, quần áo là tôi cởi, phẫu thuật vùng bụng là bước đầu tiên. Anh ta chỉ sang giúp khi tôi giải phẫu cổ cô thôi.”

Cách giải thích của Hân Thích chẳng khiến tôi yên tâm hơn chút nào.

Cô liếc mắt nhìn con mèo đen nhỏ đang đuổi theo mấy quả nho chơi đùa, lạnh lùng nói: “Huống chi còn có kẻ đang dòm ngó nữa.”

“Hả?” Tôi không hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng hình như tôi vừa nghe thấy một từ khá đáng sợ giải phẫu?

Hân Thích ngừng lại một chút, nhìn tôi rồi nói tiếp: “Ừ, điều trị.”

“Ha… ha ha…” Tôi cười gượng hai tiếng.

Lý Ương lau khóe miệng, từ nhà vệ sinh chạy ra, bực bội ngồi xuống bên cạnh tôi, đối diện chéo với Hân Thích, tức giận nói: “Điều trị? Tôi nhớ rõ từng mạch máu trong cổ cô ấy, cả những mao mạch li ti nữa! Cô rõ ràng là tháo ra lắp lại cái cổ của cô ấy luôn rồi còn gì! Cả đời này tôi chắc không muốn ăn cổ vịt nữa đâu.”

“……” Cổ tôi thì liên quan gì đến cổ vịt chứ?!

Nhưng nghe Lý Ương nói vậy, tôi thử tưởng tượng một chút thôi đã thấy toàn thân khó chịu. Dù sao lúc đó tôi bị thương nặng, đầu tựa vào gốc cây, chính mắt nhìn thấy vết thương ở cổ sủi bọt máu.

Bây giờ nghĩ lại cảnh đó, tôi cũng thấy vô cùng không thoải mái.

Ba người rơi vào im lặng. Lý Ương tức tối lấy đũa chọc chọc cái đĩa trước mặt, Hân Thích lạnh lùng liếc anh ta một cái, rồi gắp cho anh ta một cái đùi gà. Chỉ một động tác nhỏ như vậy thôi, vị đại thúc không giữ được lập trường kia lập tức đổi sang gương mặt vui vẻ, trong nháy mắt quên béng chuyện Hân Thích là một tiểu loli hơn năm mươi tuổi.

Con mèo đen nhỏ nhảy phắt một cái lên người tôi. Tôi vuốt ve cái đầu của nó, thế nào cũng cảm thấy lần trước gặp nó còn chưa quấn tôi đến vậy, sao lần này lại đáng yêu thế này?

Chẳng lẽ con mèo đen đó đã gặp chuyện, Hân Thích tiện tay mua một con khác về cho tôi?

Tôi trợn mắt liếc sang phía Hân Thích một cái, cô thản nhiên nói: “Tôi là bác sĩ, sẽ không làm mấy chuyện vô vị như thế.”

Mấy người này đều biết đọc suy nghĩ à?!

Tôi vuốt râu con mèo đen, chợt nhớ tới cái tên mà Kỳ Văn đã nói với tôi khi ở dưới tầng hầm lâu đài.

“Mạc Ly…” Tôi khẽ gọi nó, nó vui vẻ liếm lòng bàn tay tôi.

Trước sự thân mật giữa hai chúng tôi, Lý Ương nhìn kiểu gì cũng thấy chướng mắt. Anh ta ghen tị liếc tôi mấy lần, còn cố tình chuẩn bị một cái đĩa to, gắp rất nhiều đồ ngon cho Mạc Ly.

Đáng tiếc là Mạc Ly đến nhìn anh ta một cái cũng không thèm. Nó tao nhã ăn đồ trong đĩa, nhai chậm rãi, trông như một quý ông thực thụ.

Toàn thân nó đen tuyền, mắt to, râu dài, dáng người uyển chuyển, không béo không gầy, trông như phiên bản thu nhỏ của một con báo đen tôi từng thấy trong sở thú.

Nó nhìn thế nào cũng đáng yêu hơn mèo bình thường. Tôi chống cằm, dịu dàng nhìn nó ăn, mắt không chớp lấy một cái.

“Đúng là trong mắt tình nhân hóa Tây Thi, lau nước miếng bên khóe miệng cô kìa.” Lý Ương rõ ràng là yêu quá hóa hận, nghiến răng hừ lạnh với tôi.

Tôi cũng hừ lại: “Hân Thích bác sĩ, cô nên cẩn thận đấy, có một ông già trong nhà đầy pháp bảo, giỏi nhất là cho vào đồ ăn…”

“Nói năng kiểu gì thế, tuy hôm qua tôi có được tình hoa cổ, nhưng tôi đâu có dùng.”

Lý Ương cười hì hì nói.

Hân Thích chẳng hề sợ, chỉ u u nói: “Tình hoa cổ vốn mang mùi hương pha trộn của hoa hồng, hoa phù tang và hoa đào. Dù có trộn với mùi thức ăn, tôi ngửi là biết ngay. Còn việc trong chỗ anh có tình hoa cổ, tôi đã trưng dụng rồi. Giá cả thì… trừ vào mũi tiêm của anh.”

Cô tính toán mọi thứ rõ ràng rành mạch, dường như không muốn dính dáng tình cảm với bất kỳ ai.

← Chap trước
Chap sau →