“Tư Mệnh, ngươi … ngươi đừng có kiêu ngạo quá!”
“Ta kiêu ngạo thì sao? Các ngươi không phải ngày ngày tâm tâm niệm niệm ái mộ Thương Lăng Thượng Thần sao? Nhưng như thế thì sao nào? Các ngươi chìm trong biển người, hắn còn chẳng thèm liếc các ngươi một cái.”
Mặt mấy tiên nữ lập tức khó coi.
“Còn ta thì sao? Hắn không chỉ nhìn thấy ta, còn uống chén trà ta kính. Chưa hết đâu, hôm đó ta còn cưỡng ép dồn hắn vào tường nữa!”
Mấy tiên nữ trợn mắt há mồm, nhìn Giản Chỉ Hề như nhìn yêu quái.
“Thương Lăng Thượng Thần thì sao? Nam thần của các ngươi đúng không? Ta nói cho các ngươi biết, không chỉ là dồn vào tường đâu. Một ngày nào đó, ta còn phải đè hắn ra mà hôn chụt chụt, rồi nhào lên đè luôn! Ta sẽ hành cho nam thần của các ngươi bảy ngày bảy đêm không xuống nổi giường! Xem các ngươi làm gì được ta!”
Giản Chỉ Hề càng nói càng đắc ý, nàng chính là muốn chọc tức đám tiên nữ lắm chuyện này.
Dù sao bọn họ đã nghĩ nàng như vậy rồi, thì nàng cứ thuận nước đẩy thuyền, nói còn quá hơn xem bọn họ còn nói được gì nữa!
Nói xong, mấy tiên nữ trợn tròn mắt, run run chỉ tay vào nàng, nửa ngày không thốt nổi một câu.
“Chỉ cái gì mà chỉ? Sợ rồi thì cút mau!”
Giản Chỉ Hề phẩy tay, đắc ý vô cùng.
Nhưng… mấy tiên nữ đúng là chạy mất, chỉ là trước khi chạy, họ còn cung kính hành lễ: “Tham kiến Trường Sinh Đại Đế, tham kiến Thương Lăng Thượng Thần.”
Hành lễ xong, cả bọn chạy nhanh như gió, biến mất không còn bóng dáng.
Giản Chỉ Hề hoàn toàn hóa đá.
Nàng nuốt nước bọt, thì ra lúc nãy mấy tiên nữ mặt tái mét không phải vì lời tuyên bố hùng hồ “đè nam thần bảy ngày bảy đêm” của nàng …
Mà là vì Thương Lăng Thượng Thần đang đứng ngay sau lưng nàng!
Tim Giản Chỉ Hề đập thình thịch, nàng không dám quay đầu, cố lấy hết can đảm bước lên trước, định chuồn cho nhanh.
“Tư Mệnh à, ngươi định đi đâu thế?”
Đó là giọng của cấp trên trực tiếp của nàng, lão nhân Cực Trường Sinh Đại Đế.
“Ta… ta chợt nhớ ra phải đi báo cáo, nhưng quên mang bản báo cáo rồi, ta trở về lấy.”
Giản Chỉ Hề không dám quay đầu.
“Bản báo cáo chẳng phải đang nằm trong tay ngươi sao? Ta thấy rồi.”
Giản Chỉ Hề chỉ muốn tự tát mình một cái, sao lại bịa ra cái lý do ngu ngốc như vậy chứ.
Mất mặt muốn chết!
“Ha ha ha… đúng rồi, trí nhớ ta đúng là tệ thật, quên mất… đúng là đang cầm trên tay ha.”
Nàng cứng đầu quay lại.
Vừa xoay người, Giản Chỉ Hề liền thấy nụ cười đầy hả hê của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, và gương mặt đen như đáy nồi của Thương Lăng Thượng Thần.
Giản Chỉ Hề cúi gằm đầu, gần như muốn chui thẳng vào ngực mình trốn đi.
Nàng hoàn toàn cảm nhận được ánh mắt Thương Lăng như muốn lột sống da nàng.
Đáng sợ quá…
Ba người cứ thế đứng đối mặt, im lặng kéo dài, không khí cứng đờ đến mức có thể đóng băng.
Giản Chỉ Hề muốn khóc mà không có nước mắt.
Phúc không đến hai lần, họa thì chẳng bao giờ đi một mình!
Hai ngày liên tiếp đắc tội Thương Lăng, lần sau còn nghiêm trọng hơn lần trước.
Giờ thì nàng và Thương Lăng xem như kết thù không đội trời chung rồi.
Còn cái lão nhân Nam Cực Trường Sinh Đại Đế kia, lại không chịu mở miệng hòa giải, chỉ đứng đó nhìn nàng bị “xử lý” mà cười vui vẻ!
Thật quá đáng!
Cuối cùng, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế lên tiếng: “Ôi chao, hình như ngọc bội của ta mất rồi. Ta quay lại tìm thử.”
Nói xong, ông chạy mất dạng như một cơn gió, để lại nàng và Thương Lăng đối mặt nhau.
“Ờm… Thương Lăng Thượng Thần, ngài hiểu lầm rồi, thật ra…”
“Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì?”