Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 389: Tôi Là Lô Đỉnh Của Cậu

← Chap trước
Chap sau →

Tôi trốn dưới đáy nước.

Giống như một nàng tiên cá có thể hô hấp trong nước vậy.

Tôi có thể nhìn thấy trên mặt nước, một cô bé và một người đàn ông trẻ tuổi đang vui đùa với nhau.

Cô bé rất vui vẻ, người đàn ông cười dịu dàng.

Bóng dáng của anh ta bị gió biển thổi méo đi, lại bị làn nước khúc xạ thành nhiều hình ảnh chồng lên nhau. Nụ cười của anh như tan vào không trung, nhưng tôi vẫn cảm nhận được.

Cô bé chạy nhảy, nhặt nhạnh mọi thứ mà nó cho là đẹp trên bãi biển, thậm chí chỉ là một viên đá nhỏ.

Không xa có một cặp nam nữ trẻ tuổi đi tới. Người đàn ông đeo kính, cười hì hì, người phụ nữ dáng người đẹp, trông rất mạnh mẽ, cô đặt tay bên miệng gọi lớn: “Chơi đủ rồi thì mau về ăn cơm!”

Họ trông giống như một gia đình.

Cảm giác gia đình này… tôi đã rất lâu rồi không cảm nhận được.

Bình thường tôi ở cùng Lý Ương và những người khác, dù có ấm áp thì cũng chỉ là tình bạn mà thôi. Vậy mà khi nhìn thấy họ, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác yên ổn như gia đình…

Tôi lặng lẽ trôi dưới nước như vậy.

Không chìm xuống, cũng không nổi lên, giống như một cánh bèo không rễ. Nhìn họ vui vẻ, lòng tôi cũng dập dềnh theo từng làn nước.

Tôi có thể cảm nhận được tâm trạng của cô bé, thậm chí còn biết lát nữa họ sẽ ăn gì.

Cảnh trước đó là lúc cô bé cố gắng hết sức để cứu tôi lên, còn cảnh này dường như lại chẳng liên quan gì đến tôi.

Nhưng những chuyện họ trải qua, tôi lại biết rõ như chính ký ức của mình đang chảy trong tim.

Tôi đã xem quá nhiều câu chuyện giữa cô bé và người chú của nó. Đầu óc tôi bắt đầu kháng cự việc tiếp nhận thêm nữa.

Tôi dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng vẫn còn cách chân tướng một khoảng.

Bản năng khiến tôi lựa chọn né tránh.

Bởi trong đầu tôi xuất hiện một lực cản, giọng một người phụ nữ vang lên: “Cô không thể quay lại đây… cô sẽ không nhớ nơi này… tôi đã chôn vùi cô ở đây…”

Lần này là đầu tôi bắt đầu đau trước.

Cảnh tượng trước mắt trở nên mờ nhòe, vỡ vụn, khiến tôi không muốn nhìn tiếp nữa. Tôi cuối cùng cũng bắt đầu chìm xuống đáy nước.

Vô số ký ức không ngừng hiện lên trong đầu.

Nhưng càng như vậy, giọng nói kia lại càng rõ ràng: “Rời khỏi đây, cô không thuộc về nơi này. Tôi đã chôn cô ở đây, sống hay chết… chỉ trong một ý niệm của cô.”

Ý gì đây?

Chẳng lẽ… tôi đã chết rồi sao?

Tôi thậm chí không còn khả năng giãy giụa đau đớn. Toàn thân như bị trói chặt, ngay cả đầu ngón tay cũng khó mà cử động.

Tôi theo dòng nước chìm dần xuống dưới, trong vùng biển sâu không thấy đáy này, sắp trở thành một hạt bụi.

Trong đầu liên tục lóe lên từng cảnh tượng.

Cuối cùng dừng lại trên gương mặt của một người đàn ông.

Thân hình anh không quá cường tráng, mặc áo sơ mi rộng và quần dài gọn gàng. Bàn tay thon dài của anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi.

Mái tóc anh mềm mại, tôi thường dùng tay nhỏ của mình vò loạn lên đó.

Anh mỉm cười dịu dàng, ánh mắt mềm mại như tan thành một dòng nước xuân. Anh nói với tôi, tất cả đều là định mệnh, dù qua bao nhiêu kiếp.

Anh nói sẽ chờ tôi lớn lên.

Anh nói rằng…

Câu nói cuối cùng, gương mặt cuối cùng ấy… dần dần mờ đi, vỡ vụn thành từng mảnh.

Tôi chỉ nhìn thấy đôi môi anh khẽ mở, nhưng không còn nghe được anh nói gì nữa.

Ngược lại, giọng nói của người phụ nữ càng lúc càng trở nên mãnh liệt. “Cô đã chết rồi, cô đã chết rồi, tuyệt đối không thể sống lại.”

Tôi dường như sắp biết mình là ai, nhưng lại cứ lảng vảng trước cánh cửa của sự thật. Có một sức mạnh nào đó đang ngăn cản tôi, hoặc nói đúng hơn là đang ngăn cản chúng tôi.

Tôi nhìn rõ gương mặt của người đàn ông, ánh mắt anh ấy vừa bi thương, lại vừa dịu dàng, như đang kể hết thảy những nỗi nhu tình.

Anh ấy đang nói với tôi, cuộc gặp gỡ của chúng tôi tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.

“Từ năm mười hai tuổi, ta đã có thể tự do điều khiển tiểu quỷ rồi. Ngươi rõ ràng từ khi sáu tuổi đã bộc lộ thiên phú về phương diện này, vậy tại sao đến tận bây giờ vẫn không thể điều khiển chúng? Thật khiến ta thất vọng! Từ nay thời gian luyện tập tăng thêm hai tiếng!”

Một người đàn ông mặc áo bào trắng lạnh lùng nói với cậu thiếu niên đang quỳ dưới đất.

“Lão… lão gia, như vậy thì thể lực của thiếu gia… e là không chịu nổi, dù sao cậu ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ.” Người thanh niên mặc áo xám đứng bên cạnh lên tiếng nói đỡ cho cậu bé.

Người đàn ông áo trắng liếc nhìn anh ta, hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Nếu thể lực của nó không chịu nổi, thì cậu đem dương khí của cậu cho nó! Chẳng phải tác dụng của cậu chính là việc này sao?”

“Vâng… vâng…” Giọng nói của người đàn ông dần nhỏ lại.

Đợi người đàn ông trung niên áo trắng rời khỏi phòng, cậu bé đang quỳ dưới đất bật dậy, đi đến bên cạnh người thanh niên, nói: “AnhThước Bạch, em không chịu nổi nữa, em muốn trốn khỏi bản gia.”

“Trốn? Đừng nói ngốc, cậu trốn đi đâu?” Người thanh niên đứng dậy, phủi phủi đầu gối, bất lực nói: “Đừng toàn nói lời ngốc nghếch.”

“Nếu em trốn đi, em không làm gia chủ của Lý gia nữa, thì anh cũng có thể sống tiếp.” Cậu bé vỗ ngực nói.

Người thanh niên cười cười: “Chẳng lẽ hiện tại Thước Bạch không phải đang sống sao? Chẳng phải sống rất tốt sao?”

“Anh đừng dỗ em nữa, tuy em còn nhỏ nhưng em hiểu rất rõ. Lý gia chúng ta tu luyện đều là những thứ gì, anh vốn dĩ là của em…”

“Không sai.” Người thanh niên chậm rãi nói: “Tôi vốn là thế thân của cậu, là vật để khi cậu tu luyện thì cung cấp dương khí cho cậu.”

“Anh đừng nói về mình như vậy.” Cậu bé khinh thường nói: “Cách làm của bản gia em không tán thành, em cũng không cần người khác cho em dương khí, em tự mình vẫn sống rất tốt.”

“Nếu cậu muốn trở thành gia chủ Lý gia, thì phải tiếp tục tu luyện. Tôi chỉ là hoàn thành công việc của mình mà thôi.” Người thanh niên dường như không để tâm đến chuyện này, bình tĩnh nói: “Tôi sinh vào năm dương, tháng dương, giờ dương, vốn là người trực hệ của Lý gia. Từ khi sinh ra, vận mệnh của tôi đã gắn liền với cậu. Cả đời tôi đều là của cậu. Tôi là lô đỉnh cung cấp cho việc tu luyện của cậu. Sự thành công của cậu chính là sự báo đáp lớn nhất đối với tôi.”

“Nhưng sự thành công của em lại là cái chết của anh! Anh muốn em giẫm lên thi thể của người bạn lớn lên cùng từ nhỏ để nhận lấy danh hiệu gia chủ Lý gia sao? Em không cần!” Cậu bé phẫn nộ nói.

Người thanh niên tên là Lý Thước Bạch, bất đắc dĩ cười, giơ tay xoa đầu cậu bé, dịu dàng nói: “Cậu còn nhỏ, đợi khi lớn thêm một chút sẽ hiểu. Tôi chưa từng cảm thấy vận mệnh bất công, ngược lại còn chấp nhận tất cả. Từ nhỏ tôi đã sống cùng cậu, đó là vinh hạnh của tôi, cũng là vinh hạnh của gia đình tôi. Sau khi tôi trở thành lô đỉnh của cậu, cả nhà tôi đều sẽ nhận được đãi ngộ xứng đáng.”

Không sai, cậu bé chính là gia chủ tương lai của Lý gia, vậy thì cậu ta hẳn nên tên là… Lý Ương.

← Chap trước
Chap sau →