Bạch Vi dùng đá đập vào đầu gã.
Đầu tên nam nhân chảy máu rất nhiều.
Sờ sờ mặt một cái, trên tay dính đầy máu khiến khuôn mặt gã trông đặc biệt dữ tợn.
“Tiện nhân!” Hắn đứng dậy muốn trả thù Bạch Vi.
Bạch Vi thấy gã đi khập khiễng, trông dáng dấp có mấy phần giống Mã thị nên nàng biết gã chính là chất nhi của Mã thị, Mã Vĩnh Tài!
Nàng nhìn thấy Lưu Lộ nằm trên mặt đất, toàn thân run rẩy, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Sắc mặt tối sầm lại, căn bản không cho Mã Vĩnh Tài cơ hội vùng vẫy.
Một cú đá cao trúng vào cổ Mã Vĩnh Tài, sau đó một cú đá xoáy chân đạp vào ngực gã ta.
Bịch một tiếng, Mã Vĩnh Tài ngã xuống đất.
Bạch Vi cầm lấy cái ghế ở bên cạnh, đập mạnh vào phần thân dưới của gã.
“Ngươi là cặn bã hủy hoại trong sạch của nữ tử, nên trở thành thái giám đi thôi!”
Nếu là mầm tai họa thì cũng không cần giữ lại, để tránh sau này gây họa cho những người khác!
“A ——” Mã Vĩnh Tài kêu thảm thiết, sau đó bất tỉnh nhân sự.
Bạch Vi đối với cặn bã nam nhân làm bẩn trong sạch của nữ tử, căm thù đến tận xương tủy, rất nhiều nữ tử không vượt qua được nổi đau này, cuối cùng rơi vào trầm cảm, dẫn đến tự tử.
Hơn nữa, ở thế giới cổ đại nơi coi trọng trinh tiết như mạng sống này, nếu không phải nàng quay lại đưa biên lai gửi tiền, chỉ sợ là một sinh mạng sẽ mất đi!
Nàng xoay chân một chút, mặc dù mỗi sáng tối đều luyện tập độ dẻo dai, so với kiếp trước thì vẫn còn chưa đạt yêu cầu.
May mà Mã Vĩnh Tài không cao lớn và lực lưỡng, chiều cao cũng chỉ xấp xỉ nàng, nên nàng mới có thể dùng một cú đá vòng cao để hạ gục gã ta.
Lưu Lộ ngồi dưới đất, co người lại thật chặt, hai tay ôm lấy chân mình, run rẩy không ngừng.
“Lộ nhi, đừng sợ, đã không sao rồi.” Bạch Vi nhìn Lưu Lộ đôi mắt đờ đẫn, nước mắt rơi xuống, đem nàng ôm vào lòng: “Hắn đã bị ta đánh bất tỉnh, đừng sợ, hắn không thể làm tổn thương muội nữa.”
Lưu Lộ ôm chặt Bạch Vi, oa một tiếng khóc lớn, phát tiết sợ hãi trong lòng.
Bạch Vi không nhúc nhích, chờ nàng bình tĩnh cảm xúc lại.
“Vi Vi tỷ, ta sợ…” Lưu Lộ trong lòng vẫn còn hoảng sợ, không ngờ Mã thị lại độc ác như vậy, muốn hủy hoại sự trong sạch của nàng, bức bách nàng gã cho Mã Vĩnh Tài!
“Mọi chuyện đã qua rồi, muội nên dũng cảm đứng lên, đại nương còn cần muội.”
Bạch Vi đâm vào điểm yếu trong lòng Lưu Lộ, nàng đột nhiên buông Bạch Vi ra, loạng choạng đi vào trong phòng sau, Phương thị nằm bất động trên mặt đất, nước mắt chảy dài trên má, trong mắt tràn đầy phẫn nộ cùng bi thương.
“Nãi nãi, ngài bị thương ở đâu?” Lưu Lộ không để ý đến thương tâm khổ sở, vội vàng đỡ Phương thị ngồi dậy.
Phương thị ngã xuống đất, bị thương ở thắt lưng, không thể ngồi dậy được.
Bạch Vi vào bếp tìm một bó dây thừng, trói chặt tay chân của Mã Vĩnh Tài, rồi đi vào giúp một tay, cùng nhau bế Phương thị nằm lên giường.
Phương thị nắm tay Lưu Lộ, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt: “Nha đầu…”
Bà vừa kêu lên, sự bình tĩnh mà Lưu Lộ miễn cưỡng trấn định hoàn toàn sụp đổ, nàng lao vào vòng tay của Phương thị, khóc nức nở.
Lòng Phương thị đau như cắt, nghĩ đến cảnh tượng đó bà vẫn còn sợ hãi, trong lòng càng hận Mã thị, càng hận muốn giết chết tên súc sinh đó!
Bạch Vi cảm thấy khó chịu, chờ hai người cảm xúc đã bình tĩnh lại, nàng thấp giọng nói: “Các ngươi yên tâm, ác nhân tự có báo ứng.”
Phương thị buông Lưu Lộ ra, bà lau khô nước mắt, bảo Bạch Vi ngồi ở mép giường: “Nha đầu, đại nương có một yêu cầu quá đáng, ca ca ngươi đã có mai mối nơi nào chưa? Nếu là không có, ngươi có thể thay ta dò xét một chút ý tứ nương ngươi được không?” Người duy nhất Phương thị tín nhiệm là Bạch Vi, nếu Lưu Lộ có thể gả vào Bạch gia, bà sẽ yên tâm nhất. “Đại nương biết chuyện này làm khó ngươi, nhưng đại nương chỉ có một tôn nữ là Lưu Lộ. Sau những chuyện xảy ra hôm nay, nếu không sắp xếp ổn thỏa hôn sự của nó, ta có chết cũng không nhắm mắt.”
Bạch Vi hơi có chút ngoài ý muốn khi Phương thị có ý tưởng này.
Không có động tĩnh gì về hôn sự của Bạch Mạnh, nghĩ đến Giang thị đang gấp gáp về chuyện chung thân của hắn, Lưu Lộ lại biết gốc gác, cũng có thể thương lượng với Giang thị.
Nàng liếc mắt nhìn Lưu Lộ khóc đến con mắt sưng đỏ: “Nếu Lộ nhi đồng ý, khi về ta sẽ hỏi nương ta một chút.”
Phương thị cảm động đến rơi nước mắt, biết rằng mình đã làm khó Bạch Vi. Nhưng ngoài việc không có xuất thân tốt, Lưu Lộ có phẩm hạnh đều rất tốt, vì vậy bà mới dám mở lời nhờ cậy.
Bạch Vi lấy tờ biên lai gửi tiền ra, đặt vào tay Phương thị: “Đại nương, ngài phải giữ gìn cẩn thận, tiền trang chỉ nhận biên lai chứ không nhận người, nhất định đừng để mất.”
Phương thị định nhờ Bạch Vi giữ giúp, nhưng rồi nghĩ đến chuyện đã nhờ nàng lo liệu. Nếu việc thành công, vừa vặn dùng khoản bạc này áp đáy hòm làm đồ cưới cho Lưu Lộ mang sang Bạch gia, nên bà cất biên lai đi.
Bạch Vi bước ra khỏi phòng trong, nhìn Mã Vĩnh Tài đang nằm trên mặt đất, trong mắt léo lên lãnh ý, muốn dạy cho gã một bài học.
“Bạch Vi.”
Giọng nói của Thẩm Ngọc vang lên bên ngoài cửa sân.
Bạch Vi liếc nhìn Mã Vĩnh Tài, mở cửa phòng ra.
“Sao huynh lại ở đây?” Bạch Vi đóng cửa lại.
Ánh mắt Thẩm Ngọc nhìn vết máu trên quần áo của nàng, sắc mặt trở nên nghiêm nghị, hắn đẩy cửa sân đi vào. “Đã xảy ra chuyện gì?” Hắn nhìn từ trên xuống dưới, xác định nàng không bị thương, ánh mắt sắc bén nhìn về phía gian phòng, ngửi được mùi máu tanh nhàn nhạt, hắn đẩy cửa ra bước vào, thì thấy Mã Vĩnh Tài nằm trên mặt đất bất tỉnh nhân sự.
Bạch Vi thấy hắn phát hiện ra, liền đem chuyện này kể ngắn gọn cho hắn nghe.
Chuyện tên cặn bã Mã Vĩnh Tài định hủy hoại sự trong sạch của Lưu Lộ đã chạm đến một dây thần kinh nhạy cảm trong lòng Thẩm Ngọc. Hơi thở của hắn đột nhiên thay đổi, ánh mắt bùng lên sát ý, những ký ức bị chôn vùi sâu trong tâm trí gần như sắp trào ra.
Hắn siết chặt nắm tay, cố đè nén những ký ức nặng nề trở lại, giữ cho tâm trạng đang xáo trộn bình ổn trở lại.
Thẩm Ngọc lạnh lùng như băng, cố gắng kiềm chế, hỏi: “Muội định làm thế nào?”
Bạch Vi nhận ra sự khác thường của Thẩm Ngọc, nhưng khi nhìn kỹ lại, nét mặt hắn vẫn bình tĩnh như thường, tựa như trước đó nàng đã nhìn lầm. Nàng lạnh lùng nói: “Mã gia quá ác độc, khi dễ tổ tôn các nàng không có chỗ dựa, làm ra những chuyện ghê tởm như vậy, không cho chúng một chút giáo huấn, cơn giận này thật khó mà nuốt trôi!” Nàng nghĩ đến việc trói Mã Vĩnh Tài vào cây ở đầu thôn, để mọi người trong thôn nhìn thấy rõ bộ mặt xấu xa của gã.
Nhưng trước mặt Thẩm Ngọc, có mấy lời không thể nói ra được.
“Giao cho ta.” Thẩm Ngọc bảo Bạch Vi tìm một cái bao tải, bỏ Mã Vĩnh Tài vào, khiêng đến ao nước, đem gã từ bao tải đổ ra ngoài, cởi dây thừng rồi ném xuống ao nước.
Lưu Lộ gặp được Bạch Vi nên đã giữ được sự trong sạch, nếu không nàng chắc chắn sẽ mất mạng.
Còn Mã Vĩnh Tài có thoát khỏi cái chết hay không thì phải xem số mệnh của hắn!
——
Mã thị thỉnh thoảng lén nhìn ra ngoài cửa sổ để xem Mã Vĩnh Tài có quay lại không.
Lưu Yến ngồi xếp bằng trên kháng, cầm kim chỉ thêu váy cưới.
Mã thị chờ nửa canh giờ nhưng Mã Vĩnh Tài vẫn chưa quay lại, gấp đến độ xuống khỏi kháng, định đến nhà Phương thị để xem Mã Vĩnh Tài có đắc thủ hay không.
“Nương, ngài đừng lo lắng, tổ tôn nhà đó, một già một trẻ, biểu ca mặc dù què một chân, nhưng vẫn đủ sức đối phó với họ.” Lưu Yến liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhịn được cười khanh khách, nói: “Biểu ca giờ vẫn chưa về, xem chừng là vui quá nên quên cả đường về rồi.”
Mã thị lườm Lưu Yến một cái, cảm thấy nàng ta thật không biết xấu hổ, loại lời như thế mà cũng nói ra được!
Nghĩ lại, Mã thị cảm thấy lời này không sai, liền hừ lạnh một tiếng: “Nếu biểu ca ngươi không bị què chân, thì làm gì đến lượt Lưu Lộ bước chân vào nhà chúng ta? Một đứa con hoang mà cũng dám tỏ vẻ kiêu ngạo, đúng là thứ không biết điều! Nếu không phải lão tú bà đó trong tay có một chút bạc, thì đã để biểu ca ngươi phủi tay không chịu trách nhiệm, xem bà ta còn mặt mũi nào mà sống nữa!”
Lưu Yến chợt lóe lên một ý nghĩ, nếu có thể khiến nương nàng để tâm, thậm chí không tiếc bỏ ra hai mươi lượng bạc làm sính lễ cho Lưu Lộ, thì chắc chắn trong tay Phương thị phải có một khoản bạc không hề nhỏ.
“Chỉ sợ biểu ca làm chuyện cưỡng ép, sau đó lại lập tức nhờ bà mối đến cầu hôn. Phương thị sẽ không dùng bạc đó làm đồ cưới.” Lưu Yến bày mưu tính kế: “Nương, chúng ta vội vàng cưới Lưu Lộ, các nàng cũng không lĩnh tình, chi bằng để biểu ca giả vờ như không có chuyện này. Phương thị chờ không nổi, chắc chắn sẽ ôm bạc đến cầu xin biểu ca cưới tôn nữ bà ta. Với bộ dạng hèn hạ và không biết xấu hổ của họ, nào dám bước vào nhà chúng ta mà đòi quyền làm đương gia? Chẳng phải cuối cùng sẽ để ngoại tổ mẫu nắm quyền sao?”
Mã thị vỗ đùi tán thưởng: “Yến nhi, cũng là ngươi thông minh!”
Ánh mắt Lưu Yến lóe sáng, xúi giục Mã thị chia một chén canh: “Nương đã dốc sức vì chuyện hôn sự này, cũng nên được một vài chỗ tốt.”
Mã thị tính toán kỹ lưỡng: “Ngươi yên tâm, nương được một nửa, sẽ cho ngươi thêm một chút chuẩn bị làm đồ cưới. Đến khi ngươi gả đi, đồ cưới của ngươi phong phú, mẹ chồng ngươi cũng không dám ức hiếp ngươi.”
Lưu Yến nghĩ đến năm sau sẽ gả đi, nhịn không được sắc mặt đỏ bừng, sinh ra chờ mong.
Lúc này, Lâm thị ở ngoài cửa hô lên: “Mã thị, Mã thị, ngươi có ở nhà không?”
Mí mắt Mã thị giật giật, vội vàng mở cửa: “Sao vậy? Vội vã như thế, đã xảy ra đại sự gì sao?”
Lâm thị nói: “Nhà ta vớt được một người trong ao nước, trông giống như chất nhi của ngươi, ngươi mau đi xem một chút a!”