Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 439: Nợ Anh Một Ân Tình

← Chap trước
Chap sau →

Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu liều luôn mà mở cúc cổ áo.

Sự hào phóng của tôi lại khiến Biện Thiên Mạch, người đã nằm sẵn trên giường chuẩn bị xong bị dọa cho giật mình.

Anh nhịn mấy lần, cuối cùng vẫn bật cười thành tiếng.

Còn tôi lại tưởng anh đang cười nhạo dáng người của mình, liền trợn mắt lườm anh mấy cái. Nhưng tôi càng như vậy, anh lại càng cười vui hơn.

Tôi thật sự muốn nói chuyện cho ra lẽ với anh rồi.

Đạo diễn đang nói gì đó qua bộ đàm với người dưới lầu, Biện Thiên Mạch vẫy tay gọi tôi.

Tôi không tình nguyện lắm bước tới, hỏi với giọng khó chịu: “Gì vậy?”

“Chưa có kinh nghiệm à?”

Khi anh cười, môi đỏ răng trắng, cực kỳ đẹp, lại mang theo khí chất u buồn đặc trưng. Diễn xuất tốt, ngoại hình nổi bật, kiểu người như anh, sinh ra đã là để làm ngôi sao.

Tôi bắt đầu tin rằng có những người sinh ra là để dành cho một việc nào đó.

Chỉ một câu chưa có kinh nghiệm của anh khiến mặt tôi đỏ đến tận cổ. Sao anh có thể hỏi con gái kiểu câu hỏi này chứ, thật quá đáng!

“C… cái gì mà chưa… chưa có kinh nghiệm?” Tôi lắp bắp trả lời, mặt đỏ không kiểm soát nổi.

Biện Thiên Mạch khựng lại, rồi lập tức hiểu tôi hiểu nhầm.

Anh mím môi, trốn trong chăn cười đến run cả người. Tôi cảm thấy khi không có Vương Thủy Sâm bên cạnh, tính cách của anh dường như thoải mái hơn nhiều.

Vương Thủy Sâm đã bảo vệ anh quá kỹ rồi.

Lúc tôi lên cầu thang, Vương Thủy Sâm cứ nhìn chằm chằm tôi, hóa ra là vì chuyện này.

Nhân lúc đạo diễn chưa tới, Biện Thiên Mạch cười một lúc rồi bất ngờ xoay người kéo tay tôi, lôi thẳng tôi vào trong chăn. Tôi vốn đứng sát giường, hoàn toàn không kịp chuẩn bị, bị anh kéo cái là ngã luôn xuống.

Phản xạ đầu tiên của tôi là định hét lên, nhưng anh đã cười nói trước: “Ý tôi không phải cái đó. Nếu cô không có kinh nghiệm diễn xuất, thì tôi giúp cô một chút.”

Anh cố tình nhấn mạnh chữ kinh nghiệm diễn xuất, khiến tôi càng đỏ mặt hơn.

Hai chúng tôi nằm rất gần nhau. Tuy anh không mặc áo ở phần trên, nhưng vẫn mặc quần đùi tử tế.

Tôi thì mặc nguyên quần áo nằm chung trong chăn với anh, hơi thở của hai người rõ ràng đến mức có thể cảm nhận được.

Bên cạnh là một soái ca cực phẩm, lại chỉ mặc một chiếc quần đùi… tôi suýt nữa chảy máu mũi, tim đập loạn xạ, cả người cứng đơ như xác chết.

Biện Thiên Mạch còn đang chờ phản ứng của tôi. Thấy tôi bất động, anh ngẩn ra rồi lại bật cười phụt một cái.

Anh bất đắc dĩ hỏi: “Tô Ly tiểu thư, chẳng lẽ muốn tôi giúp cô cởi đồ sao?”

“Không… không cần!” Tôi lập tức phản ứng.

Mọi phản ứng của tôi đều khiến anh cảm thấy rất thú vị, như đang xem một vở kịch vậy.

Tôi đã gặp Biện Thiên Mạch vài lần, trên mặt anh gần như không có biểu cảm gì, luôn được Vương Thủy Sâm bảo vệ phía sau. Giờ thấy anh cười nhiều như vậy, cứ như muốn bù lại hết những lần trước vậy.

Tôi đã mở cúc cổ áo. Vì chỉ mặc một chiếc sườn xám mỏng, khi nằm xuống, Biện Thiên Mạch nằm phía trong giường, vừa vặn có thể nhìn thấy dây áo lót trên vai tôi.

Anh lại khựng lại, hỏi: “Lúc cô thay đồ, chuyên viên trang điểm không giúp cô à?”

“Ha? Giúp cái gì?” Tôi nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Có giúp mà, chọn đồ cho tôi, trang điểm cho tôi…”

Biện Thiên Mạch hơi trầm mặt xuống, bất lực nói: “Cô ta rõ ràng biết cảnh này sẽ quay gì, vậy mà không giúp cô. Xem ra nhân duyên của cô thật sự không tốt lắm nhỉ.”

“Ờ…”

Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi. Vốn dĩ trong đoàn phim này, nhân duyên của tôi đúng là chẳng ra sao.

Nhưng lúc này tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì.

Đạo diễn đã sắp xếp xong mọi thứ, thấy tôi đã nằm lên giường, liền bước tới nói với chúng tôi: “Cẩn thận một chút, cái giường này là đồ cổ, đừng làm hỏng. Cố gắng quay một lần là xong, chuẩn bị đi.”

“Đạo diễn.” Biện Thiên Mạch kịp thời gọi lại, anh ngồi dậy một cách cẩn thận, một tay vẫn giúp tôi giữ chăn rồi nói: “Hay là thế này, tôi ở trên.”

“Hả?”

Tôi và đạo diễn đồng thời kêu lên. Tôi là vì không hiểu, còn đạo diễn là vì bất ngờ.

Biện Thiên Mạch bình thản phớt lờ phản ứng của chúng tôi, tiếp tục nói: “Tô Ly không có kinh nghiệm quay phim, lại bị gọi tới gấp. Là đàn ông, bảo vệ phụ nữ là điều nên làm. Cô ấy rất dễ bị lộ sơ hở.”

“Cái này thì… đúng là vậy, nhưng theo thiết lập nhân vật của Tô Ly, cho dù có lộ sơ hở thì cũng mang tính nghệ thuật…” phó đạo diễn đáp lại một cách yếu ớt.

Sắc mặt Biện Thiên Mạch lại lạnh thêm vài phần, anh hạ giọng hỏi: “Vậy ý đạo diễn là, ban đầu các người định quay như thế sao?”

Phó đạo diễn liếc tôi một cái, vội vàng xua tay: “Không có, không có đâu!”

Tôi nghĩ, nếu lúc này họ biết tôi và Diệp Thu Mặc thực ra không có quan hệ gì, chắc cũng không khách khí với tôi như vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải vì giúp đỡ, tôi cũng đâu tự rước phiền phức vào mình.

“Tóm lại các người đang nói cái gì vậy?” Tôi không hiểu nổi.

Phó đạo diễn suy nghĩ một chút rồi nói: “Theo vai mà Tô Ly đóng, nhân vật đó không thể ở dưới được, như vậy không phù hợp với mạch truyện.”

“Xét theo diễn biến kịch bản, nhân vật tôi đóng không phải là không có tình cảm với cô ấy. Tôi cho rằng trong cảnh này, nếu tôi chủ động sẽ càng làm nổi bật điểm đó, giúp khán giả hiểu rõ hơn. Hơn nữa, nếu tôi lộ lưng, lộ nhiều hơn một chút, tôi nghĩ sẽ có nhiều khán giả thích hơn. So với một người phụ nữ xa lạ, rõ ràng sẽ có sức hút hơn. Vì tỷ suất người xem, chính tôi đã đề xuất rồi, các người còn lý do gì để từ chối?”

Biện Thiên Mạch nói những lời này rất bình tĩnh, như thể thật sự muốn khoe cơ bụng của mình vậy. Lúc nãy khi tôi chui vào chăn, đã nhìn rất rõ, cơ bụng, cơ ngực, đường nhân ngư… cái gì cũng đầy đủ.

Đẹp.

Thật sự rất đẹp.

Phó đạo diễn suy nghĩ kỹ rồi cau mày nói: “Cậu nói cũng có lý… nhưng phía quản lý của cậu, chúng tôi chưa trao đổi trước…”

Ừ thì, họ vẫn đang e dè Vương Thủy Sâm, người quản lý giỏi ăn nói kia.

Có một người như vậy, đạo diễn chắc cũng đau đầu không ít.

Biện Thiên Mạch bình thản nói: “Không sao, anh ta sẽ không phản đối. Đây là đề xuất của tôi, tôi sẽ tự giải quyết. Vậy quyết định thế nhé.”

Từ đầu đến cuối, dù tôi không hiểu hết họ đang nói gì, nhưng đại khái tôi cũng nhận ra, Biện Thiên Mạch đã giúp tôi một lần, đứng ra chắn cho tôi.

Trước khi quay, tôi khẽ nói với anh: “Cảm ơn.”

“Ừ, cô đúng là nợ tôi một ân tình đấy. Tôi sẽ bắt cô trả.”

Biện Thiên Mạch nói thẳng thừng, không hề khách sáo.

← Chap trước
Chap sau →