Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 655: Lấy Nhỏ Thắng Lớn

← Chap trước
Chap sau →

Lý Ương lau mồ hôi lạnh trên trán, yếu ớt nhìn ba con mãnh thú trong phòng, quay đầu hỏi tôi với vẻ khó xử: “Cô… bình thường gọi thú triệu hồi kiểu này à?”

Tôi lập tức nhìn sang Diệp Vân Phi: “Ông ta dạy đấy.”

Lý Ương há miệng, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống. Không hiểu sao tôi có cảm giác ông chú Diệp Vân Phi đã đào hố tôi rồi.

Tôi đã hồi phục thể lực, đương nhiên cũng khôi phục được một phần linh lực. Dù Hân Thích nói linh lực của tôi thực chất chỉ là hư ảo, nhưng ít nhất tôi cũng đã gọi được thú triệu hồi ra.

Mạc Ly ngáp một cái, vươn vai. Động tác của nó giống hệt một con mèo đen lười biếng, vô cùng đáng yêu. Hai cái móng nhỏ giẫm tới giẫm lui, khóe mắt còn vương nước.

Sự xuất hiện đột ngột của nó khiến hai con mãnh thú kia có chút ngơ ngác, trong chốc lát quên mất hành động, ngây ngốc nhìn chằm chằm Mạc Ly, có lẽ trong lòng đang nghĩ: “Đồng nghiệp này trông lạ mặt thật.”

Lúc mới xuất hiện, Mạc Ly ở trạng thái khổng lồ, nhưng vừa ngáp xong đã thu nhỏ lại, lười biếng đến cực điểm.

Hai con mãnh thú nghiêng đầu nhìn nó, như đang suy nghĩ gì đó.

Có lẽ đã nghĩ thông, ngay giây tiếp theo, chúng đồng loạt phát động tấn công về phía Mạc Ly.

Một con lao đến trước mặt nó, nhẹ nhàng dùng móng nhấc bổng lên, rồi lật móng đè nó xuống dưới, dáng vẻ như đang phô trương uy thế, chuẩn bị xé nát Mạc Ly.

Tim tôi thắt lại. Tôi không ngờ linh lực của mình lại yếu đến mức này. Tôi biết Hân Thích sẽ không lừa tôi, nhưng với thực lực hiện tại, nếu đi đến mộ tổ nhà họ Lý thì chẳng phải là đi chịu chết sao?

Tôi không sợ chết, dù sao thời gian của tôi cũng chẳng còn bao lâu. Nhưng Dạ vẫn còn đang chờ tôi…

Trong khoảnh khắc đó, tôi không biết phải làm gì, dù trong lòng lo lắng đến mấy cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Lý Ương cuối cùng cũng đứng dậy, Cựu Thành và Cửu Trọng bay quanh anh hai vòng.

Tên đạo sĩ giơ tay chỉ, nói: “Đi giúp.”

“Nhưng…” Cựu Thành có vẻ do dự.

“Chúng tôi chủ yếu là phòng ngự. Hơn nữa… nhìn tình hình hiện tại, con nhỏ đó còn chưa đủ cho hai con kia nhét kẽ răng đâu…” Cửu Trọng có đặc điểm là nói gì cũng không qua não. Cũng nhờ vậy mà thỉnh thoảng tôi lại biết thêm được chút thông tin.

Dù Cựu Thành và Cửu Trọng lập tức lao đến chỗ hai con mãnh thú, cũng không kịp tốc độ của chúng.

Hai con đó thật sự coi Mạc Ly như quả bóng, lăn qua lăn lại mà chơi.

Còn Mạc Ly lúc này thì co mình lại như một con nhím nhỏ.

Nó màu đen, cuộn lại thành một cục nhỏ xíu, có lúc mắt thường còn khó nhìn thấy.

Hai con mãnh thú thì chơi đến mức hứng thú, ném qua ném lại Mạc Ly, liếc mắt nhìn nhau, con nào cũng muốn nuốt nó vào bụng.

Tôi bắt đầu hối hận. Tại sao tôi không ngoan ngoãn nghe lời Hân Thích? Linh lực của tôi vốn chỉ là giả, chỉ nhìn bề ngoài như đã hồi phục một chút mà thôi. Tôi đáng lẽ nên đứng yên đó, cầu xin người khác giúp đỡ. Tại sao lại đem Mạc Ly ra mạo hiểm? Đầu óc tôi có phải bị chập rồi không?

Qua lại hai ba lượt, cuối cùng hai con mãnh thú không kìm nổi dã tâm, bắt đầu tranh giành, xem ai có bản lĩnh nuốt được Mạc Ly.

Dù sao với tư cách là thí thần được triệu hồi, bản thân Mạc Ly thực ra rất mạnh, chỉ là linh lực của tôi không đủ, kìm hãm năng lực của nó. Nếu là Mạc Ly hoang dã, e rằng từ lâu đã xé nát hai con mãnh thú kia rồi.

Đối với hai con mãnh thú đó, Mạc Ly đúng là một thuốc đại bổ.

“Meo!”

Đột nhiên, Mạc Ly gầm lên một tiếng.

Dù đang ở trạng thái nhỏ xíu, nhưng tiếng gầm đó lại như chúa tể muôn loài, khiến người nghe không khỏi rùng mình.

Mạc Ly bị ném cao lên, rồi rơi về phía một con mãnh thú.

Con mãnh thú đó vui vẻ há to miệng, chờ Mạc Ly rơi xuống.

Mạc Ly co lại thành một cục nhỏ, lăn tròn tiến thẳng về phía nó.

“Meo! Meo!” Lại hai tiếng gầm nữa.

Tôi mở to mắt không dám chớp, nhưng vẫn không nhìn rõ chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy con mãnh thú trước mắt… vỡ thành từng mảnh, phát ra một tiếng “bùm” trầm, rồi biến mất gần trần nhà.

Trên trần chỉ còn lại một bóng đen nhỏ nhắn, cùng hai cái móng nhỏ lấp lánh.

Mạc Ly đưa một móng lên miệng, liếm hai cái đầy thỏa mãn, như đang thưởng thức thứ gì đó.

Con mãnh thú còn lại bị dọa sợ, đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích.

Dù sao chúng cũng hành động theo bản năng của dã thú, mạnh được yếu thua, ai mạnh ai yếu chỉ cần một chiêu là biết.

“Meo ~”

Lần này giọng của Mạc Ly rất lười biếng. Nó xoay xoay cổ, ngáp thêm một cái, uốn người, lắc lắc cái đuôi nhỏ.

Con mãnh thú kia, với cặp nanh khổng lồ lùi lại một bước.

Xét về kích thước, Mạc Ly chỉ như chim sẻ, còn con kia giống như khủng long bạo chúa, chênh lệch cực lớn.

Nhưng nếu tôi không nhìn nhầm, thì vừa rồi Mạc Ly đã hạ gục một con chỉ bằng một chiêu.

Mạc Ly liếm móng sắc, liếc con kia đầy khinh thường, không cho nó cơ hội bỏ chạy, lập tức lao tới.

Chỉ trong chớp mắt, nó đã đến trước mặt đối phương, bật nhảy!

Nó nhảy chính xác lên cổ con thú, một cú vả mèo, móng đen chui vào, móng trắng rút ra!

Lần này tôi mở to mắt, không dám chớp, cuối cùng cũng nhìn rõ, vì sao lại là móng trắng đi ra?

Tôi nghiêng đầu nhìn kỹ, vừa hay thấy Mạc Ly nuốt vào một vật trắng sáng lấp lánh.

Còn con mãnh thú kia lại phát ra một tiếng “bùm”, giống như nổ tung, rồi biến mất trước mắt chúng tôi.,không để lại bất cứ dấu vết nào.

Mạc Ly vẫn nhỏ xíu, lơ lửng giữa không trung, liếm móng, vươn vai, rồi còn ợ một cái no nê.

Nó…

Cái này…

Rốt cuộc là chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Sau khi xử lý xong hai con mãnh thú, Mạc Ly liếm sạch móng, chạy một vòng trên không, rồi vẫy đuôi điên cuồng, lao thẳng về phía tôi.

Nhìn đôi mắt lấp lánh của nó, tôi theo bản năng đưa tay ôm lấy.

Tôi rõ ràng cảm nhận được bộ lông mềm mại, cùng tiếng “gừ gừ” thỏa mãn của nó, nhưng ngay giây sau, nó đã biến mất trở lại thành hình xăm trên cổ tôi, như thể chưa từng xuất hiện.

Tôi cảm thấy trong cơ thể nóng lên một thoáng, rồi nhanh chóng biến mất.

Tôi vừa định hỏi những người bên cạnh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì phát hiện họ đều nhìn tôi đầy nghi hoặc, như đang chờ tôi giải thích.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc