Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 836: Câu Hỏi Cuối Cùng

← Chap trước
Chap sau →

“Lão phu nhân đã dốc rất nhiều tâm sức để bồi dưỡng Quỷ Vương. Sau khi hắn xuất hiện, bà phát hiện linh lực của hắn cực kỳ mạnh mẽ nên đặc biệt chăm sóc hắn. Nhưng mãi vẫn không nhận được sự thừa nhận của Diệp Vân Phi, đến cả tên cũng không chịu nói cho mọi người biết. Về sau, lão phu nhân tự mình đặt cho hắn một cái tên để mọi người tiện bề sùng bái. Cái tên đó chính là Diệp Thu Mặc.”

“Diệp Thu Mặc?” Tôi không khỏi thấy kỳ lạ. Chẳng phải người trước mặt tôi mới là Diệp Thu Mặc sao?

Hắn quay đầu nhìn tôi, cười lạnh một tiếng rồi nói tiếp: “Có phải cô đang thắc mắc vì sao lại trùng tên với tôi không?”

Tôi yếu ớt gật đầu.

Hắn tiếp tục: “Cô có thể hiểu rằng, tôi chỉ là kẻ dự bị. Sau khi hắn xuất hiện, tôi bị vứt sang một bên. Chờ đến khi hắn trở thành Quỷ Vương, đồng thời cắt đứt quan hệ với nhà họ Diệp, tôi mới lại được ban cho cái tên này. Sau đó, lão phu nhân dùng đủ mọi cách để khiến tôi vượt qua hắn.”

“…”

Tôi không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy chuyện này thật sự rất… phải nói sao đây nhỉ, quá tàn nhẫn.

Sự tồn tại của Diệp Thu Mặc vốn đã là một bi kịch.

Nhưng từ giọng điệu của hắn, tôi lại không nghe ra hắn cảm thấy mình bi thảm đến mức nào.

Hắn cũng không chìm đắm trong chuyện đó, chỉ khiến người ta cảm thấy hắn không biểu hiện ra dáng vẻ mà đáng lẽ hắn nên có.

Diệp Thu Mặc vốn kiêu ngạo, tự phụ, luôn cho rằng bản thân vô cùng xuất sắc. Thế nhưng khi nói ra những chuyện này, lại khiến tôi có cảm giác như hắn đang kể chuyện của người khác.

Tại sao lại có cảm giác ấy chứ?

Lẽ nào hắn không có oán hận sao?

Không, hắn chắc chắn có.

Vậy rốt cuộc Diệp Thu Mặc muốn làm gì?

Tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy rồi mình nhất định sẽ biết.

“Cho nên đây chính là lý do anh muốn trở thành Quỷ Vương sao? Anh nghe lời lão phu nhân đến vậy à? Tôi thấy anh đâu giống kiểu người biết ngoan ngoãn nghe lời.” Tôi hỏi.

Diệp Thu Mặc trở thành tổng tài tập đoàn Diệp Thị, đưa Diệp Thị lên vị trí hàng đầu. Khi ấy hắn chỉ là một người bình thường, thậm chí rất nhiều người còn không liên hệ hắn với gia tộc thần bí nhà họ Diệp.

Đối với người ngoài, nhà họ Diệp là nhà họ Diệp, còn Diệp Thị là Diệp Thị.

Hơn nữa, Diệp Thu Mặc cũng luôn nhấn mạnh điều đó.

Hắn là Diệp Thu Mặc, không phải bất kỳ ai của nhà họ Diệp.

Thế nhưng bây giờ, những gì hắn nói với tôi, đặc biệt là giọng điệu ấy, lại khiến tôi cảm thấy không hẳn là như vậy.

Tại sao hắn lại chấp nhận số mệnh như thế?

Tại sao muốn trở thành Quỷ Vương?

Hắn muốn đạt được điều gì?

“Trở thành Quỷ Vương cũng chẳng có gì không tốt.” Nói xong, Diệp Thu Mặc dừng lại một chút, có lẽ sợ tôi hiểu lầm nên tiếp tục giải thích: “Ý tôi không phải là trở thành Quỷ Vương thì sẽ nhận được sự quan tâm vốn có. Người khác có quan tâm tôi hay không, đối với tôi cũng chẳng quan trọng. Huống hồ bao nhiêu năm nay tôi là tổng tài Diệp Thị, sự chú ý mà tôi nhận được còn nhiều hơn tất cả người nhà họ Diệp cộng lại. Có thể nói, tôi sống còn vẻ vang hơn bất kỳ ai, tôi chẳng thiếu thứ gì.”

“Vậy thì sao? Tại sao anh vẫn muốn trở thành Quỷ Vương?” Tôi tiếp tục hỏi.

Diệp Thu Mặc suy nghĩ một lát rồi tùy ý đáp: “Vì sức mạnh, vì sự bất tử, vì trở thành vĩnh hằng, vì tồn tại ngàn đời không đổi, vì đạt được những thứ đáng lẽ nên có trong mắt cả người thường lẫn những kẻ sở hữu linh lực.”

Tôi nheo mắt lại.

Dù sao thì tất cả mọi người đều đang nhắm đến vị trí Quỷ Vương, tôi nghĩ Diệp Cẩm Thanh chắc hẳn cũng có suy nghĩ như vậy.

Dù gì, anh ta mới là người bị hại đầu tiên.

“Người nhà họ Diệp các anh đúng là thú vị thật đấy. Còn nghĩ rằng mọi Quỷ Vương đều phải thuộc về nhà họ Diệp sao? Thế thì cả gia tộc các anh trực tiếp làm Quỷ Vương luôn đi. Dù sao mọi người cũng yêu thương nhau như thế, lập luôn một liên minh Quỷ Vương cho rồi.” Tôi khinh thường nói: “Có thể thao túng sức mạnh thì hay lắm à? Sao các anh không luôn nhòm ngó cả Diêm Vương đi.”

Diệp Thu Mặc bất lực nhìn tôi, như thể đang nói rằng dù sao tôi cũng sẽ không hiểu.

Mà đúng là tôi không hiểu thật.

Ngay từ đầu tôi đã không hiểu.

Kỳ Văn trở thành cái gọi là Quỷ Vương kia là do bị ép buộc. Từ khi còn nhỏ anh ấy đã bị đẩy lên vị trí đó rồi.

Thế nhưng hiện tại, những người này ai cũng đang nghĩ cách leo lên vị trí Quỷ Vương, còn Kỳ Văn người đang ngồi trên vị trí ấy lại chỉ vì tự bảo vệ bản thân.

Thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy, Kỳ Văn không chỉ đơn giản là tự bảo vệ mình.

Nhưng rốt cuộc anh ấy còn vì điều gì, anh chưa từng nói với tôi.

“Sau này cô sẽ hiểu thôi.” Diệp Thu Mặc thản nhiên nói.

Nói xong, hắn hít sâu một hơi, xoay người mở cửa xe, ngồi vào ghế lái rồi nói với tôi: “Điều tôi muốn nói cơ bản đã nói hết rồi. Còn chuyện tôi muốn làm, đến nơi cô tự nhiên sẽ biết. Nếu tôi đã kể cho cô mọi thứ mà tôi biết, vậy thì hai chúng ta xem như là đồng minh rồi nhỉ. Cô sẽ giúp tôi.”

“Anh nói với tôi những chuyện này vốn là lời hứa trước đó của anh với tôi. Nhưng tôi chưa từng hứa sẽ giúp anh.” Tôi đáp lại.

Dường như đã sớm đoán được tôi sẽ nói như vậy, Diệp Thu Mặc không hề hoảng hốt mà bình tĩnh nói: “Cô yên tâm, đến nơi rồi cô tự nhiên sẽ giúp tôi thôi. Cô nói không sai, tôi chỉ là nói trước cho cô vài chuyện vốn nên để cô biết mà thôi. Mà bây giờ, chúng ta chỉ còn cách địa điểm đã hẹn đúng một con phố nữa thôi. Cô vẫn còn có thể hỏi tôi câu cuối cùng.” Vừa nói, Diệp Thu Mặc vừa khởi động xe lần nữa.

Được thôi, với kỹ thuật lái xe của hắn, tôi có muốn hỏi cũng phải còn mạng để nghe câu trả lời đã.

Nếu đã là câu hỏi cuối cùng, vậy tôi nhất định phải chọn điều mà mình tò mò nhất.

Nghĩ ngợi một chút, khi Diệp Thu Mặc mới chỉ lái xe chưa đến hai mét, tôi đã mở miệng hỏi: “Vết thương của Kỳ Văn… vết thương mãi không chữa khỏi ấy, tôi muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tại sao anh ấy và cả Diêm Vương đều bị thương?”

Vốn dĩ tay lái của Diệp Thu Mặc đã không ổn định, bị tôi hỏi như vậy, hắn suýt nữa lật xe.

Tôi vốn đang ngồi ở hàng ghế sau, mặc sườn xám ngắn, trang điểm nhẹ. Bị hắn đánh lái một cái như thế, tôi suýt bị hất văng ra ngoài cửa sổ sau, vừa rồi tôi quên đóng cửa kính.

Đợi đến khi nhìn thấy kiến trúc của nhà cũ họ Diệp, Diệp Thu Mặc mới bình thản nói với tôi:

“Tôi không nói rõ được, nhưng cô nhất định sẽ biết thôi.”

Hay thật, nói chẳng khác nào chưa nói, thế còn câu hỏi cuối cùng đã hứa thì sao?

Tôi vừa định vin vào chuyện này để nói tiếp, hắn đã dừng xe lại.

Đại trạch nhà họ Diệp im lặng đến đáng sợ. Hai bên dãy nhà không có lấy một tia sáng, cả khu nhà rộng lớn tối đen như mực, đến đèn đường cũng không có.

Nơi này lúc ban đầu tôi từng đến rồi, là để gặp đại phu nhân. Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác mình từng cảm nhận được ở tầng dưới phòng của bà ta.

Tôi âm thầm tự nhủ với bản thân, tuyệt đối không được bước vào phòng của đại phu nhân.

Diệp Thu Mặc dừng xe ở khoảng giữa căn nhà nhỏ của đại phu nhân và nhà chính. Hắn xuống xe trước, sau đó đi đến trước mặt tôi, mở cửa xe rồi đưa một tay ra.

Trên tay hắn đã đeo găng tay trắng, loại găng hở nửa bàn tay.

Tôi do dự một chút, rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, từ ghế sau bước ra ngoài xe.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc