Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Sợi Tơ Hồng Dắt Quỷ – Chương 1029: Là Lỗi Của Cô

← Chap trước
Chap sau →

“Họ sẽ không đâu. Ngược lại, họ sẽ hận cô, hận cô vô cùng.” Người phụ nữ kích động vừa nói với tôi vừa khoa tay múa chân, như thể ngực cô ta chưa từng bị đạn linh lực của tôi bắn trúng.

Nhưng máu vẫn đang không ngừng chảy ra từ vết thương trên ngực cô ta.

Vết máu rõ ràng đến mức tôi không thể làm ngơ.

Ít nhất điều đó nhắc nhở tôi rằng cô ta đang bị trọng thương, hơn nữa vì quá kích động nên máu còn chảy nhiều hơn trước.

“Nhìn xem, nhìn xem đi! Các người là con người, cho dù là người tu luyện linh lực thì cũng chỉ như vậy mà thôi. Các người ngây thơ cho rằng mình rất lợi hại sao? Có chút năng lực rồi liền nghĩ bản thân ghê gớm lắm à? Cuối cùng chẳng phải vẫn bị đủ loại tình cảm và ràng buộc trói buộc hay sao? Cô thật sự cho rằng chỉ cần lúc nguy cấp cứu mạng họ, hoặc luôn xông pha phía trước trong khi họ được bảo vệ ở phía sau, thì họ sẽ vô cùng biết ơn cô sao?”

Cô ta cười đầy ác ý: “Chính vết thương khổng lồ mà cô gây ra cho tôi đã khiến tôi buộc phải nuốt chửng người phụ nữ đó. Đồng thời, mối liên hệ giữa cô và bọn họ cũng sẽ bị cắt đứt. Bề ngoài họ sẽ không nói gì. Nhưng trong lòng họ sẽ hận cô vô cùng. Còn cô cũng sẽ sống trong sự day dứt và áy náy suốt đời.”

Nghe xong những lời đó, tôi hừ lạnh: “Nói như vậy thì cứ như thể nếu tôi không làm cô bị thương, cô sẽ thả cô ấy ra vậy.”

“Ha ha…” Người phụ nữ cười nhạt rồi nói: “Có hai cách. Một là tôi chết, khi đó tất cả bọn họ sẽ được giải thoát. Hai là chính tôi chủ động thả họ ra. Nhưng tôi vẫn phải nói cho các người biết… Có những người đã bị tôi hút cạn linh lực từ lâu. Hoặc bản thân họ vốn đã sống quá lâu rồi. Nếu tôi thực sự chết đi, họ sẽ lập tức được giải thoát. Nhưng hậu quả thế nào thì các người hẳn cũng hiểu rất rõ. Họ sẽ lập tức già đi và chết ngay. Đến lúc đó, chính các người cũng sẽ trở thành kẻ giết rất nhiều người.”

Cô ta nhìn về phía ảo ảnh của Natalia rồi tiếp tục: “Còn người phụ nữ này… Nếu cô không làm tôi bị thương… Với lượng linh lực khổng lồ mà cô ta có thể tạo ra cho tôi… Tôi tuyệt đối sẽ không động đến cô ta. Biết đâu sau này chúng ta trở thành bạn bè, tôi còn có thể thả cô ta ra. Hoặc biết đâu các người muốn đổi lấy chút thông tin từ tôi, tôi sẽ dùng cô ta để trao đổi. Hay tôi sẽ lấy cô ta làm con bài giao dịch với các người. Dù thế nào đi nữa thì vẫn có vô số khả năng. Nhưng bây giờ… Tôi buộc phải dùng cô ta để cứu mạng mình. Nói cho cùng… Chính cô mới là kẻ đã giết cô ta.”

Nói xong, vẻ mặt cô ta trở nên cực kỳ đắc ý.

Như thể cô ta rất mong được nhìn thấy tôi đau khổ quỳ rạp xuống đất, thừa nhận rằng tất cả những gì cô ta nói đều là sự thật.

Nhưng tôi chỉ lạnh lùng nhìn cô ta, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi.

Người phụ nữ cười lớn mấy tiếng.

Khi nhận ra tôi chẳng hề dao động chút nào, cô ta lập tức nổi giận.

Cô ta nhướng mày, từ từ nâng cánh tay lên rồi nói: “Có lẽ cô sẽ nhớ mãi ngày hôm nay. Bởi vì trong ngày hôm nay… Cô sẽ mất đi tất cả. Và dĩ nhiên… Chính tôi là người mang điều đó đến cho cô. Điều này thật sự khiến tôi… Ha ha… Vô cùng hưng phấn!”

Người phụ nữ đột ngột giơ cao cánh tay.

Chỉ cần cô ta nhẹ nhàng vung tay xuống… Ảo ảnh của Natalia sẽ kết thúc. Không chỉ ảo ảnh, mà ngay cả bản thân Natalia cũng sẽ cùng biến mất.

Tôi không biết một giây đối với người bình thường ngắn ngủi đến mức nào. Nhưng đối với tôi, một giây đã đủ để hồi tưởng lại toàn bộ quá trình quen biết Natalia.

Thật ra giữa chúng tôi không có tình bạn sâu đậm gì, chúng tôi chỉ gặp nhau một lần. Những lời đã nói với nhau có lẽ còn chưa tới vài chục câu. Tổng thời gian ở bên nhau cũng chưa được mấy tiếng đồng hồ. Thế nhưng tôi lại bị tính cách của Natalia hấp dẫn sâu sắc.

Cô là kiểu người biết cầm lên thì cũng biết buông xuống. Vì những điều mà bản thân cho là đúng, cô có thể từ bỏ tất cả.

Một Natalia như vậy… Không ai có thể không cảm động vì cô.

Đúng vậy.

Người phụ nữ kia nói không sai.

Nếu suy nghĩ thật kỹ… Nếu lúc đó tôi không ra tay cứu Natalia… Thì cô sẽ trở thành thế nào? Quản gia Triệu sẽ trở thành thế nào? Liệu họ thật sự sẽ không oán trách tôi sao?

Tôi không biết.

Nhưng có một điều người phụ nữ kia đã nói đúng. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính bản thân mình nếu chuyện đó xảy ra.

Vì vậy, ngay trong khoảnh khắc cô ta giơ tay lên, tôi đã đưa ra một quyết định rất lớn. Tôi chợt nhớ ra rằng bên cạnh mình vẫn còn một chỗ dựa.

Cho dù Kỳ Văn không ở đây, cho dù không còn ai bên cạnh, cho dù chẳng có ai có thể giúp tôi. Thì vẫn còn có một sinh vật nhỏ bé ấy, nó là thứ Kỳ Văn để lại cho tôi. Hay nói đúng hơn… Vốn dĩ nó đã thuộc về tôi.

Đó là sự tồn tại duy nhất sẽ không bao giờ phản bội tôi, kể cả khi cả thế giới quay lưng lại với tôi.

Tôi mạnh lên, nó cũng mạnh lên.

Khi tôi chưa đủ mạnh, nó vẫn cố gắng gượng chống đỡ, ép bản thân trở nên mạnh mẽ để bảo vệ tôi được bình an.

Trước đây, mỗi lần triệu hồi nó, tôi đều phải trả giá bằng linh lực và sinh mệnh lực của mình. Nhưng bây giờ xem ra, tôi đã trở nên đủ mạnh rồi, dẫu vậy, tôi vẫn chưa từng triệu hồi nó lần nào.

Bởi vì Hân Thích đã từng nói với tôi, cho dù tôi có mạnh lên đi nữa thì việc triệu hồi nó vẫn sẽ tiêu hao sinh mệnh lực.

Đối với tôi, Mạc Ly là một gánh nặng quá lớn, tôi nhất định phải sử dụng nó thật cẩn thận. Nhưng lúc này… Chỉ có Mạc Ly mới có thể đối phó với bọn chúng.

Dù sao lúc trước, khi Natalia sắp bị dòng độc dịch nhấn chìm, tôi cũng đã đứng ra chắn trước mặt cô ấy. Đối với loại hành vi phải đánh đổi bằng sinh mạng này, tôi vẫn rất rõ hậu quả của nó.

Trước đây tôi đã sử dụng Mạc Ly hai lần.

Hân Thích từng nói rằng…

Tôi gần như chỉ còn cơ hội sử dụng nó thêm một lần cuối cùng nữa thôi. Nếu dòng độc dịch kia chính là điểm kết thúc sinh mạng của tôi… Thì dù sao quãng thời gian tôi còn có thể sống cũng chẳng còn bao lâu nữa.

Tôi đã uống một lần loại thuốc mà Hân Thích đưa, nó khiến quãng đời vốn đã ngắn ngủi của tôi càng bị rút ngắn thêm.

Kể từ khi biết rằng sinh mạng của mình sắp đi đến hồi kết, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Ban đầu, cảm xúc lớn nhất là không cam lòng.

Là phẫn nộ, là cảm thán về sự bất công của số phận. Nhưng bây giờ nghĩ lại… Có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.

Dù sao sau khi đại phu nhân tặng cho tôi một cú cào kia, cơ thể tôi gần như đã không còn nghe theo sự điều khiển của mình nữa.

Sống hay chết…

Cũng chẳng còn quá quan trọng.

Natalia thuộc về quản gia Triệu.

Thượng Quan Tử Mạch thuộc về Diệp Vân Phi.

Hân Thích thuộc về Lý Ương.

Ngu Dạ thuộc về Bách Triết Nguyên.

Ngay cả Kỳ Văn… Cũng thuộc về Vụ Vân.

Nghĩ cho cùng, đối với họ… Cái chết của tôi chỉ là một nỗi đau nhất thời.

Sau khi mọi chuyện kết thúc… Cuộc sống của họ vẫn sẽ tiếp tục như trước. Còn tôi… Chỉ là một người khách qua đường trong cuộc đời họ mà thôi.

Tôi hít sâu một hơi.

Rồi chậm rãi triệu hồi Mạc Ly.

Thông thường khi tôi gọi Mạc Ly ra, không gian xung quanh đều khá chật hẹp. Lần này lại là một trong những nơi rộng rãi hiếm có. Nó có thể thoải mái duỗi thẳng thân thể của mình.

Mạc Ly lắc mạnh người.

Đương nhiên, thứ rung động theo không phải là bộ lông trên cơ thể nó, mà là những ngọn lửa địa ngục đang bùng cháy.

Trên chiếc đầu nhỏ của Mạc Ly, xung quanh những móng vuốt nhỏ của nó, tất cả đều bao phủ bởi hỏa diễm địa ngục.

Ngay khi Mạc Ly xuất hiện, tôi lập tức hô lớn với nó: “Tấn công người phụ nữ kia! Trái tim của hắc quả phụ và tử huyệt của nó đều nằm trên người người phụ nữ đó!”

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc