Tổ Kiến Càng

Nơi edit những bộ truyện yêu thích.

Tiểu Tiên Bán Manh: Cưa Đỗ Thượng Thần Băng Lãnh – Chương 7: Phúc Hắc Hồ Ly

← Chap trước
Chap sau →

Đêm ấy, trăng sáng sao thưa, hắc dạ phong cao, trên đường không một bóng người.

Cánh cửa Thiên Phủ Cung của Giản Chỉ Hề khẽ mở một khe nhỏ.

Một đôi mắt láo liên thò ra quan sát, xác nhận bên ngoài không có ai, cửa mới mở rộng.

Giản Chỉ Hề lén lút chuồn ra ngoài.

Dưới chân nàng hiện ra một đám mây, nàng nhanh chóng cưỡi mây bay vút đi.

Giản Chỉ Hề rời khỏi thiên đình, bay thẳng về phía Thanh Khâu.

Vào địa phận Thanh Khâu, nàng quen đường quen nẻo đến cửa sau một phủ đệ dưới chân núi.

Nàng leo qua tường sau mà vào.

Vừa đứng vững trong sân, phía sau bỗng vang lên một tiếng hét sợ hãi: “Có trộm a!”

Giản Chỉ Hề giật mình hoảng hốt, lập tức định bỏ chạy.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng lập tức phản ứng lại, giọng này quen quá… chẳng phải tên hồ ly phúc hắc chết tiệt kia sao?

Nàng quay phắt lại, quả nhiên thấy gương mặt của tên hồ ly đó.

Dưới ánh trăng, gương mặt vốn trắng trẻo của hắn càng trắng hơn vài phần. Đôi mắt hồ ly đẹp đẽ cong cong, khóe mắt nhếch lên.

Sống mũi cao thẳng, môi nhỏ, ngũ quan tinh xảo đến mức nếu hắn mặc nữ trang, chắc chắn có thể mê đảo chúng sinh.

Ít nhất… còn đẹp hơn cả thần nữ Vu Sơn.

Người đó chính là Cẩn Tu, tam công tử của hồ vương Thanh Khâu, thuộc tộc Cửu Vĩ Hồ.

Lúc này Cẩn Tu đang mỉm cười nhìn nàng, trong khóe mắt còn mang theo vài phần gian xảo.

“Đồ hồ ly chết tiệt, lại lấy ta ra làm trò vui!”

Giản Chỉ Hề trừng hắn.

“Nửa đêm nửa hôm ngươi lẻn vào nhà người ta, định làm chuyện xấu với ta, ta không được gọi người sao?” Cẩn Tu cười đến mê người.

Nếu Thương Lăng biết cười, chắc cũng đẹp như vậy… chỉ tiếc hắn sẽ không.

Khoan đã, sao nàng lại nghĩ đến hắn nữa? Phi phi phi! Giản Chỉ Hề vội xua hình ảnh Thương Lăng ra khỏi đầu.

“Đồ hồ ly chết tiệt, mắt nào của ngươi thấy ta định làm chuyện xấu với ngươi?”

“Vậy hay là chúng ta đến gặp phụ vương ta, để người phân xử một chút?”

Vừa nghe đến hồ vương Cửu Vĩ, toàn thân Giản Chỉ Hề run lên.

Trong đầu nàng lập tức hiện ra cảnh hồ vương mặt đầy bi thương, giọng điệu như phụ mẫu thiên hạ mà khuyên nàng…

“Tư Mệnh à, ngươi đừng đến câu dẫn Cẩn Tu nhà ta nữa. Hồ tộc Cửu Vĩ chúng ta đời đời đều cực mỹ, không thể để ngươi làm hỏng thế hệ sau được!”

“Ngài… ngài hiểu lầm rồi, ta không có ý đó với hắn.”

“Cái gì? Hồ tộc Cửu Vĩ chúng ta ai cũng đẹp nghiêng nước nghiêng thành, ngươi xấu như vậy mà còn dám chướng mắt Cẩn Tu nhà ta?”

“………”

Giản Chỉ Hề sợ, thật sự rất sợ.

Thực ra nàng không hề xấu, tuy không phải tuyệt sắc, nhưng thanh tú sạch sẽ, thanh triệt như một dòng suối nhỏ, tế thủy trường lưu, dịu dàng dễ nhìn.

So với phần lớn người thì quá đủ rồi.

Chỉ là… có vài kẻ mắt mọc trên đỉnh đầu, nhìn ai cũng thấy xấu!

Đó cũng là lý do nàng phải lén lút đi cửa sau.

Cẩn Tu cười gian đến mức toàn thân Giản Chỉ Hề run lên.

Từ khi đến Thanh Khâu, nàng đã hiểu một điều, đã là hồ ly thì không con nào mà không bụng đen đầy mưu mô.

“Không cần phân xử đâu. Hồ ly chết tiệt, ta vượt ngàn dặm đến tìm ngươi, ngươi đối xử với ta như vậy sao?” Giản Chỉ Hề chớp mắt.

“Đừng giả vờ dịu dàng làm nũng, ta nổi da gà đấy.”

Giản Chỉ Hề nổi giận, chỉ thẳng vào hắn: “Đồ hồ ly chết tiệt, rốt cuộc có cho ta vào hay không?”

Cẩn Tu bật cười: “Đây mới đúng là Tư Mệnh. Vào đi.”

Giản Chỉ Hề bĩu môi. Có những loại người đúng là phải hung với họ, dịu dàng là họ không chịu nổi.

Ví dụ như cái tên hồ ly độc miệng, bụng đen đầy mưu kế trước mặt này.

Giản Chỉ Hề theo Cẩn Tu vào nhà. Vừa ngồi xuống, nàng lập tức quen tay mở hộp đồ ăn trên tủ, bốc một hộp điểm tâm ra ăn.

Tên hồ ly này rất xấu tính, nhưng cái tật thích giấu đồ ăn vặt thì… đúng là rất tốt.

Giản Chỉ Hề nhét điểm tâm vào miệng hết miếng này đến miếng khác, ăn vô cùng vui vẻ.

Dù sao thì đây cũng là đồ của hoàng tộc Thanh Khâu, ăn mặc dùng đồ hoàn toàn không phải thứ mà một Tư Mệnh nhỏ bé như nàng có thể so được.

Giản Chỉ Hề ăn ngon lành, còn Cẩn Tu thì kiên nhẫn ngồi đối diện, chờ nàng ăn xong.

Hắn rót một chén trà, đưa sang cho Giản Chỉ Hề.

“Ăn chậm thôi. Lỡ ngươi nghẹn chết ở đây, ta lại bị mang tội mưu sát thiên quan. Ngươi chết thì chuyện nhỏ, ta bị oan mới là không đáng.”

Giản Chỉ Hề ngẩng đầu, trừng hắn một cái, miếng bánh trong miệng bị nàng cắn mạnh như muốn nghiền nát.

“Ai, đừng nhìn ta như vậy. Ta biết ta đẹp đến mức khiến người ta muốn ăn sạch, nhưng ngươi không cần thật sự nghĩ đến chuyện xé ta ra mà nuốt đâu.”

Giản Chỉ Hề nghẹn họng, vội vàng uống một ngụm trà.

“Ăn như hổ đói, vồ như sói hoang. Bảo sao phụ vương ta lúc nào cũng đề phòng ngươi đến tìm ta. Giờ ta hiểu nỗi khổ tâm của người rồi.” Cẩn Tu thở dài đầy bi thương giả tạo.

Giản Chỉ Hề nuốt miếng bánh, liếc hắn một cái.

“Đồ hồ ly chết tiệt, ta dám chắc ngươi đúng là con ruột của phụ vương ngươi. Cái miệng độc đúng là di truyền hạng nhất!”

Trong mắt Cẩn Tu lóe lên một tia sáng, khóe môi cong lên.

“Thế còn ngươi không biết thừa hưởng từ ai, vừa ngốc vừa đần, lại còn ăn khỏe.”

Giản Chỉ Hề bĩu môi. Dù sao nàng cũng đâu phải mới quen cái tên hồ ly chết tiệt này ngày một ngày hai.

Lần nào gặp hắn mà chẳng bị châm chọc đến thương tích đầy mình?

Nàng đã quen rồi.

So với tên hồ ly này, Vọng Thư cái đứa bằng hữu hố người kia, còn dễ chịu hơn nhiều.

Cuộc đời làm tiên nhân của nàng thật gian nan, chỗ nào cũng là hố, bước phát nào là sập phát đó.

“Nói đi, lần này tìm ta có chuyện gì?”

“Ta nhớ ngươi, đến tìm ngươi không được sao?”

“Tư Mệnh, không phải ai cũng ngốc như ngươi đâu. Đừng lấy trí thông minh của ngươi ra làm chuẩn để đo người khác.”

Giản Chỉ Hề lập tức xìu xuống. Nàng nghĩ một lúc lâu rồi buồn bực nói: “Hồ ly, trước đây ta có từng gặp Thương Lăng không?”

Nàng nhớ năm đó khi gặp Cẩn Tu, nàng vừa mới trốn khỏi cái huyệt động thủy tinh kia.

Quần áo xộc xệch, thất hồn lạc phách, bộ dạng vô cùng thê thảm. Nàng không có ký ức trước khi chiếm lấy thân thể này.

Nàng không biết chính mình là ai, đây là nơi nào, tất cả đều xa lạ với nàng.

Nàng sợ hãi, nàng hoảng loạn. Hễ thấy có người đến gần, tiên lực của nàng lại mất kiểm soát.

Nàng không muốn làm hại ai, cũng không hiểu vì sao mình lại có sức mạnh như vậy.

Cho đến khi gặp Cẩn Tu.

Cẩm Tu nhặt được nàng giữa đường, nói cho nàng biết mọi chuyện, giúp nàng trở lại quỹ đạo, trở thành Tư Mệnh một lần nữa.

Bí mật mất trí nhớ của nàng, chỉ có Cẩn Tu biết. Trong tất cả mọi người, nàng chỉ dám và chỉ có thể hỏi hắn.

Thế nhưng khi nghe câu hỏi này, Cẩn Tu im lặng một thoáng.

Giản Chỉ Hề thật sự muốn biết, bởi hôm nay nàng cảm nhận được ánh mắt Thương Lăng nhìn nàng có sự nghi hoặc, khó hiểu, xen chút dò xét.

Tóm lại, ánh mắt hắn nhìn nàng không giống ánh mắt dành cho một người xa lạ lần đầu gặp mặt.

Hơn nữa, hắn dường như còn mang theo một chút địch ý mơ hồ, rất kỳ lạ.

“Không có.” Cẩn Tu phủ nhận.

“Ngươi nghĩ kỹ lại xem, có khi nào ngươi không biết, nhưng ta thật sự đã gặp hắn rồi?”

“Không có. Hai người chưa từng gặp.” Cẩn Tu khẳng định chắc nịch.

Giản Chỉ Hề thấy kỳ lạ. Sao hắn lại chắc chắn đến vậy?

Như nhìn thấu nghi ngờ trong lòng Giản Chỉ Hề, Cẩn Tu giải thích: “Từ khi ngươi sinh ra và nhậm chức Tư Mệnh đến nay chưa đến hai nghìn năm. Ngoại trừ lần này, Thương Lăng đã trấn thủ U Hư Giới bảy ngàn năm, chưa từng trở về thiên đình.”

Giản Chỉ Hề gật đầu.

Cẩn Tu nói đúng, Thương Lăng trấn giữ U Hư Giới bảy ngàn năm, chưa từng trở về, nàng làm sao có cơ hội gặp hắn được?

Đúng là nàng nghĩ nhiều quá, có lẽ vì Thương Lăng suốt ngày đối mặt với yêu ma, nên mới hình thành thói quen đề phòng và dò xét bất kỳ ai.

Nàng chẳng phải ngoại lệ gì cả.

Nghĩ đến đây, Giản Chỉ Hề yên tâm hơn nhiều, thở phào một hơi thật dài.

Tâm trạng tốt lên, bánh ngọt cũng ăn thấy ngon hơn.

Đôi mắt hồ ly xinh đẹp của Cẩn Tu lặng lẽ nhìn nàng, trong đáy mắt thỉnh thoảng ánh lên vài tia sáng mờ ảo.

Một lúc sau, hắn lấy từ trong hộp ra một bình rượu nhỏ, đặt trước mặt Giản Chỉ Hề.

“A! Đây chắc chắn là Hoa Lê Túy!”

Giản Chỉ Hề gấp không chờ nổi mở nắp bình rượu, một mùi thơm ngọt dịu lan ra, làm say lòng người.

Trước đây nàng không uống được rượu trắng, nhưng từ khi nếm thử Hoa Lê Túy của hồ ly, nàng nhớ mãi không quên.

Mỗi lần đến tìm hắn, nàng đều có thể mang về một bình nhỏ.

Vì vậy, dù tên hồ ly này phúc hắc, độc miệng, lại thích châm chọc, nhưng vì xem trên mặt mũi điểm tâm và Hoa Lê Túy, Giản Chỉ Hề chưa bao giờ tính toán với hắn.

Huống chi, hắn còn từng cứu mạng nàng, đưa nàng trở lại thiên đình.

Hai người họ xem như đồng bệnh tương liên, nàng mất “ký ức”, hắn mất đuôi hồ ly.

Không có ký ức, nàng phải bước từng bước cẩn thận, không dám phạm sai lầm.

Không có đuôi, hắn thậm chí không thể hóa thành nguyên hình.

Mối quan hệ giữa họ còn thân hơn bằng hữu, hắn là người nàng tin tưởng nhất trong đời này.

Uống chút Hoa Lê Túy, Giản Chỉ Hề hơi ngà ngà say. Rượu lên đầu, miệng nàng liền không ngừng được.

“Đồ hồ ly chết tiệt, ngươi biết hôm nay ta uất ức thế nào không? Tất cả đều do tên Vọng Thư hố người kia gây ra!”

“Ta đâu có giống bọn họ mà thèm muốn Thương Lăng thượng thần! Ta chỉ muốn sống yên ổn qua ngày thôi!”

“Đồ hồ ly chết tiệt, ngươi tin ta đúng không?”

Cẩn Tu nhìn nàng, ánh mắt dịu lại. Hắn đưa tay vén mấy sợi tóc rối bên khóe môi nàng. 

“Tin, với cái lá gan mèo của ngươi, lấy đâu ra dũng khí mà trêu chọc Thương Lăng.”

Giản Chỉ Hề sụt sịt mũi, nói: “Đúng vậy a! Hắn hung dữ như thế, còn trừng ta, còn châm chọc ta. Hắn không phải người tốt!”

“Tư Mệnh, tránh xa Thương Lăng ra. Nhớ kỹ, bất cứ lúc nào cũng đừng lại gần hắn.” Giọng Cẩn Tu bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường.

Giản Chỉ Hề ngẩn ra. Sao tên hồ ly này lại nói vậy?

Nhưng nghĩ lại, một Tư Mệnh nhỏ bé như nàng thì làm sao có cơ hội gặp lại Thương Lăng nữa.

“Yên tâm đi. Chỉ cần hắn ở đâu, ta sẽ đi đường vòng. Hắn mà mở tiệc nữa, ta sẽ giả bệnh!” Giản Chỉ Hề đỏ mặt, say đến mức nói năng loạn cả lên.

“Đúng rồi! Từ hôm nay trở đi, trong vòng một trăm năm, ta tuyệt đối không bước ra khỏi Thiên Phủ Cung nửa bước!”

Giản Chỉ Hề thề thốt như đinh đóng cột.

“Thôi đi. Ngày mai chẳng phải ngươi phải đến chỗ Nam Cực Trường Sinh Đại Đế để báo cáo công việc sao?” Cẩn Tu liếc nàng một cái.

Giản Chỉ Hề bật dậy khỏi bàn, tỉnh táo hơn nửa.

“Xong rồi xong rồi! Ta như thế nào lại quên mất a! Một trăm năm mới có một lần báo cáo! Ta không thể đắc tội cấp trên trực tiếp của mình được!” Giản Chỉ Hề cuống quýt kêu lên.

“Hồ ly, núi xanh còn đó, lục thủy trường lưu, sau này còn gặp lại! Điểm tâm và rượu ta mang theo nha. Ta phải về chuẩn bị. Báo cáo là chuyện lớn, liên quan đến bổng lộc trăm năm của ta, không thể qua loa!”

Thu dọn đồ xong, Giản Chỉ Hề vội vàng chạy ra khỏi cửa.

← Chap trước
Chap sau →
Fediverse reactions

Khám phá thêm từ Tổ Kiến Càng

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc